Tôi và em dâu mang thai chỉ cách nhau mấy ngày, thế nhưng trong 1 lần khám thai, cô ấy lại phát hiện ra con mình bị mắc hội chứng siêu nam.
Em trai tôi do dự, sợ sau này con mình lớn lên sẽ có tính cách chống đối xã hội, nên muốn bỏ đứa bé.
Ai ngờ khi nhìn vào tờ giấy khám thai ghi rõ giới tính là con trai, mẹ tôi lại cười tít mắt:
“Cháu đích tôn của mẹ cuối cùng cũng tới rồi. Siêu nam có gì đáng sợ đâu, mẹ nghe nói con trai mắc hội chứng này thường rất thông minh, lại cao to vạm vỡ, khỏe hơn đàn ông bình thường rất nhiều.”
Em dâu nghe xong thì xiêu lòng hẳn, cuối cùng, dưới sự thuyết phục của mẹ tôi, cô ấy đã quyết định giữ lại đứa bé.
Nhưng đến khi tôi và em dâu cùng chuyển dạ ở tháng thứ chín của thai kỳ, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt bình luận:
[Xong đời, con của nữ chính sắp bị mẹ cô ấy đổi cho em dâu rồi. Nữ chính sẽ nuôi lớn đứa trẻ siêu nam này, bắt đầu cuộc đời bi thảm của mình.]
[Mẹ của nữ chính cũng thật là đê tiện, từ lúc biết cháu đích tôn của mình mắc hội chứng siêu nam, bà ta đã cấu kết với con dâu để đổi đứa bé cho con gái, người có năng lực và điều kiện tốt hơn.]
[Thằng nhóc trời sinh hư hỏng này, khi còn chưa đi học đã biết dùng kéo đâm vào mắt nữ chính. Nữ chính tội nghiệp bị mù một bên mắt mà vẫn phải chăm sóc nó từ A đến Z.]
[Đợi đến mười mấy năm sau, khi nữ chính nuôi đứa trẻ siêu nam thành một vận động viên thể thao và được tuyển thẳng vào trường đại học thể dục quốc gia, em trai và em dâu sẽ vui mừng tới nhận con, còn vu khống nữ chính trộm con của mình.]
[Cuối cùng, nữ chính lâm vào cảnh nhà tan cửa nát. Toàn bộ tài sản đều do đứa trẻ siêu nam thừa kế, còn con trai ruột của cô ấy lại trở thành “túi máu” cho cả nhà em trai.]
Tôi lập tức túm lấy tay chồng, bảo anh ấy đi mua ngay một cái con dấu màu xanh, loại dùng để đóng lên thịt lợn, không thể rửa sạch dưới nước.
Đời này, không một ai được phép động vào con tôi!