Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Nhưng ý nghĩ chỉ tồn tại chốc lát.

thôi.”

Giọng Vân Thâm vang lên bên tai.

Ta hoàn hồn, lên xe ngựa.

Rèm hạ xuống, ngăn cả gió đêm và ánh trăng bên ngoài.

14

Khoảng thời gian , cảm ta và Vân Thâm tiến triển vượt bậc.

Ta cứ ngày hai bận chạy phủ , chàng thì cách năm ngày gửi đồ phủ Thái phó.

Hôm nay một giỏ hoa quả, ngày mai một hộp bánh điểm tâm, ngày kia một vò rượu do vua ban.

Phụ thân ta uống một ngụm, chép miệng nói: “Chà chà~ Vò rượu lần trước tiệc cung, ta chỉ một chén nhỏ thôi đó.”

Mẫu thân ta lẩm bẩm: “ tử chẳng lẽ vấn đề? đột nhiên để ý Nhược Nhi?”

Ta nhân cơ hội thúc giục : “Mẫu thân, mẫu thân mau hỏi cưới , à không, cầu hôn, à không…”

hận sắt không thành thép: “ không giữ giá một chút ?”

“Giữ giá ăn không?”

Mẫu thân ta bị ta làm cho tức cười.

Không ngờ, chưa đợi mẫu thân ta cửa, Vân Thâm đã dẫn mối trước.

Trận thế không nhỏ, sáu lễ đầy đủ, mối là Trương phu nhân nổi tiếng nhất kinh thành, một cái miệng nói chết sống .

Mẫu thân ta ngồi chính sảnh, nghe xong lời mối, một lúc lâu không nói gì.

Tiễn mối , quay nhìn ta, ánh phức tạp.

“Tổ tông ta ơi, kiếp trước dưới đó tích bao nhiêu đức, mới khiến vớ cực phẩm ?”

Ta e thẹn cúi : “Mẫu thân, mẫu thân nói ?”

“Còn không phải do sinh ra xinh đẹp ~”

Phụ thân ta: “ một nửa lao ta!”

Thanh Nhi bên cạnh cắn hạt dưa, nghe liền đặt hạt dưa xuống, nghiêm túc nói: “Theo thấy, tử đó miễn cưỡng xứng với tỷ tỷ . Tỷ tỷ là Hằng Nga trên trời, là tiên nữ tiên cung, là…”

“Thanh Nhi, đừng nói nữa.”

Phụ thân ta xua tay: “Nói nữa là cha không ăn nổi cơm tối đâu.”

Thanh Nhi không phục: “Mọi không thấy ?”

“Chỉ thấy thôi.”

Mẫu thân ta và cha ta đồng thanh.

Thanh Nhi bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vốn là mà.”

Ngày cưới định vào mùa thu.

Ta bẻ ngón tay tính, còn tháng nữa.

đã nói tháng sau rồi.

Sắp trở lạnh rồi, ôm nhau ngủ còn ấm hơn.

15

Tạ Bất Từ nghe tin ta đính hôn, liền tìm tận cửa.

đứng hoa sảnh, sắc mặt không tốt, thâm quầng, như mấy đêm không ngủ.

“Tuân Nhược, nghe nói nàng đã đồng ý gả cho .”

“Đương nhiên, Thế tử, ngài chúc mừng ta . Ta sẽ chúc phúc ngài sớm ngày tìm yêu đích thực.”

nhìn chằm chằm một lúc lâu.

“Nếu như yêu đích thực ta là…”

Nói nửa câu dừng.

Ta nói với giọng điệu sâu sắc: “Ta , Thế tử, ta . Nhưng ngài cứ không chịu mở miệng, đâu yêu đích thực ngài đã bay mất rồi.”

ta nói đương nhiên là Thanh Nhi.

Kiếp trước viết thư mà không đưa, chết không tỏ , cuối cùng còn để Thanh Nhi đợi cả đời.

Kiếp ta không để chuyện đó tái diễn.

Tạ Bất Từ lóe lên một tia hy vọng.

“Nàng ấy thật sự sẽ đồng ý ?”

Ta gật như giã tỏi: “Chắc chắn!”

hai ngày, Thanh Nhi bắt xem .

Mẫu thân ta lập cho muội ấy một danh sách, hai mươi , toàn là tử tiếng kinh thành.

Thanh Nhi mỗi ngày gặp một , báo cáo với mẫu thân ta.

Ngày tiên : “Lý tử không tệ.”

Ngày thứ hai : “Vương tử rất tốt.”

Ngày thứ : “Triệu tử rất dịu dàng.”

Ngày thứ tư : “Bánh điểm tâm nhà Tôn tử làm ngon thật.”

Mẫu thân ta lo bạc cả tóc: “Rốt cuộc nó thích ai?”

Thanh Nhi đòi hỏi quá đáng: “Tại không tất cả?”

Mẫu thân ta suýt thì ngất xỉu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.