Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Cho tôi xem ‘anh rể mới’ có ngon không, để xem tôi có thích không?”
Đầu tôi như nổ tung, toàn thân bị cơn giận nuốt chửng.
“Châu Lộc, cô mới là tai họa của này!”
Tôi phản pháo câu, nhưng cũng khiến Châu Trấn Anh nổi điên.
Ông ta giơ tay định tát tôi.
Tôi muốn né nhưng chân nặng trịch như bị đổ chì.
Ngay lúc bàn tay sắp vung tới , lực mạnh từ phía sau kéo tôi vào ai .
Trên đỉnh đầu, bàn tay lớn tóm gọn cổ tay Châu Trấn Anh.
Ông ta đau đến mức hét toáng lên.
14
Mùi xà phòng quen thuộc vương vấn nơi đầu mũi khiến cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt tôi cũng dần nguôi xuống.
“Thằng ranh ! Mày dám động vào ! Mày đánh người giữa ban ngày, báo an!”
“ đánh cô ta đâu, mày …”
kịp dứt câu, Châu Trấn Anh bị Châu Lộc vội vã lấy tay bịt miệng.
Ánh mắt cô ta nhìn Lục An đờ đẫn như mất hồn.
Ánh mắt ấy, tôi quá quen thuộc.
năm , cô ta cũng nhìn vị hôn phu của tôi như vậy.
Rồi nũng nịu, đóng kịch, dụ dỗ mẹ tôi âm thầm đổi vai cô dâu cưới.
Châu Lộc và tôi giống nhau như đúc, cưới lại tổ chức vội vàng, Lục An rất khó phát hiện.
Đợi anh nhận , “gạo nấu thành cơm”.
Tôi mực từ chối, thậm chí lấy chết ép cũng không được.
Nhưng tôi sao cam buông tay người mình theo đuổi suốt năm chứ?
Nhìn mẹ tôi không thèm tâm đến sống chết của tôi, dắt tay Châu Lộc đi thử váy cưới, thử trang điểm…
Tôi biết, mình sắp mất đi người đàn ông ấy thật rồi.
Dù tôi có thành đứng bên Lục An cưới, Châu Lộc cũng sẽ tìm mọi cách phá nát ngày trọng đại của tôi.
Bỏ trốn… là hạ sách, nhưng tôi chẳng lựa chọn nào khác.
“Lục An! Là Lục An !” Châu Lộc kích động vỗ vai Châu Trấn Anh.
Nhìn đôi mắt hoe đỏ của cô ta, tôi thấy thật nực cười.
Yêu vị hôn phu của chị mình, tự hào lắm sao?
“Lục An, lâu rồi không gặp, anh khỏe không? Em gọi mãi mà không lạc được với anh, có chị em anh tổn thương rồi không?”
Lục An vẫn giữ chặt cổ tay Châu Trấn Anh.
Tôi khẽ vỗ nhẹ cánh tay anh, lúc này anh mới vung mạnh tay, hất ông ta xa.
“Tôi lạc với cô gì?”
Anh liếc Châu Lộc , rồi quay sang nhìn Châu Trấn Anh suýt ngã lăn.
“Gây rối cổng ty, bôi nhọ danh dự người khác, ông nghĩ ông có đủ tiền bồi thường không?”
Tôi im lặng tựa vào Lục An, không nói lời nào.
Bộ xấu xí nhất của cha họ Châu rốt cuộc cũng bị bóc trần.
Châu Trấn Anh vẫn không phục, nhưng không dám tiến lại gần, chỉ dám đứng xa chửi: “ dạy , gì tới mày?!”
Lục An cười nhạt, toàn thân toát khí lạnh: “Châu là mẹ của tôi, ông nghĩ có không?”
“Bộ phận pháp lý đâu?”
“Gọi cảnh sát, chuẩn bị khởi kiện.”
15
Khi đến đồn an, chú cô Lục cũng đến.
người hớt hải chạy thẳng tới bên tôi.
“ , cháu không sao chứ? Có bị dọa sợ không?”
“Đừng sợ, có của cháu ở đây rồi.”
Tôi liếc xuống bàn tay đang siết chặt tay mình của Lục An, ấm áp lạ thường.
Từ lúc xảy , Lục An vẫn luôn ở bên tôi, không rời nửa bước.
“Camera ty ghi rất rõ, chính người này gây sự .”
“Vợ tôi đang mang thai, không thể chịu cú sốc như vậy, chúng tôi không đồng ý hòa giải.”
Lục An nói với cảnh sát vô cùng kiên quyết.
“Nhưng theo chúng tôi được biết, đây là người thân của cô ấy.”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.
Tôi thản nhiên nhìn Châu Trấn Anh và Châu Lộc.
người đứng co rúm ở góc phòng.
Đặc biệt là Châu Lộc – vẻ ngoài tội nghiệp vô cùng.
Châu Trấn Anh lưng còng gập, trông đáng thương.
Nhưng tôi hoàn toàn không động .
Tôi ngẩng đầu nhìn Lục An, ánh mắt người giao nhau.
“Ý của chồng tôi, chính là ý của tôi.”
Không biết có ảo giác hay không, tôi cảm thấy ánh mắt Lục An như sáng lên tia khác lạ.
Sau khi Lục An tố cáo hành vi của người họ, chuẩn bị đưa tôi về tôi vẫn trọng .
Tôi bước tới Châu Trấn Anh: “ năm , ông chẳng cắt đứt hệ với tôi rồi sao?”
“Hôm nay tiện có ở đây, tôi muốn chuyển hộ khẩu. thủ tục đi.”
“Mày nằm mơ!”
“Dù mày sống hay chết cũng là người họ Châu!”
Quá vô lý!
Tôi kịp phản ứng Lục An bước tới ôm vai tôi.
“Lục An…”
Châu Lộc nhìn anh, giọng nức nở: “Đừng kiện chúng tôi được không?”
Khổ thân ?
Nhưng Lục An chẳng thèm liếc cô ta lấy .
“Cô sai rồi. Châu bây giờ là người của họ Lục.”
Chú cô Lục cũng chen vào, chắn phía tôi.
“Đúng! Tôi sống hơn nửa đời người từng thấy ông bố nào độc ác như ông!”
Châu Trấn Anh định cãi, nhưng có cảnh sát ở nên đành câm miệng.
Lục An dắt tôi chuẩn bị về, không ngờ Châu Trấn Anh dày đòi sính .
“Cưới cưới, nhưng sính đưa tôi 2 tỷ!”
“Để gái tôi có bầu mà gả đi, là tiền các người trả!”
Chú cô Lục nhìn nhau, có vẻ hơi do dự, định đồng ý.
Tôi nhanh chóng cướp lời: “Không có .”
Châu Trấn Anh đang cười đắc ý khựng lại, mắt trợn lên nhìn tôi đầy căm phẫn.
Tôi mỉm cười nhìn ông ta: “ năm , khi mẹ tôi dùng chết ép tôi để Châu Lộc thế chỗ tôi cưới… lúc , chúng ta không gì rồi.”
Lục An ngẩn , lông mày nhíu chặt đầy hoang mang và chấn động.
Châu Trấn Anh và Châu Lộc cũng không ngờ tôi lại nói năm xưa.
Không cãi được nữa, Châu Trấn Anh đổi giọng, bắt đầu chơi bài tình cảm: “Dù sao người mày vẫn chảy dòng máu của !”
Chảy máu chân cụ ông có!