Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

1

GIỚI THIỆU:

Ta cùng tỷ tỷ xuất giá trong cùng một ngày.

Tỷ ấy mười dặm hồng trang, còn ta chỉ có một cỗ kiệu nhỏ.

Tỷ an ủi ta:

“Tây Bắc chiến sự liên miên, nếu phu muội chẳng may t.ử trận, muội có trở về kinh nương nhờ ta.”

“Thế t.ử thương ta yêu ta, tự nhiên thu nhận muội.”

Đáng tiếc, ông trời lại chẳng chiều lòng người.

Phu của tỷ vì tội mưu phản mà bị xử trảm.

Phu của ta lại vì cứu Thái t.ử mà trở tân quý trong triều.

Rõ ràng là quỳ dưới chân ta…

Thế mà tỷ ấy vẫn lê hoa đái vũ cầu xin phu ta thương xót .

Thật khiến người ta khó xử bao.

Phu ta là võ tướng.

Hắn không thương hoa tiếc ngọc.

Chỉ g.i.ế.c người thôi.

01

Từ khi có ký ức, ta và tỷ tỷ không giống nhau.

Tuy cùng cùng mẹ, dung mạo lại chẳng có chút tương tự.

Tỷ tỷ mỹ thừa hưởng mọi ưu điểm trên gương của mẹ, ngay cả lúm đồng tiền của tổ mẫu cũng được di truyền.

Còn ta lại cố tình chọn hết khuyết điểm của phụ mẫu mà lớn lên.

Thậm chí còn mang cả vết bớt mà mẹ chán ghét.

Khi ấy ta còn nhỏ, mơ mơ hồ hồ, chỉ cảm thấy mẹ thiên vị.

Mỗi lần kinh có yến tiệc, họ chỉ dẫn tỷ tỷ đi.

Còn ta chỉ có ở nhà cùng nhũ mẫu đ.á.n.h lạc t.ử.

Đám nghị luận rằng, tỷ tỷ là do mẹ tự tay nuôi lớn, nên mẹ thiên vị nàng.

Còn ta do nhũ mẫu nuôi nấng, nên mẹ không có tình cảm.

Ta khóc lóc chạy đi hỏi nhũ mẫu có thật không.

Nhũ mẫu , mẹ vì sinh ta mà tổn hại thân , không tiện b.ú, tổ mẫu nhũ mẫu tới chăm sóc ta.

“Mẹ con yêu thương con, đừng nghe bọn họ bậy.”

“Là vì con còn nhỏ nên mẹ không dẫn con ngoài, đợi con lớn thêm tốt thôi.”

rõ ràng ta chỉ nhỏ hơn tỷ tỷ một tuổi.

Không lâu .

Có mấy to gan, ỷ vào nhũ mẫu tính tình hiền lành, cố ý ngay trước ta và bà:

“Phu nhân vừa nhìn thấy vết bớt đen sì trên eo Nhị thư giống hệt sinh lòng chán ghét, nên không gặp nàng.”

“Không chỉ vậy đâu, phu nhân vì sinh Nhị thư mà khó sinh, không có thêm con nữa.”

“Phu nhân vốn mong sinh đích t.ử, ai ngờ Nhị thư chẳng cố gắng, lại không con trai, phu nhân sao có không hận nàng chứ.”

Nhũ mẫu tức phát run.

Bà vốn là người nổi tiếng hòa nhã trong phủ.

Ấy vậy mà lần ấy lại không bỏ qua, kéo đám đầu tới trước tổ mẫu, cầu tổ mẫu chủ trì công đạo.

Tổ mẫu xuất thân Hầu phủ, trị gia cực nghiêm, ghét nhất chuyện hậu trạch bất hòa.

Bà hung hăng phạt đám kia, đ.á.n.h nát cả miệng.

Vốn dĩ chuyện đây cũng nên kết thúc .

chẳng ai ngờ, tổ mẫu lại nhân chuyện đoạt luôn quyền quản gia của mẹ.

Tổ mẫu trách mẹ xuất thân hộ, không thông việc quản lý, không quản nổi hạ nhân, khiến tỷ muội sinh hiềm khích.

Mẹ xuất thân không cao, dung mạo diễm lệ.

Nếu không gia thế bên ngoại đời ta sa sút, tổ mẫu tuyệt đối không đồng ý để mẹ gả vào đây.

Bà vốn không vừa mắt mẹ, cảm thấy bà là hồ ly tinh mê hoặc người khác, chẳng qua ta yêu thích mẹ vô cùng.

Bà không mẹ con bất hòa, nên nhịn xuống.

Giờ có nhược điểm dâng tới tận tay, đương nhiên bà không dễ dàng bỏ qua.

Nhũ mẫu đứng vì ta là để ngăn về bắt nạt ta.

Không ngờ lại vật hy sinh trong cuộc đấu giữa tổ mẫu và mẹ.

Mẹ mất quyền quản gia, càng thêm giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên ta, càng không thích ta hơn.

Bà giữ tỷ tỷ bên cạnh tự nuôi dưỡng, yêu chiều vô cùng.

Còn ta bị ném nhũ mẫu, mặc kệ không hỏi han.

Lúc ta sốt cao không dứt, theo tổ mẫu lên Hương Sơn lễ Phật.

Nhũ mẫu chỉ đành đi cầu mẹ đại phu ta.

Mẹ chẳng hề hoảng loạn, chỉ cười hỏi nhũ mẫu:

“Sao lúc ma ma tới bẩm báo với ta ? Sao không đi với mẹ chồng ta?”

Hai mắt nhũ mẫu đỏ hoe, quỳ xuống tự tát miệng , hèn mọn nhận lỗi.

Nhũ mẫu đi từ giữa trưa, mãi đêm lê đôi chân run rẩy cùng khuôn sưng đỏ trở về.

lưng bà là đại phu của Hồi Xuân Đường.

Trong mắt nhũ mẫu ánh nước long lanh, bà cười an ủi ta:

“Ta được đại phu , con không c.h.ế.t đâu, đừng sợ.”

Ta không sợ.

Ta chỉ thấy buồn.

Ta hé đôi môi khô khốc.

“Nhũ mẫu, con đối tốt với người.”

Nước mắt rơi xuống, phần thịt nơi cổ họng cọ xát đau buốt.

Ta ho dữ dội, òa khóc tiếng.

khi bệnh khỏi, tỷ tỷ lại ngã bệnh.

Khác với sự bình tĩnh khi ta bị bệnh, mẹ toàn mất kiểm soát.

Bà trước giờ chưa từng mềm mỏng với tổ mẫu, lần lại quỳ trước bà khóc lóc cầu xin lấy thẻ bài thái y.

Tổ mẫu đương nhiên không .

Chỉ là phát sốt mà thôi, sao thái y? Có sắp c.h.ế.t đâu.

Mẹ phẫn hận bỏ đi, cả đống đại phu tới, ngày đêm canh bên giường tỷ tỷ.

Ta ghi hận việc mẹ không tới thăm nên không đi gặp tỷ tỷ.

Nhũ mẫu khuyên ta:

“Đó là tỷ tỷ của con, con nên đi thăm nàng.”

Ta đi.

Bởi vì ta rất lâu không được gặp mẹ .

Thật ta rất nhớ bà.

ta chưa từng nghĩ bà lại không gặp ta.

Bà thế mà trách ta truyền bệnh tỷ tỷ.

Ánh mắt bà nhìn ta đầy căm ghét và lạnh lùng.

Bà bảo ta cút đi.

Bà còn , nếu tỷ tỷ xảy chuyện gì, bà tuyệt đối không tha ta.

Trong lòng ta nghẹn khó , vốn không khóc.

vừa mở miệng, lời còn chưa , nước mắt rơi trước.

“Mẹ, con cũng là con gái của người.”

Bà nghẹn lại, ánh mắt dần trở nên phức tạp.

bà không để ý tới ta nữa, hạ nhân trong viện ai làm việc nấy, vào ngay ngắn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.