Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thế nhưng, Tô Uyển lại nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nói vô cùng dịu dàng chân thành:
“Dao Dao, nếu chúng ta đón con về nhà, thì con là con gái ruột của chúng ta.”
“Từ nay về , nơi là nhà của con, tuyệt đối đừng gò bó. ăn , chơi , cứ nói thẳng với mẹ.”
Cố Đình Nghiên ở bên cạnh liên tục gật đầu, đó lấy một tờ giấy đỏ.
Họ còn cố ý bỏ một số tiền để mời một vị thầy phong thủy, thức làm hộ khẩu cho tôi.
“Trước con có tên đầy đủ không?” Cố Đình Nghiên dịu dàng hỏi.
Trong đầu tôi lập tức hiện hình ảnh Hồ Cường khi uống say, vào mũi tôi mà c.h.ử.i “Hồ Chiêu Dao”.
Đó thật là một cái tên tầm thường tùy tiện đến mục nát.
Tôi cụp mắt , dứt khoát lắc đầu.
Tô Uyển đau lòng vuốt nhẹ tóc tôi.
Vị thầy mặc áo Đường kia xem ngày sinh tháng đẻ của tôi, bấm tay tính toán hồi lâu, đề nghị giữ lại chữ “Dao” trong cái tên ban đầu của tôi.
Cuối cùng, Cố Đình Nghiên quyết định, đặt tên tôi là Cố Thanh Dao.
Họ cho tôi tất cả những một con gái nhà họ Cố nên có, từ cổ phần cho đến phận.
Tôi trở thành đại tiểu thư danh ngôn thuận của nhà họ Cố.
Cố Từ ngày nào chìm đắm trong thế giới của riêng mình, mày mò những linh kiện máy móc phức tạp.
Ban đầu, Cố Đình Nghiên Tô Uyển còn lo tôi sẽ cảm thấy bị lạnh nhạt.
Dù sao với tình trạng của Cố Từ, cậu rất khó có thể cho tôi tương tác anh em bình thường.
Nhưng tôi lại rất hài lòng với trạng thái hiện tại.
Dù sao trong thể năm tuổi của tôi, là linh hồn của một trưởng thành.
Tôi dùng tư duy của để phân tích hành vi của Cố Từ, phát hiện thật cậu đang sống trong thế giới logic của riêng mình.
cần không phá vỡ logic ấy, cậu là trẻ ngoan ngoãn nhất.
Những ngày tháng yên bình bị phá vỡ vào ngày Thẩm Mạn Vân tìm đến cửa.
Thẩm Mạn Vân dẫn theo Ý tới.
bước vào cửa, bà ta tỏ thiết với Tô Uyển.
“Uyển Uyển, nghe nói nhận nuôi một con gái à? Tôi hay dẫn Ý đến xem thử.”
Tiếng cười của Thẩm Mạn Vân vang trong phòng khách rộng , nghe ch.ói tai đến lạ.
Tôi đứng ở khúc rẽ cầu thang tầng , từ trên cao nhìn bọn họ.
Thẩm Mạn Vân của kiếp trông trẻ hơn trong ký ức, dã tâm lộ rõ hơn nhiều.
khi sống lại, bà ta nóng lòng nắm lấy mọi cơ hội có thể khiến nhà họ phất nhanh ch.óng.
Bà ta biết tương lai nhà họ Cố sẽ trở thành đầu tàu của giới kinh doanh.
Vì vậy, bà ta nhất định phải để Ý từ nhỏ định sẵn quan hệ với nhà họ Cố.
Tô Uyển lịch tiếp đãi mẹ con họ.
Thẩm Mạn Vân nắm tay Ý, nói mang theo vài phần khoe khoang.
“ Ý nhà chúng tôi gần giành giải vàng cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi, giáo viên nói con bé rất có linh khí.”
Ý ngoan ngoãn đứng bên cạnh, mặc một chiếc váy tầng màu hồng.
ta quả thật rất xinh đẹp, đó là vẻ kiêu quý được Thẩm Mạn Vân dùng tiền bạc tâm huyết vun đắp nên.
Tô Uyển khách sáo khen vài câu, đề tài rất nhanh chuyển sang tôi.
Thẩm Mạn Vân uống một ngụm trà, điệu đột nhiên trở nên nặng nề.
“Uyển Uyển, không phải tôi nói đâu, nhưng chuyện nhận nuôi trẻ con nước sâu lắm.”
“Có vài trẻ, trong xương tủy trời sinh mang loại m.á.u không sạch sẽ.”
“Những trẻ không rõ lai lịch, nếu không nghiêm khắc dạy dỗ, chắc chắn sẽ làm hỏng gia phong nhà họ Cố.”
Động tác của Tô Uyển khựng lại, bà đặt tách trà , nói lạnh đi vài phần.
“Mạn Vân, trẻ tôi nhận nuôi là một bé rất tốt, con bé rất có giáo dưỡng.”
Thẩm Mạn Vân lại không chịu dừng, còn nhích lại gần thêm một chút.
“Tôi là vì tốt cho thôi. Loại trẻ xuất từ nơi nghèo hèn hẻo lánh như vậy, nói không chừng còn có bệnh di truyền trong nhà.”
“ nên đưa nó đến bệnh viện kiểm tra thật kỹ, lỡ như có bệnh tâm lý đó, làm hại Cố Từ thì sao?”
Tô Uyển hoàn toàn không nói nữa, bà gạt tay Thẩm Mạn Vân đang định kéo mình .
Tôi đứng trên cầu thang nghe rõ từng chữ.
Loại như Thẩm Mạn Vân, dù qua kiếp vẫn chẳng thay đổi.
ngạo mạn từ tận xương tủy của bà ta khiến bà ta cho rằng xuất quyết định tất cả.
6
Tô Uyển ngẩng đầu , nhìn thấy tôi đang đứng trong bóng tối.
“Dao Dao, ngồi cạnh mẹ đi.”
bà trở lại dịu dàng, đó là bảo vệ dành riêng cho tôi.
Tôi bước từng bậc thang.
Gấu váy trắng khẽ lay động.
Thẩm Mạn Vân quay đầu lại, hay chạm phải ánh mắt tôi.
Bà ta không có phản ứng đặc biệt.
Dù sao Hồ Cường Lý Quế Phân chưa từng chụp cho tôi một bức ảnh nào.
Tôi không theo đúng dáng vẻ cũ, thậm chí có thể nói là con gái thay đổi rất nhiều.
So với tôi mười tám tuổi trong ký ức kiếp trước của bà ta, tôi của hiện tại khác xa vô cùng.
Tôi thản nhiên đón lấy ánh mắt của bà ta.
Thẩm Mạn Vân cười với tôi.
“ là trẻ mà nhận nuôi à? Trông khá thanh tú.”
bà ta khô khan, hoàn toàn mất đi vẻ hống hách .
Tôi đi đến bên cạnh Tô Uyển, ngoan ngoãn gọi một tiếng “mẹ”.
Tô Uyển thuận thế ôm tôi vào lòng, nhìn Thẩm Mạn Vân bằng ánh mắt khiêu khích.