Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Thần sắc của Phó Cảnh Lân có chút không vui. Khi nhìn tôi, anh còn có chút không yên tâm: “Tống Dục Hân, em…”

“Em thật sự sẽ không ly hôn!”

Tôi cam đoan hết lần này đến lần khác. Cuối cùng thì sắc mặt anh ấy mới khá hơn một chút.

Bên mẹ tôi đã thất bại, nhưng nhà họ Chu lại không định bỏ qua như vậy.

Rõ ràng là đang cố gắng chống đỡ, họ lại còn cố tình tổ chức tiệc với lý do là muốn giúp tôi và mẹ hàn gắn mối quan hệ mẹ con.

Tôi và Phó Cảnh Lân vui vẻ nhận lời đến dự tiệc.

Trong suốt buổi tiệc, Chu Vận cứ nhìn tôi chằm chằm, còn nhắn tin bảo tôi ra hồ bơi phía sau biệt thự để nói chuyện.

Sau khi báo trước với Phó Cảnh Lân một tiếng, tôi lập tức đi qua chỗ ấy.

Chu Vận đã đợi sẵn ở đó.

Mới mấy ngày không gặp, dưới mắt hắn đã có quầng thâm, cả người tiều tụy hẳn đi.

“Tống Dục Hân, có phải cô ghim chuyện kết hôn nên trong khoảng thời gian này, cô mới điên cuồng trả thù tôi không?”

Tôi cười khẩy: “Xin lỗi, thực sự thì hiện tại tôi không có tâm trí đâu mà nghĩ đến anh. Anh gọi tôi ra đây chỉ để nói về chuyện này sao?”

Dù Chu Vận có vẻ mặt buồn bã nhưng sự độc ác trong đáy mắt hắn lại hiện rõ mồn một.

Hắn cố làm ra vẻ đau buồn: “Chúng ta đường ai nấy đi không được sao, tại sao cứ phải khiến chuyện đến mức đôi bên cùng bị tổn hại ?”

“Người bị thương vẫn luôn là một mình anh, không bao gồm tôi đâu nhé.”

Hắn cứng đờ mặt, suýt chút nữa thì không giữ được vẻ mặt giả tạo. Sau khi nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m chịu đựng nửa ngày, hắn mới nói: “Chuyện trước đây là tôi sai rồi, chúng ta đường ai nấy đi, tôi tặng cô một món quà để bù đắp, được không? Cô đợi tôi ở đây.”

Vừa quay lưng đi, tôi lập tức nhìn thấy khóe miệng hắn cong lên nụ cười độc địa giống hệt vẻ mặt khi hắn nhấn tôi xuống biển cho đến khi tôi c.h.ế.t chìm ở kiếp trước.

Tôi lập tức gửi tin nhắn cho Phó Cảnh Lân.

Chưa đầy mười phút, đã có người đặt Tống Nhiên – người đang trong tình trạng hôn mê – lên chiếc ghế dài cạnh hồ bơi.

“Phu nhân, sếp Phó bảo chúng tôi đưa cô về.”

Tôi gật đầu, vừa mới quay về bữa tiệc không lâu thì đã thấy Chu Vận đi đến bên mẹ tôi trong sự tức giận rồi nói nhỏ vào tai bà hai câu.

Sau đó, mẹ tôi lập tức đập vỡ một chiếc cốc trước mặt mọi người: “Cái gì?! Tống Dục Hân ngoại tình trong hoàn cảnh thế này sao?!”

Dù biết là giả, mặt Phó Cảnh Lân vẫn lạnh như băng.

“Giận rồi sao?”

Anh ấy lạnh lùng nhìn mẹ tôi và Chu Vận, đôi mắt đượm sự lạnh lùng: “Dám bôi nhọ danh tiếng của em trước mặt bao nhiêu người như vậy, thật đáng chết!”

Tôi ngẩn ra. Thì ra Phó Cảnh Lân nghĩ như vậy.

Tiếng hét của mẹ tôi đã khiến tất cả mọi người nghe thấy chuyện này, mọi người xì xào bàn tán, nói xấu sau lưng tôi. 

Tông giọng của Phó Cảnh Lân không cao không thấp, nhưng lại khiến cả hội trường đều im lặng: “Chu Vận, nếu người ngoại tình không phải Dục Hân nhà tôi thì sao?”

Mẹ tôi đứng ra bôi nhọ tôi một cách công khai: “Con rể, sự việc đã đến nước này thì mẹ cũng không muốn giấu con nữa. Dục Hân là con gái mẹ, chẳng lẽ mẹ còn không hiểu rõ về nó sao? Con bé vốn dĩ đã không biết giữ ý tứ, trước khi gả cho con, nó đã từng quan hệ với rất nhiều đàn ông, chỉ là tin tức bị mẹ giấu chặt mà thôi. Nhưng hôm nay, con bé lại làm ra chuyện như vậy trước mặt mọi người, mẹ cũng không thể giấu được nữa. Có phải là con bé không thì chúng ta qua đó xem là biết ngay.”

Phó Cảnh Lân nhếch khóe môi, dẫn đầu đi ra ngoài: “Nếu không phải, hai người dám công khai tung tin đồn dơ bẩn về vợ tôi hãy chờ mà trả giá!”

Mẹ tôi và Chu Vận nhìn nhau, bước chân của họ nhanh hơn rất nhiều.

Một đám người nhìn nhau rồi cũng đi theo.

Chưa đến hồ bơi đã có thể thấy hai người đang ân ái trong hồ, mặt nước cũng lay động theo.

“Trời ơi, thật sự có người đang ngoại tình dưới nước, ghê tởm quá!”

“Vội vàng đến mức đó sao? Không đợi được đến khi mở phòng à?”

“Thế này là cắm sừng cho nhà họ Phó đấy, lá gan của người phụ nữ này thật không nhỏ.”

Gương mặt của mẹ tôi tỏ ra đau đớn tột cùng: “Mau bắt người lên cho tôi!!”

Mọi người đều thích xem trò vui, không ai ngại chuyện lớn nên nhanh chóng có người nhảy ùm ùm xuống nước, và tôi cũng bước ra từ chỗ tối.

“Sao mà náo nhiệt vậy? Mẹ, mẹ muốn bắt ai thế?”

Mẹ tôi và Chu Vận cứng đờ người, quay đầu lại từng chút từng chút một. Khi thấy rõ đó là tôi, hai người đó đều kinh ngạc đến mức tái mét cả mặt mày.

Những người khác cũng hô lên: “Ơ, không phải là Phó phu nhân đang ở đây sao? Vậy người dưới nước là ai thế?”

Cùng lúc đó, người phụ nữ trên mặt nước cũng dần dần tỉnh táo trở lại. Cô ta kinh hãi kêu lên rồi rời khỏi người đàn ông. Ngay sau đó, người phụ nữ bị ba bốn người túm lấy cánh tay, xoay người lại một cách cưỡng ép.

“Á!!!!!!!!!”

“Đây… Đây không phải là Chu phu nhân sao?”

“Trời ơi, Chu Vận làm vậy là… dẫn mọi người đi bắt gian chính vợ mình à??”

Tống Nhiên ôm lấy cơ thể mình, kinh hoàng la hét.

Ở trên bờ, mẹ tôi hóa đá, tuy Chu Vận không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng biết việc vợ mình quan hệ với người khác đã là chuyện đã định. Sắc mặt của hắn ta càng sa sầm đến đáng sợ.

Tống Nhiên bị kéo lên bờ, mẹ tôi lập tức tát cô ta một cái thật mạnh: “Tống Nhiên, mày đúng là làm tao mất hết mặt mũi!!”

Mẹ tôi khóc lóc, kéo tay Tống Nhiên: “Sao lại là con ở trong đó? Chuyện này là sao chứ!!”

Tống Nhiên cảm thấy ấm ức: “Mẹ, con thật sự không biết.”

Mẹ tôi cởi áo khoác của mình ra, khoác nó lên người Tống Nhiên, kéo cô ta với ý muốn rời đi.

Nhưng Phó Cảnh Lân lại lạnh lùng gọi hai người lại: “Cứ thế mà đi thì không được phải phép nhỉ.”

Cũng là chuyện đó, nhưng khi nó xảy ra với Tống Nhiên thì mẹ tôi chỉ thấy đau lòng.

Bà ấy đỏ hoe mắt, tức giận quay lại: “Chẳng lẽ con gái tôi bị hủy hoại thế này không phải là sự trả thù lớn nhất sao, cậu còn muốn thế nào nữa?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương