Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Phu t.ử cho tan học sớm, bảo học sinh mau trở về nghỉ ngơi.

Mọi người bàn tán xôn xao, chẳng hiểu sao lại xảy ra như .

Ta nắm c.h.ặ.t viên lưu ly châu , chậm rãi bước tới trước mặt Tạ Dịch: “Xin lỗi ca ca, vừa rồi là do muội…”

Lời còn chưa dứt.

Tạ Dịch đã bế bổng ta lên, đôi mắt rỡ chưa có, lại chủ động cất tiếng:

“Đa tạ muội, Thanh Nhi!”

Ta ngẩn người.

Chẳng ta làm hắn hồ đồ mất rồi?

“Ta cứ tưởng muội giống mẫu thân ta, không muốn ta nhớ đến , không ngờ muội lại trượng nghĩa giúp ta như !”

“Nhờ việc hôm nay, đã với ta, từ khi nàng đính hôn, chưa để ý đến ta.”

“Vừa rồi nàng còn hỏi ta có sao không, chứng tỏ lòng nàng vẫn còn ta!”

Hắn bỗng hỏi ta:

là muội cùng ta cầu xin nàng , hai người cùng quỳ, lòng thành càng lớn, biết đâu nàng sẽ đổi ý gả cho ta.”

Ta im.

Tạ Dịch vui mừng đến mức khiến người khác cũng thấy lạnh sống lưng.

Xem ra, ta chỉ còn cách dùng đến biện pháp cuối cùng.

Nhớ năm xưa, mẫu thân ta dù ghê tởm đến buồn nôn, vẫn ôm hy vọng chờ phụ thân quay .

Nhưng khi ta làm việc ấy, bà mới hoàn toàn dứt bỏ.

Trở về phủ.

Chuẩn xong xuôi, ta liền tới viện của Tạ Dịch.

Nụ cười ngoan ngoãn dịu dàng hiện lên nơi khóe môi.

“Ca ca, muội có một cách để biết giữa rốt cuộc có duyên không, nàng có thể gả cho không.”

Ta đặt đĩa thức ăn xuống bàn.

“Đây là mẹo nhỏ dân gian, gừng sợi trộn cùng khoai tây sợi, chỉ cần ăn trúng sợi khoai, chứng tỏ hai người có duyên, có thể kết tóc trăm năm.”

“Nhưng nếu ăn trúng gừng cũng không được nhả ra, nếu không tâm không thành, trời cao sẽ không ban dấu hiệu nữa.”

Tạ Dịch khẽ khựng lại.

Lại tin tưởng không chút nghi ngờ.

Lập tức gắp một đũa lên ăn, vị khiến chân mày nhíu c.h.ặ.t, nhưng vẫn kiên quyết không nhả.

Nghiến răng nuốt xuống, lại tiếp tục gắp.

Quả nhiên như thoại bản, những kẻ lụy tình đều dễ lừa.

ngốc.

Ta ngồi một bên, nhìn hắn ăn hết sợi đến sợi khác, từ tràn đầy hy vọng đến thất vọng, rồi lại dấy lên hy vọng.

Cứ lặp lặp lại như .

Mãi đến khi đĩa thức ăn lớn kia đã vơi quá nửa, hắn đến mức nước mắt nước mũi hòa lẫn, lưỡi toàn là vị nồng của gừng.

Cũng chẳng phân biệt nổi là do do tâm đau như máo rỉ, giọng run rẩy yếu ớt:

sao… sao ta ăn mãi không trúng được một sợi khoai , giữa ta và sự không có chút duyên phận sao…”

Đương nhiên là không có rồi, bởi ta có bỏ lấy một sợi khoai tây vào đâu, toàn bộ đều là gừng chỉ.

Tròn vẹn mười hai củ gừng, sợi đều do ta tỉ mỉ ra.

Năm xưa mẫu thân ta ăn đến bảy củ liền tỉnh ngộ, chẳng còn dám ôm ấp mộng tưởng phụ thân quay nữa.

lưỡi tê dại, đến tận tim gan.

Tạ Dịch khóc đến thương tâm, ta cũng thức thời lui ra ngoài, để hắn tự mình trút hết u sầu.

Vừa chạm mặt Thẩm thúc.

Nghe tiếng nức nở vọng ra từ phòng, ông không khỏi hỏi ta: “Biểu ca làm sao ?”

Ta ngoan ngoãn đáp: “Ăn gừng quá ạ, gần đây thời tiết chuyển lạnh, ấy muốn khu hàn.”

Thẩm thúc chẳng chút nghi ngờ, đưa xoa ta: “Thanh Nhi giỏi, nhanh như đã khiến biểu ca chán ăn của chủ động ăn uống rồi.”

mau về xem mẫu thân , trạng của nàng… có chút không ổn.”

Mẫu thân xảy ra rồi sao?

Ta vội vã chạy về viện.

Mẫu thân dung nhan xinh đẹp của ta lúc tiều tụy, yếu ớt tựa trên trường kỷ, rơi lệ.

“Thanh Nhi, vị di di kia của quả giống Diêm Vương chuyển thế, ta chỉ thuận miệng khen một câu, rằng ngưỡng mộ tỷ ấy giỏi tính toán, còn ta học mãi chẳng hiểu.”

“Không ngờ tỷ ấy liền bắt ta học từ đến tối, ta không muốn học nữa, tỷ ấy cũng không cho , còn đ.á.n.h vào lòng bàn ta.”

Mẫu thân chìa hai ra, gương mặt đầy tủi thân.

Bà vốn xuất thân khuê các, gia đạo suy bại, đó gả cho phụ thân ta hưởng phúc, hơn nửa đời người chưa chịu khổ.

Giờ bắt bà học sổ sách, quả thực là chẳng dễ dàng.

Ta nhẹ giọng an ủi: “Không học thì thôi , tìm cho một vị kế phụ giàu có là được, tuy nương mang theo nữ nhi chỉ có thể làm thiếp, phải chịu thân phận thấp hơn người ta một bậc, nhưng ít ra cũng không cần lo ai tranh đoạt vị trí chính thê.”

“… Thôi, ta vẫn nên học thì hơn.”

Mẫu thân không muốn lại rơi vào cảnh tranh sủng mệt mỏi, đành ngã xuống giường than thở.

hôm , bà lại Thẩm di kéo học tiếp.

Còn Tạ Dịch món gừng chỉ kia lòng đau thêm một tầng, cũng chẳng buồn tới thư viện, cả ngày ủ rũ.

người hắn nhiều nhất là ta.

Cho nên hắn chỉ đem tâm sự kể với ta.

“Ta vẫn còn nhớ rõ lần gặp , nàng đứng dưới ánh dương, cả người như tỏa .”

Ta đáp lại rất tự nhiên: “Đờm của muội nhổ xuống đất, ánh mặt trời chiếu vào cũng phát được .”

Tạ Dịch nghe xong liền thấy buồn nôn.

Im một hồi, hắn lại nhớ đến những khoảnh khắc dịu dàng ngày trước.

“Nàng , đời kiếp không thể rời xa ta.”

Ta nghiêng hỏi: “Tỷ ấy không có chân sao?”

Tạ Dịch tức giận: “ còn nàng ấy thích ta!”

“Chỉ có cẩu mới thích ăn thứ bẩn.”

“Ca ca, đang cố tìm bằng chứng chứng minh nàng ấy yêu sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.