

Vào năm thứ ba làm Hoàng hậu, Bạch Nguyệt Quang của Hoàng thượng bước vào cung.
“Nguyệt Hoa, nàng hãy yên lòng, trẫm dù thế nào cũng sẽ không để người ấy vượt qua nàng.”
Đúng vậy.
Dù ta giữ vững ngai vàng Hoàng hậu, nhưng hắn vẫn đêm đêm ở lại cung Quý phi.
Ngay cả hoàng nhi của chúng ta cũng quanh quẩn bên nàng ấy.
Khi ta định giả vờ chếc để bỏ trốn, cho họ có thể bên nhau trọn vẹn.
Thì hoàng nhi ôm cả một đống châu báu chui vào chăn của ta:
“Mẫu thân, nếu đi thì xin đừng bỏ lại hài nhi.”
“Đây đều là những vật hài nhi lấy từ cung Quý phi về, đủ để chúng ta sống an nhàn cả đời rồi đúng không?”
“Chưa đủ, để con đi mời gọi kiếm thêm được không?”
Mắt ta sáng lên rực rỡ.
“Đủ rồi, đủ rồi, đúng là con trai ngoan của mẫu thân.”
“Mẫu thân sẽ tìm cho con một phụ thân mới.”
Sau này.
Con trai: “Mẫu thân, người nhiều như vậy, cuối cùng ai sẽ là phụ thân mới của con đây?”