Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi chậm rãi, từng chữ dao cắt:
“Nếu không phải bà nội năm xưa khăng khăng bắt thường đứa quá lớn…
…thì bây giờ, có còn sống, để bảo vệ rồi.”
đứng sững, sững sờ nhìn tôi.
Tôi tiếp tục, giọng nhẹ gió mát nhưng lạnh băng đá:
“Mổ chủ động rõ ràng lựa chọn an hơn. Nhưng vì sự ngu dốt họ… chết.”
“Không… không thể nào…”
Bàn run rẩy dữ dội.
Tôi gửi bản scan bệnh án cũ điện thoại .
Trên màn hình hiện rõ:
ở bệnh viện huyện nhỏ, hôm khó do thai quá lớn, bác sĩ khuyên mổ, nhưng bà nội kiên quyết không ký giấy – “mổ ảnh hưởng tới đứa bé”.
chồng – – cả quá trình không hề xuất hiện.
run rẩy thân.
“ bà bảo… tai nạn…”
“Hừ…”
Tôi không thêm nữa.
gào lên, đập điện thoại, ngồi sụp xuống lề đường bật khóc nức nở.
Tôi đứng đó, nhìn lặng lẽ.
Cho đến khi bóng khuất dần khỏi tầm mắt.
Vài tháng sau, tôi nhận được quả kiểm tra thai ba tháng – IVF thành .
Tôi bước văn phòng , cầm tờ siêu âm, mặt rạng rỡ:
“Anh à, chúng ta thành rồi!”
xúc động ôm chầm lấy tôi, ngay lập tức ký tên thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, gọi đó :
“Quà tặng cho chúng ta.”
Tôi đặt lên bụng, mỉm cười dịu dàng.
Cùng lúc đó, cục thuế và cảnh sát đột kích ty.
“ , tình nghi trốn thuế, biển thủ quỹ. Mời phối hợp điều tra!”
sững sờ, không thể tin nổi:
“Cái… cái gì cơ?!”
Không ai giải thích gì.
thời gian làm việc tại ty, tôi thu thập bộ chứng cứ phạm tội suốt nhiều năm qua :
Biển thủ tài sản ty.
Tạo lập tài khoản ngân hàng nước ngoài.
Giao dịch lậu.
Lừa đảo thương mại ….
Không thiếu mảnh nào.
trại giam, liên tục tìm nhắn ra ngoài, cầu xin tôi giúp “chạy án” bằng tiền.
Tôi lặng lẽ từ chối, “bó ”.
Khi cảnh sát đeo còng số 8 , mới thực sự phát điên, gào tên tôi hoảng loạn.
Tôi nhìn qua khung cửa…thấy tóc tai bù xù, mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vừa hèn hạ vừa thê thảm.
Kiếp trước, bạo hành phụ nữ vẫn chưa đủ tội để đẩy tù.
Kiếp này, tôi giúp phiên bản cũ chính mình hoàn thành tâm nguyện.
Khi cha vội vã chạy đến, thì trai cưng án, đang “ngồi máy may” trại.
Họ không còn cách nào, đành đổ bộ hy vọng đứa cháu bụng tôi.
Còn đứa cháu gái đưa đi biệt xứ, họ chẳng thèm hỏi han câu.
lòng dạ:
“Làm sao chuẩn tốt để đón cháu trai chào đời.”
Tôi thấy… buồn cười.
thị tập đoàn, nhờ tôi “quản lý giúp”, nay chuyển bộ về tên tôi.
có điều…Họ không hề biết…Đứa bụng tôi – hoàn không mang gen .
kẻ , không xứng làm cha tôi.
Tôi đứng bên cửa kính tầng cao nhất trụ sở ty.
Ánh nắng rọi xuống bờ vai, ấm áp vô cùng.
Gió nhẹ thổi qua, lòng tôi bỗng dưng thanh thản và tự do chưa từng có.
Đời này, tôi thúc trò chơi.
Cũng tự viết lại kịch bản chính mình.
☀️ TRUYỆN.