Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
06
Quân địch hạ trại dưới , lương thảo lại rất đầy đủ, còn quân ta lại có đủ lương thảo trong ba sắp tới.
bức thư vất vả lắm mới truyền đi được thì lại không có hồi âm.
Dưới ánh trăng sáng, ta cần mẫn lau kiếm, lâu lâu lại hớp một chén rượu. Khi trời hừng sáng, vào cái mà mọi người đều đang mệt mỏi và buồn ngủ nhất, thì ta cho mở cổng dẫn quân tinh nhuệ của mình ra tàn sát quân địch.
Quân địch còn chưa chuẩn sẵn sàng ta chém đầu từng đợt.
Ta một đường chém giết đến chỗ tên chủ tướng, chặt đầu hắn rồi giương cao trên ngọn gió.
Gió mang máu của chiếc đầu lâu nhỏ giọt xuống ta, thế nhưng ta lại nhe răng cười.
Quân địch tuyệt vọng kêu la: “Giang Diễm đúng là một tên diêm la mà.”
là bọn họ chùn bước rút lui hết thảy.
Chu Nghiên vội vàng chạy đến chỗ ta, trên lưng mang hòm thuốc.
Ta chùi chùi : “Đây không là máu của ta.”
Ngay bọn ta đang dọn dẹp đống lương thảo rơi vãi lại của quân địch thì lại thấy tiếng bánh xe ken két.
Đây hình như là một đoàn người đang chạy nạn, họ mang rất nhiều đồ cồng kềnh.
Đứng đầu là một tử trung niên, quấn khăn khắp người trông rất bụi bặm.
đến gần, bà mỉm cười với ta, hàm răng trắng phát sáng dưới ánh trời.
Bà ấy là nương ta, nương ta đang ở đây.
Bà ấy đến đây để giao lương thảo cho ta.
Thật ra món đồ cồng kềnh, cái bánh méo mó kia cũng đánh lừa người ta mà thôi.
Ta bước đến chỗ nương, hạnh phúc đến nỗi không nói gì, gãi gãi đầu.
Nương kéo chiếc khăn trùm ra, cúi đầu vỗ vỗ ta: “Nhìn , cả người đầy bụi, rốt cuộc là rồi chưa tắm rửa ?”
Ta giả vờ không thấy tiếng nức nở nghẹn ngào của bà ấy, vẫn đứng cười ngây ngô.
Chạng vạng tối, ta nương lên tường , ngắm trời đang dần lặn xuống phía tây.
Nương sờ vết sẹo cũ trên cánh tay ta, thở dài nói: “Chiến sự cũng xảy ra năm rồi, chừng nào mới để ta về sống cuộc đời bình thường đây.”
Ta cười khổ: “Nếu quân thù còn chưa tiêu diệt, thì có thể về nhà được chứ?”
Dưới tường , Chu Nghiên đang nấu thuốc trong một cái vạc rất to, mùi đắng ngắt của thảo dược cũng đang lan ra từng luồng.
Nương nhìn nàng, khẽ nói: “Đứa trẻ hình như có ý với rồi, nương dù cũng từng trải . Diễm , đừng làm tổn thương trái tim của nàng đấy.”
Ta gật đầu.
Bức thư ta chuyển cho vương thượng cuối cùng cũng có hồi âm, nói Ngô quốc đòi nghị hòa.
tình báo, tên chủ tướng mà ta chặt đầu là tử mà Ngô vương yêu quý nhất, hắn khóc lóc thảm thiết không thôi, cả nước đại tang.
Lương Vương còn nói ta mau thu xếp nhanh ở đây rồi đến Phục trấn áp bọn cướp, hắn lo sợ bọn chúng sẽ càng manh động, rồi tương lai sẽ trở mầm họa lớn.
Ta thế thì cũng nhận lệnh, hành quân bảy , đến địa phận Phục thì ra lệnh cho mọi người dựng trại.
Màn đêm thăm thẳm, trên bầu trời là ngôi lấp lánh, gió thì thổi rì rào qua cây hoa cỏ lau.
Ta rút kiếm ra khỏi vỏ, có người đến.
Người đến rất bình tĩnh mà gạt mũi kiếm của ta ra, cười khẽ: “Đồ đệ của ta tiến bộ nhiều rồi nhỉ.”
Giọng nói ấy rất quen thuộc.
Ta vừa mừng vừa sợ, chuẩn gọi một tiếng sư phụ thì hắn lại làm tư thế im lặng, sau lấy ra một miếng ngọc bội.
Ta nhận ra cái nút thắt của phần lụa bạc kia.
Bên ngoài doanh trại, giữa bụi cỏ lau.
ta, người mà năm rồi ta không gặp đang nhìn ta cười cười, còn sư phụ thì lặng lẽ đứng bên cạnh ông ấy.
đầu khoa tay múa chân, nói về trải nghiệm của mình sau khi ra ngoài.
“Ta gặp bọn thổ phỉ, bọn chúng còn lấy miếng ngọc bội , thế mà không chịu thả ta ra, ta có thể đi bọn chúng. Vì ta từng đọc qua quyển binh pháp, lại cũng chút cách xem thiên tướng, là leo được lên cái chức quân sư.”
“Sư phụ ngươi là người ta hãm hại cho mới lưu lạc đến đây, hắn thật sự rất mạnh, trận nào cũng đánh nhanh rồi thắng rất nhanh. Nửa năm trước, khụ khụ, nửa năm trước, thủ lĩnh của Phục không may qua đời, thế là ta dẫn mọi người bái hắn làm tân vương.”
Mắt sáng lóe, còn ta cũng hiểu chuyện ông nói.
Sư phụ ta ghê gớm như thế, mà một ngọn lại không thể có hai .
nói tiếp: “Sư phụ sinh ra trong một gia đình quan lại, hắn lại không muốn làm cái chuyện vào rừng làm cướp, thế bàn bạc với ta thỉnh cầu Lương Vương ra trận đánh quân Ngô.”
Nói đến đây thì sắc ông lại đầu trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “ trước, thư đến, Lương Vương nói một điều kiện với ta, là ta tiêu diệt triều thần phản nghịch cho hắn. À, đúng rồi, là đấy.”
tức giận vào ta.
Sư phụ lại đột nhiên lên tiếng: “Biên cảnh giữ chắc, vì tướng quân buộc chết. Một kẻ có ý nghĩ như thì xứng làm vua ? Đồ đệ, tại ngươi không thay hắn làm vua?”
Đầu óc ta đầu rối bời.
Mới ta là công thần, bây giờ tin ta lại là kẻ nghịch tặc ư? Hai người còn muốn ta mưu phản nữa chứ?
vỗ vỗ vai ta: “Diễm , Lương quốc chưa có đời nào có vương, Giang Diễm tướng quân lại có chiến công hiển hách bảo vệ giang sơn, thế thì tại không thể ngồi lên ngai vàng?”
Sư phụ ta lắp bắp kinh ngạc: “Cái gì, cái gì, ngươi nói đồ của ta là tử?”
Ta và mỉm cười.
Hắn lau : “ tử thì tử, chúng ta vẫn làm phản.”
thứ hai, ta không tốn một binh một tốt nào mà sống được thủ lĩnh của Phục .
Còn Lương Vương phái cấm vệ đi, không không được mà còn thương vong cả nửa.
Hắn gửi một lá thư trấn an ta, nói hắn sẽ không truy cứu về việc ta tiếp ứng sai lầm nữa, còn ra lệnh cho ta vào kinh càng sớm càng tốt, để hắn ban thưởng.
Trước người đưa thư, ta còn khóc lóc diễn trò các kiểu.
“Tổ phụ thần bệnh nặng, thần không có tổ phụ thì cũng không có hôm nay, cúi xin vương thượng cho phép thần về nhà thăm viếng.”