Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ . Mẹ đi làm, con không ý kiến. con sẽ với Thiệu Vỹ. mẹ muốn hay chịu khổ cũng không còn liên quan gì đến con, là con dâu cũ.”
“Con cũng không nghe những bóng gió rằng con ở nhà là nữa.”
Mẹ tôi ngớ , không ngờ chị dâu lại nói .
Bà hoảng hốt kéo tôi: “Con mau khuyên chị dâu con đi, mẹ không có ý . Mẹ thấy không có thu nhập thì không an tâm, nên mới nghĩ đi làm. Chứ mẹ không muốn con trai mẹ !”
Tôi cũng không chị dâu nói thật hay dọa.
Nên tôi không nhịn đáp lại:
“ mẹ không có ý , sao không nói thẳng? Cứ vòng vo là ở nhà là ? Mẹ nói mẹ rảnh? mới đây mẹ còn than với dì là mẹ cực thế nào cơ ? Ngày ngày đưa đón cháu, nấu cơm, mệt đến đau lưng đúng không?”
Tôi thật không hiểu mẹ đang nghĩ gì nữa.
Tôi tưởng nói rõ mẹ sẽ hiểu .
Ai ngờ bà lại mỉa mai: “ , tất là tại mẹ. không có mẹ, chắc ai cũng nhẹ nhõm, sống tốt hơn.”
Nói bà bắt đầu lau nước mắt: “Mẹ thật khổ, là muốn đóng góp chút cho gia đình , sao ai cũng trách mẹ?”
, tôi cũng cạn .
“ , con không nói nữa. Mẹ muốn sao thì sao.”
Tôi buông xuôi.
Mắt bà sáng rỡ: “ mẹ đi trồng hoa nhé…?”
Chị dâu còn định vì chuyện này, bà còn tâm trạng lo trồng hoa.
Tôi thở dài, quay vào , không buồn nói gì thêm.
5
Buổi tối nhà tụ họp.
Chị dâu ho nhẹ, đề nghị họp gia đình về chuyện mẹ tôi muốn đi làm.
tôi hoang mang nhìn mẹ.
Ba tôi nhíu mày: “Bà đúng là rảnh quá hóa dở. Ổn ổn không chịu, đi làm cái gì?”
Mẹ tôi cứng cổ, nói là thấy ở nhà buồn quá, muốn ngoài làm gì .
Bà còn nói nhà không đồng ý thì bà cũng không ép.
nói tới nói lui, bà lại bắt đầu lau nước mắt.
“ thật là hiếm khi mẹ có chuyện muốn làm, sao mấy không ủng hộ mẹ?”
Chị dâu tiếp : “Tôi ủng hộ chứ.”
Vừa dứt , nhà c.h.ế.t lặng.
tôi hoảng hốt, nhỏ giọng hỏi chị sao lại đồng ý.
Chị dâu nhẹ nhàng gạt tay , nói:
“Tôi nghĩ kỹ , mẹ thấy tôi làm dâu ở nhà là sung sướng quá. tôi sinh là . Có điều tôi không muốn ngày nào cũng bị mỉa mai nữa, nên tôi quyết định .”
“Đến mẹ đi trồng hoa, còn chuyện đưa đón cháu đi học không ai làm thì mẹ tôi – không chướng mắt con gái ngồi nhà – lo liệu.”
“ ?” tôi không tin nổi, “Sao lại chứ?”
“Hừ.” Chị dâu hừ lạnh.
“Diện Diện à, chuyện trưa nay em nói không là nói chơi chứ?”
“Diện Diện à, trưa nay con nói chẳng là nói trong giận sao? Đừng với Thiệu Vỹ, mẹ không đi trồng hoa nữa, mẹ sẽ ngoan ngoãn ở nhà , không?”
Mẹ tôi thấy chị dâu nghiêm túc thật, liền vội vàng bước đến bên chị xin lỗi.
“Mẹ à, mẹ nói chuyện, làm việc thế này, thế khác, con thật không đâu mới là thật lòng của mẹ nữa.”
“Nói thật, ngày nào mẹ cũng gọi điện than với họ hàng là mẹ không có số , con đều nghe thấy , là không vạch trần mẹ .”
“ mẹ thật thích chịu khổ như , con không ngăn, con sẽ không vì mẹ uất ức bản thân đâu.”
Chị dâu vẫn nói với thái độ không mấy dễ chịu.
tôi nóng ruột, vội vàng khuyên mẹ:
“Mẹ, mẹ có thể đừng diễn nữa không?”
“Thật , nhà đều mệt . Rõ ràng chúng con tạo điều kiện mẹ , mẹ lại cứ cố đi chịu khổ, quay sang than thở với ngoài, tụi con không hiểu mẹ rốt cuộc muốn gì nữa.”
“ mẹ còn như , thật con không muốn lo cho mẹ nữa đâu.”
tôi vẫn còn có tác dụng.
Mẹ tôi quả thực sợ hai họ , chị dâu mang theo cháu gái đi mất.
Ngay lập tức mẹ thề giữa nhà, rằng tuyệt đối không bao giờ nhắc đến chuyện đi trồng hoa nữa.
Chuyện lần này xem như kết thúc.
Thoắt cái, Tết đã đến.
Bố mẹ chị dâu sắp đến nhà tôi ăn Tết.
Mẹ tôi chuyện thì lo lắng, đứng trước mặt chị dâu lải nhải:
“Nhà mình làm gì còn trống, bố mẹ thông gia đến thì ở đâu đây?”
“Không còn cách nào khác thì họ ở của mẹ với bố con , mẹ với bố con trải chiếu ngủ tạm ngoài .”
Tôi hoảng hốt, vội nhắc bà:
“Mẹ, chú Lâm và dì Lâm đến, chị dâu đã đặt sạn từ lâu , mẹ với ba không cần ngủ đất nhường đâu.”
Ai ngờ nghe tôi nói , bà không nhẹ nhõm, lại càng không vui.
“Sao lại ta ở sạn chứ? Bố mẹ thông gia về ăn Tết ở sạn, truyền ngoài thì còn cái thể thống gì? thì mẹ với bố con ngủ đất , tiết kiệm gì thì tiết kiệm.”
“Mấy đứa trẻ bọn con đừng có kiếm tí tiền là tiêu xài hoang phí, sau này thật có việc cần dùng tiền, đến không có thì làm sao?”
Tôi nghe ý trong nói.
Chị dâu tất nhiên cũng hiểu.
chị không chiều theo như mọi lần, dứt khoát trả :
“Mẹ, bố mẹ con không giống mẹ đâu, họ không thích tự chuốc khổ vào thân.”
“Với lại con bỏ tiền cho bố mẹ ở sạn không là phung phí, là trách nhiệm của con gái.”
“Còn nữa, ta bố mẹ con đến nhà, chiếm ngủ của mẹ với ba, hai ngủ ngoài , con thấy mới là mất mặt đấy.”