Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Vô Phong, sau này hai chúng ta là bằng hữu rồi.”

“Đợi ta gả phủ, nhất định sẽ không bạc đãi huynh.”

Vô Phong cười gật :

.”

“Vậy những ngày đẹp của ta, phải trông cậy cô nương rồi.”

05

Nói cũng thật khéo.

Ngay tối đó, mẫu thân nói ta, Thánh thượng giục phụ thân mau chóng đưa quyết định.

Tạ quân sau thu sẽ viễn chinh Tây Bắc.

Hôn kỳ phải dời sớm.

Ta ngẩn .

Rồi ôm lấy mẫu thân.

“Mẫu thân, người bảo phụ thân tấu Thánh thượng , nói hôn sự của hai vị tỷ tỷ định, không tiện hủy bỏ.”

“Tiểu nữ Thẩm Quân tự xin gả Tạ gia.”

Mẫu thân rất lâu không nói gì.

đến khi vài giọt nước mắt rơi mặt ta.

Bà ôm chặt ta lòng, nghẹn ngào nói:

“Miên nhi của ta, mẫu thân có lỗi con.”

Haiz, người một nhà .

Cần gì nói đến thua thiệt.

Ngày thành thân, mười dặm hồng trang, náo nhiệt khí phái.

Mọi người đều nói Tạ quân tay hào phóng, thành ý mười phần.

Phụ thân ở phía tiếp đãi khách khứa.

Mẫu thân và các tỷ tỷ ở trong , chải tóc, vẽ mày ta.

Hai vị tỷ tỷ mắt đỏ hoe.

Mẫu thân cố nén nước mắt nói:

nay là ngày hỷ của Miên Miên, các con vui một chút.”

“Miên nhi của ta số , gả qua đó nhất định sẽ sống những ngày lành.”

Các tỷ tỷ cũng gật theo.

Khúc nhạc tiễn gả thổi thêm một lần.

Ta trùm voan.

Lặng lẽ ướt hốc mắt.

Từ nhỏ đến lớn, ta từng rời khỏi nhà.

Chỉ có thể thầm niệm trong lòng, mong Tạ Uyên là người dễ sống chung.

Lễ nghi thành thân rườm rà.

ngày trôi qua, vai ta mỏi lưng ta đau.

phải ngồi ngay ngắn bên giường, đợi Tạ Uyên trở về.

May mà duyên của hắn không lắm.

Khách đến chúc mừng không nhiều bằng nhà ta.

Ngay náo động cũng miễn.

Tạ Uyên thưởng hỉ bà, bảo tất mọi người lui .

Trong yên tĩnh .

Ta siết chặt hỉ.

Từ dưới voan, lén nhìn hắn từng bước đến gần.

voan vén .

Ta vẫn nhắm mắt.

nghe trên đỉnh vang giọng nói quen thuộc, mang theo ý cười:

, sao không nhìn ta một cái?”

“Nàng nói sẽ để ta sống những ngày đẹp, không thể đổi ý đâu.”

06

“Vô Phong?”

“Không đúng, Tạ Uyên!”

“Hay lắm hay lắm!”

lừa ta!”

Ta vốn là người thẳng tính.

Nói xong mới nhớ đến lời dặn dò nhiều lần của mẫu thân và tỷ tỷ khi xuất giá.

Tạ Uyên là võ , không giống phụ thân ta tính tình ôn hòa nho nhã.

Phụ thân mẫu thân cãi nhau, lần nào cũng là phụ thân cúi nhận lỗi .

Có mấy lần ta bắt gặp phụ thân quỳ cầu mẫu thân ông .

Vừa rồi giọng điệu ta nói Tạ Uyên quá gay gắt.

Hắn có tức giận đến mức đấm chết ta không?

Tạ Uyên vẫn cầm chiếc voan thêu chỉ vàng trong tay.

Nến hỷ đỏ rực đang cháy, trong mắt Tạ Uyên cũng như có ánh lửa.

Ta chột dạ dời mắt, giọng cũng nhỏ :

, sao có thể lừa ta?”

“Ta xem là hảo hữu, từng nói nửa câu giả dối.”

Nến hỷ nổ lách tách.

Tạ Uyên thấp giọng nói:

“Là lỗi của ta, không nên giấu thân phận.”

“Vô Phong là tên tự của ta. đó sợ làm kinh hãi, nên mới dùng hạ sách này.”

Hắn rót một chén trà nóng, cầm điểm tâm trên bàn.

Mũi chân móc một chiếc ghế tròn.

Ngồi bên cạnh ta, ôn giọng nói:

“Đói rồi phải không?”

chút gì lót dạ , có sức rồi hãy mắng ta tiếp, không?”

Đói nửa ngày, mấy miếng bánh sơn tra nhị tỷ lén nhét ta, ta hết từ lâu.

Từ nhỏ ta hiểu, chuyện lớn bằng trời cũng không thể làm khó cái bụng.

Ta nhận lấy điểm tâm, tiện thể lén nhìn hắn một cái.

Mấy lần thấy hắn, hắn đều mặc áo đen, dáng vẻ lạnh lùng tuấn tú.

nay mặc như tân lang, vậy mà đẹp đến mức khiến người ta không nỡ giận.

Nhưng nếu nhanh như vậy hết giận.

Thì cũng mất mặt quá.

Ta nhỏ giọng bổ sung một câu:

“Đường đường quân mà cũng dùng mánh khóe lừa người.”

rõ ràng cố ý xem ta làm trò cười…”

Đêm hè ve kêu, gió nóng.

Tạ Uyên đưa đến một chén trà trong, cười nói:

“Là ta không . uống ngụm trà, nhuận giọng rồi mắng tiếp.”

Hắn cứ một mực hạ mình nhận lỗi.

Ta lý do gì để cãi nữa?

Một đĩa điểm tâm bụng, ta cũng nghĩ thông hơn đôi chút.

Lần gặp nhau, tuy hắn không nói rõ thân phận, nhưng trò chuyện hắn rất nhẹ nhàng tự tại.

Có thể nhìn hắn là người .

Lần , hắn dắt ngựa đưa ta dạo một vòng trong thành.

Trời nóng như vậy.

Nghĩ thế, oán trách trong lòng cũng vơi rất nhiều.

Vừa ngẩng , ta đối diện đôi mắt đen sâu của Tạ Uyên.

Hắn tiếng :

no ?”

“Nếu đủ, ta gọi tiểu trù đưa thêm ít món đến.”

Tiếng mõ canh hai vang qua.

Giờ này mà gọi tiểu trù nấu thêm thì thật không thể thống.

Ta vội nói:

“No rồi no rồi.”

“Không cần phiền phức nữa.”

Tạ Uyên khẽ gật , lấy chiếc đĩa trống trong tay ta đặt .

Xoay người nói:

no rồi.”

“Đến lượt ta.”

07

Ta lập tức hoảng hốt.

qua lúc tắm canh ngũ tử, tỷ có nhắc ta một câu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.