Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mẹ chồng chăm cháu cho em chồng suốt mười năm, giờ lại nói muốn đến nhà tôi dưỡng già!
Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, nói rằng bà đã ở nhà em chồng chăm cháu suốt mười
năm, giờ đứa trẻ đã cấp , bà ở nhà không có việc gì làm, muốn chuyển đến nhà chúng tôi “giúp đỡ”.
Chồng hỏi tôi có kiến gì không.
Nếu không thì ngày mai sẽ đón mẹ sang.
Tôi mang thai, con, ở cữ, tự tay nuôi con – những ngày tháng gian khổ nhất đều đã qua rồi.
Giờ nói đến giúp tôi sao?
Nghe thật nực cười, rõ ràng là đến dưỡng già thì đúng hơn.
Nhưng tôi vẫn đồng ngay, không phản đối.
Trong lòng mặc định một điều: ai đón về thì đó hầu hạ.
1
Chồng tôi trợn mắt, không thể tin được:“Anh đưa mẹ về ở thật , em không có kiến gì thật à?”
Mười ba năm , tôi con gái đầu lòng rất khó khăn.
Đang thường thì chuyển sang mổ, trong quá trình phẫu thuật còn bị xuất huyết nghiêm trọng.
Ra viện, bác sĩ đặc biệt dặn chồng tôi phải tôi tĩnh dưỡng đủ tháng.
Về đến nhà,
Mẹ chồng từng vỗ ngực cam đoan sẽ chăm sóc tôi ở cữ — nhưng bà biến mất!
Chồng tôi quay về quê tìm một vòng, biết mẹ vì không hài lòng tôi con gái,Thà về quê nuôi gà chứ không chịu chăm con dâu.
Vì bà bỏ ngang như vậy,Chúng tôi không kịp tìm giúp việc đáng tin cho kịp.
Thời điểm ấy, sếp của chồng lại cực kỳ máy móc, muốn xin nghỉ phải báo một tuần.
Vậy là tôi phải cắn răng chịu đựng vết mổ đau nhức, tự mình chăm sóc bản thân suốt một tuần, tìm được bà vú phù hợp.
Một tuần nghe thì ngắn,
Nhưng vì một tuần đó mà tôi bị hậu sản rất nặng.
Bao năm qua, tôi từng tỏ thái độ tốt với mẹ chồng.
Vậy nên giờ tôi bỗng dưng đồng bà dọn đến, khiến chồng tôi ngạc nhiên vô !
Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, mỉm cười nói:
“Đó là mẹ anh ra anh, anh muốn đón về, em có thể có kiến gì chứ?”
Thấy tôi bình tĩnh, chồng tôi vỗ đùi cái “đét”:
“Vậy quyết định vậy nhé! Mai anh xin nghỉ nửa ngày, đưa mẹ .”
“Đến lúc đó, mỗi ngày tan làm về là có nóng canh , mẹ anh nấu món thịt kho cải chua cực kỳ…”
Chồng tôi hào hứng tính toán ngày mai sẽ ăn gì .
Tôi cũng cười theo…Cười cho sự mơ mộng của anh!
02
Quả nhiên không sai.
hôm sau tôi tan làm về nhà.
Vừa bước vào cửa đã thấy mẹ chồng ngồi nghiêng trên ghế sofa.
Thấy tôi về, bà tức ôm lưng rên rỉ:
“ ! Con về rồi à.”
“Chiều Đại Hòa đến đón mẹ, đường quê khó đi quá, làm mẹ trẹo lưng, giờ đau chết đi được.”
“Mẹ vốn định nấu cho con với Đại Hòa, mà giờ… Haizz, lại phải phiền con rồi.”
Bà vừa nói, vành mắt đỏ hoe.
Chồng tôi thấy vậy liền áy náy:
“Tại con lái xe không cẩn thận, mấy hôm mẹ cứ nghỉ ngơi cho khỏe, con với sẽ chăm sóc mẹ.”
Rồi anh quay sang dặn tôi:
“Vợ , trời còn , em xuống siêu thị dưới nhà mua ít thịt dê về hầm cho mẹ bồi bổ đi.”
Tình huống này, tôi đã sớm có chuẩn bị tâm lý.
Tôi tức bản thiết kế trong túi ra, giơ anh ta.
“Khách hàng vừa gọi điện giục gửi thiết kế, em phải tăng ca hoàn thành gấp.”
“Anh xuống mua thịt dê cho mẹ đi nhé! Nhớ chọn loại có nạc lẫn mỡ, hầm thơm.”
Nói xong, tôi chẳng chờ anh ta trả lời, bước thẳng vào phòng, đóng cửa lại.
mẹ chồng tức sầm xuống,
Bà trừng mắt đầy tức giận nhìn về phía phòng ngủ chính nơi tôi đang ở:
“Con dâu kiểu gì vậy? Không muốn chăm mẹ thì cứ nói thẳng, đời nào lại đàn ông vô bếp, thế là phạm phong thủy !”
Chồng tôi nhỏ giọng dỗ dành:
“Mẹ nghĩ nhiều rồi, dạo này hay phải tăng ca mà.”
Câu dỗ dành này càng khiến mẹ chồng tức điên:
“Tăng ca cái rắm! Nó chỉ giả vờ trốn việc thôi. Mẹ chồng như tôi ở đây mà nó không thèm nấu một bữa ăn, trời không phạt nó thì cũng lạ !”
“Con mau gọi nó ra nấu … Loạn rồi, con dâu kiểu gì mà mất dạy vậy?”
03
Chồng tôi khuyên mãi vẫn không ăn thua!
Cuối bực quá, vào phòng mắng tôi:
“Em có gì vậy? Hôm qua anh nói đón mẹ về, em đâu có phản đối gì?”
“Giờ lại giở trò giận dỗi?”
“Được rồi! Em mau bỏ việc đó xuống đã, mẹ từ chiều đến giờ ăn gì, đang chờ em về nấu…”
Tôi tắt màn hình máy tính bảng,
Giả vờ không hiểu ẩn trong lời anh ta:
“ ăn thì đi ăn ngay đi! Chờ em làm gì?”
“Khách bên em đang giục từng phút, yêu cầu lại lắm. Đừng làm phiền em, ra ngoài đi.”
Chồng tôi gân cổ định nói tiếp.
Tôi bực quá, cắt lời:
“Đây là khách hàng quan trọng sếp trực tiếp giao cho em. Nếu làm không tốt, tháng sau em bị trừ lương, mất thưởng Tết. Anh ở đây cằn nhằn em mất việc, rồi anh nuôi em chắc?”
Vừa nhắc đến tiền, chồng tôi chỉ biết thở dài, im bặt.
Mẹ chồng thấy con trai một mình đi ra, bực bội tặc lưỡi,
Dùng ánh mắt hằm hằm như hạt đậu xanh, lườm thẳng cánh cửa phòng tôi.
“Con à, sao con lại như thế? Đến con dâu cũng quản không .”
“Đỡ mẹ , mẹ tự nói với nó. Có đời nào mẹ chồng đói meo, mà con dâu nằm trong phòng trốn việc?”
Chồng tôi vò đầu, nhăn nhó:
“Mẹ, thôi đừng làm ầm nữa! Con vừa nhìn rồi, đúng là đang làm việc. Mẹ muốn ăn thịt dê, con đặt đồ ăn ngoài, nửa tiếng nữa là có.”
Mẹ chồng vẫn làu bàu không ngừng, chồng tôi thì kiên nhẫn dỗ dành.
Nửa tiếng sau, đồ ăn ngoài được giao đến.
Mẹ chồng ăn uống no nê, cuối cũng chịu yên một chút.
Nhưng khi đi ngủ, bà vẫn không quên dặn chồng: ngày mai bà muốn ăn gà hầm tùng nhung, cá kho, rồi món này món kia, liệt kê một danh sách dài.
Chồng tôi gật đầu rối rít: “Được được, mai con bảo về sớm nấu cho mẹ.”
04
hôm sau, đã hơn bảy giờ mà tôi vẫn về đến nhà, chồng tôi sốt ruột gọi điện.
Tôi từ chối bắt máy, anh ta liền nhắn tin.
“Em sao vậy? Hôm qua anh đã nhắc rồi, hôm tan làm phải về sớm. Giờ bảy giờ rồi, mẹ đói muốn ngất, em ở đâu ?”
Tôi vào album, tìm đoạn video đã quay lúc họp trưa, gửi thẳng cho anh ta.
“Thiết kế hôm qua khách hàng không hài lòng, yêu cầu chỉnh sửa lớn. Bây giờ sếp đang họp với tụi em. Anh cứ ăn đi, đừng chờ em. Cuộc họp này biết bao giờ xong.”
Gửi xong tin nhắn, tôi xách hộp bò cay được ship tới, ngồi xuống bàn làm việc.
Tôi máy tính, bật ngay chương trình truyền hình tồn ngoài trời đang hot gần đây,
vừa ăn vừa xem, đúng là “dưa muối điện tử” này khiến gấp bội!
Chồng tôi đọc xong tin nhắn, tức sa sầm, không nhịn được mà cằn nhằn:
“Không họp lúc khác được à, cứ phải đúng giờ này. Xong rồi, lại phải đặt đồ ăn ngoài.”
Mẹ chồng nghe nói tôi vẫn không về nấu , ngày nghĩ món ăn coi như công cốc.
Bà tức bùng nổ! Mồm miệng không ngừng chửi rủa:
“Con dâu nhà ta bận rộn kiểu gì? Tôi thấy nó cố tình !
Con đến công ty nó mà xem, tôi không tin một đứa con gái như nó mà sếp lại coi trọng đến vậy.
Khéo lại lén lút bên ngoài làm chuyện mờ ám. Con ! Con phải cẩn thận !”
Tôi thường xuyên tăng ca ở công ty, chuyện này chồng tôi cũng quen rồi nên không bị bà dắt mũi.
Đến mười giờ , tôi vừa bước chân vào nhà, mẹ chồng đã bắt đầu vênh sai bảo:
“ bận rộn cuối cũng chịu về rồi cơ , tôi còn tưởng cô ngủ luôn ngoài đường chứ!”
“Đã về rồi thì đi cho tôi chậu nước nóng ngâm chân đi, thời tiết vừa se lạnh, cổ chân tôi đau thấu xương!”
Bà vẫn lải nhải không ngớt.
Tôi lười đáp, chỉ hướng vào phòng gọi lớn:
“Đại Hoa, mẹ gọi anh chậu nước nóng ngâm chân kìa, nhanh .”
Nói rồi tôi đi thẳng ra ban công, mấy bộ đồ thay xong vào thẳng phòng tắm.
Vòi sen vừa , bên ngoài bà có hét khản cổ tôi cũng coi như không nghe thấy.
Tắm rửa xong bước ra,Mẹ chồng thở phì phò, mắt trợn tròn nhìn tôi.
Tôi cười thầm trong bụng — tức chết bà già khó ưa này hả dạ!
05
Mẹ chồng tức đến nghẹn trong ngực, trằn trọc mãi không ngủ , lật một cái rồi bật .
Gần một giờ sáng, tôi vừa chợp mắt được một lát, cửa phòng “cạch” một tiếng bị vặn .
Bà hấp tấp lao vào, lật tung chăn, lay tôi :
“ ! Mau , đừng ngủ nữa. Bụng mẹ đau quặn từng cơn, đưa mẹ đi bệnh viện khám đi.”
Tôi nhìn bà một cái, đầy khó chịu, liền đá vào chồng nằm bên cạnh:
“Đại Hoa, mẹ anh nói đau bụng, anh mau đưa bà đi bệnh viện đi.”
Mẹ chồng hậm hực hừ lạnh:
“Ôi trời! Gọi Đại Hoa làm gì, mai nó còn phải đi làm. Cô đưa tôi đi là được rồi.”
Chồng tôi mắt lờ đờ ra, bực bội tặc lưỡi mấy tiếng:
“Em đưa mẹ đi đi, anh buồn ngủ lắm rồi.”
Nói xong quay lưng lại, chùm chăn ngủ tiếp.
Thấy anh ta chẳng thèm đoái hoài,
Tôi cũng học theo, chùm kín chăn, tiếp tục ngủ.
Mẹ chồng đứng chưng hửng, đơ ra vài phút rồi bắt đầu đập đùi gào thét như hát tuồng:
“Ôi trời , ông nó … Ông mắt ra mà xem con dâu bất hiếu nhà ông đi.
Tôi sống đến từng tuổi này rồi mà vẫn phải chịu cảnh bệnh tật không ai lo, khổ quá ông …”
Tiếng gào thảm thiết y như đang diễn cải lương giữa đêm, khiến tôi chỉ muốn băng dính dán miệng bà lại.
Chồng tôi cuối không chịu nữa, quay sang đẩy vai tôi:
“Mai anh đi làm sớm, em đưa mẹ đi đi.”
Tôi lôi điện thoại từ dưới gối ra,
đoạn tin nhắn đã chuẩn bị sẵn, đưa thẳng vào chồng.