Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Lòng không xấu?” quay lại tôi.

không lớn, ánh mắt đó khiến tôi lùi lại một bước.

“Trần Vệ Minh, con biết vì sao con gái con vẽ trăng không?”

“…Con không biết.”

“Vì mỗi tối đều kể cho nghe một câu chuyện.”

“Câu chuyện về một người mẹ vầng trăng tắt, đó lại từ từ sáng lên.”

Tim tôi nảy mạnh.

“Vầng trăng của mẹ đã tắt.”

Cuốn sách tranh tôi thấy trong tủ kính hiệu sách.

“Cuốn sách đó…”

không tiếp lời, tiếp: “Đóa Đóa hiểu chuyện. Mới tuổi đã biết mẹ đây bệnh’.”

bệnh?”

“Chẳng con tò mò năm nay đã sống thế nào sao?”

Tôi , tim đập nhanh hơn.

“Cô ấy sao?”

sâu vào mắt tôi.

“Tầng một căn phòng, là phòng ở.”

khi chuyển ra, mẹ vẫn luôn giữ nguyên.”

“Nếu con muốn xem, tự lên đó mà xem.”

xong đi, lại mình tôi đứng trong sân.

Tôi lên tầng .

Tấm rèm của sổ ấy vẫn kéo mít.

Y hệt lần tôi đến một năm .

Chương 12

Tôi đứng trong sân, chân như đổ chì.

Đóa Đóa chạy tới, nắm tay tôi.

“Ba ơi, ba muốn lên lầu à?”

“…Con biết căn phòng lầu đó không?”

Đóa Đóa gật .

“Hồi mẹ ở đó.”

đó thì sao?”

đó mẹ chuyển sang phòng cạnh.”

“Bây giờ phòng đó bỏ trống à?”

Đóa Đóa nghiêng : “ ngoại phòng đó giữ lại.”

“Giữ lại làm gì?”

nhắc nhở bản thân.”

Một đứa trẻ tuổi lặp lại câu đó bằng giọng đều đều.

chữ như chiếc đinh đóng vào da thịt tôi.

Nhắc nhở bản thân điều gì?

Tôi ngồi xổm xuống: “Đóa Đóa, lúc mẹ bệnh, con nhớ không?”

Đóa Đóa nghĩ một chút rồi lắc : “Lúc đó con còn nhỏ quá, không nhớ.”

Rồi con bé thêm: “ tay mẹ vết.”

“Vết gì?”

Đóa Đóa dùng ngón tay vạch một đường ở trong cổ tay mình.

“Ở đây. Trắng trắng, dài dài.”

“Mẹ đó là vết thương kia.”

Tay tôi bắt run.

Trong phòng khách vang ra tiếng mẹ tôi lớn: “ , cứ nuôi con bé ở đây mãi cũng không cách. con bé gặp họ hàng ba chứ?”

Giọng lạnh băng: “Chị Trần, hôm nay chị đến thăm cháu. Thăm xong là được rồi.”

thái độ kiểu gì vậy? Tôi là nội ruột của !”

Tôi không ý họ, đứng dậy bước vào trong nhà.

Khi lên cầu thang, chân tôi run.

Hành lang yên tĩnh.

trái là một cánh đóng , tay nắm một lớp bụi mỏng.

là một căn phòng khác, mở, trong đặt giường nhỏ của Đóa Đóa và nhiều sách tranh cũ.

Tôi đứng cánh đóng ấy.

Đặt tay lên tay nắm.

Dưới lầu, tiếng tranh cãi giữa mẹ tôi và truyền lên mơ hồ.

Tôi xoay tay nắm.

không khóa.

Tôi nhẹ nhàng đẩy ra một khe nhỏ.

Một luồng không khí cũ kỹ, phảng phất mùi thuốc, ập vào .

Tôi đẩy rộng thêm một chút.

Rồi thêm một chút nữa.

đó tôi thấy trong.

Cả người tôi đông cứng tại chỗ.

Chương 13

Căn phòng không lớn, chỉ hơn mười mét vuông.

Rèm kéo , ánh sáng vẫn lọt qua khe rèm, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí.

Thứ tiên tôi thấy là bức tường.

Bức tường trái dán đồ.

Không tranh trang trí, không poster.

Mà là ảnh.

hàng hàng ảnh, xếp theo thứ tự thời gian.

Tấm cùng là ảnh lúc mang thai. Cô ấy cười, tay đặt lên bụng.

đó là ảnh cô ấy ôm con gái mới sinh, nụ cười dưới mắt là quầng thâm sâu.

Xuống nữa, trong ảnh bắt thay đổi.

Gầy rộc.

hóp lại, xương quai xanh như sắp đâm thủng da.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.