

Khi người phụ nữ nằm giường bên tráo đổi tôi với con gái của bà ta, mẹ tôi thực ra đã tỉnh, nhưng bà không mở mắt.
Bà xoay người quay lưng lại, nước mắt lặng lẽ trượt dài nơi khóe mắt.
“Con à, đừng trách mẹ.”
“Kiếp trước, chính vì mẹ đón con về, khiến đứa bé Thời Ý ngốc nghếch đó vì không muốn làm chúng ta khó xử mà bỏ đi, rồi gặp t//a/i n//ạ//n xe.”
“Cha mẹ nuôi của con cũng không phải người xấu. Kiếp này, mẹ chỉ mong hai đứa đều bình an.”
Tôi im lặng, không đáp lại.
Quả thật, bà đã biết làm một người mẹ hơn rồi.
Nhưng kiếp trước, sau khi Thịnh Thời Ý ch/ết, bà lại trút toàn bộ tội lỗi lên đầu tôi.
Chính tay bà cầm lái, đ//â//m gãy chân tôi, lại còn không cho chữa trị.
Đợi đến khi tôi ch/ết, bà mới ôm xác tôi mà khóc đến tê tâm liệt phế.
“Mẹ chỉ muốn trừng phạt con, để con chuộc tội cho Thời Ý, không ngờ…”
Vì vậy, kiếp này, cho đến tận ngày xuất viện, tôi không rơi một giọt nước mắt.
Bởi vì mẹ à, không phải chỉ mình mẹ không cần tôi.
Mà là tôi cũng không còn muốn quay về bên mẹ nữa.