Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
tay đang mài dao của chú Ngô khựng lại.
Ông ngẩng đầu nhìn cô.
“Tại sao?”
“Quá xa… hơn nữa… quá đắt. Cháu học trường học trong cũng được.”
Lưu Nguyệt cúi đầu nói.
“Nói bậy!”
Giọng chú Ngô lần đầu tiên trở nên nghiêm khắc.
“Chuyện tiền bạc không cần cháu lo! Có chú đây!”
“Cháu chỉ cần học cho tốt!”
“Trời có sập xuống, chú cũng gánh cho cháu!”
“Nếu cháu dám không đi… chú đánh gãy chân cháu!”
Chú Ngô rất ít khi nổi giận.
Nhưng lần này, ông sự tức giận.
Lưu Nguyệt nhìn đôi mắt đầy tia máu của ông, biết chuyện này không còn chỗ để thương lượng.
Cô chỉ có thể chôn kế hoạch của mình sâu hơn nữa.
Cô nhìn một tin trên tờ báo cũ.
Thành phố sắp tổ chức một cuộc thi Olympic “Cúp Vọng”.
Dành cho tất cả học tiểu học trong thành phố.
Giải nhất có tiền thưởng năm nghìn tệ.
Năm nghìn tệ.
Vừa đủ tiền học phí và hoạt năm đầu của cô.
Tim cô đập dữ dội.
Đây là cơ hội duy nhất của cô.
Cô nắm lấy.
Từ ngày đó, cuộc sống của cô có thêm một nhiệm vụ bí mật.
Ban ngày cô vẫn đi học, tan học vẫn đến quầy thịt giúp việc.
Ban đêm, khi em trai và chú Ngô đã ngủ.
Cô lặng lẽ bật chiếc đèn nhỏ.
Từ dưới gầm giường rút ra cuốn bài tập Olympic mà cô nhờ bạn mua giúp từ thành phố.
Những bài trong đó khó hơn bài trong sách giáo khoa gấp hàng trăm lần.
Giống như những ngọn núi dốc đứng.
Trong đêm khuya tĩnh ấy, cô một mình lặng lẽ leo lên.
Có khi một bài cô tính suốt cả đêm.
Giấy nháp chất thành một chồng dày bên chân.
Nhiều lần cô mệt đến mức gục ngủ luôn trên .
Cô không dám nói cho chú Ngô biết.
Cô sợ ông biết sẽ đau lòng và ngăn cô lại.
Cô chỉ có thể bịa ra hết lời nói dối này đến lời nói dối khác.
“Chú Ngô, hôm nay cháu sang nhà bạn học cùng ôn bài.”
“Chú Ngô, thầy bảo chúng cháu vào thư viện tìm tài liệu.”
Em trai Lưu là đồng phạm duy nhất của cô.
Cậu giúp chị che giấu.
Nhìn gương mặt chị ngày càng gầy và quầng thâm dưới mắt, cậu đau lòng đến rơi nước mắt.
“Chị ơi, chị đừng cố quá nữa, cùng lắm chúng ta không lên thành phố học nữa.”
“Không được.”
Ánh mắt Lưu Nguyệt kiên định lạ thường.
“Chúng ta nhất định đi.”
“Không chỉ vì chị, mà còn vì em, vì chú Ngô.”
“Đây là cách duy nhất để chúng ta báo đáp chú.”
Cô muốn chú Ngô biết rằng mọi sự của ông đều xứng đáng.
Cô muốn dùng nỗ lực của mình để giảm bớt gánh nặng trên vai ông.
Dù chỉ một chút thôi.
cùng ngày thi cũng đến.
Đó là một ngày tuần.
Lưu Nguyệt mặc bộ quần áo sạch nhất, chải tóc gọn gàng.
Cô nói chú Ngô rằng mình sẽ lên thành phố mua vài cuốn sách tham khảo.
Chú Ngô không nghi ngờ, rút hai mươi tệ từ túi tiền vào tay cô.
“Đi đi, trên đường cẩn thận, trưa nhớ ăn gì đó ngon một chút.”
Lưu Nguyệt tờ tiền còn ấm, thoang thoảng mùi thịt, mũi bỗng cay xè.
Cô suýt bật khóc.
Cô gật đầu mạnh.
“Chú Ngô tâm.”
Cô lên chiếc xe buýt xóc nảy chạy về thành phố.
Trong lòng tay cô siết chặt tờ giấy dự thi đã sờn góc.
Cô nhìn những cánh đồng và làng xóm lùi lại phía sau sổ.
Cô biết rõ.
Đây không chỉ là một thi.
Đây là canh bạc cô đặt cược cho tương lai của mình.
Một canh bạc nhất định thắng.
12Số phận xoay chuyển và đôi tay run rẩy
Phòng thi của trường học số một thành phố trang nghiêm và tĩnh.
Có rất nhiều học đến dự thi.
Gần như mỗi em đều có cha mẹ ăn mặc chỉnh tề đi cùng.
Họ mặc quần áo đẹp, theo đủ loại bổ dưỡng.
Trước khi vào thi còn liên tục dặn dò.
Lưu Nguyệt đứng một mình trong đám đông.
Có chút lạc lõng.
Cô mặc bộ đồng phục đã bạc màu, chân đôi giày vải.
Trong tay chỉ có một cây bút và một bình nước nhỏ.
Có vài phụ huynh nhìn cô từ đầu đến chân ánh mắt dò xét và khinh thường.
Lưu Nguyệt không để ý.
Ánh mắt cô bình thản nhìn tòa nhà phòng thi trước mặt.
Trong lòng cô không có căng thẳng, cũng không có tự ti.
Chỉ có quyết tâm như nồi vỡ thuyền chìm.
Chuông thi vang lên.
Cô bước vào phòng, ngồi vào chỗ của mình.
Khoảnh khắc phát đề, thế giới của cô chỉ còn lại những con số và ký hiệu.
Đề thi quả nhiên rất khó.
Khó hơn bất bộ bài tập nào cô từng làm.
Cả phòng thi tĩnh đến mức chỉ nghe tiếng bút sột soạt trên giấy và những tiếng thở rải rác.
Nhiều học vò đầu bứt tóc trước đề bài.
Lưu Nguyệt lại bước vào trạng thái hoàn toàn tập .
Đầu óc cô vận chuyển nhanh chóng.
Các công thức và định lý đan xen va chạm trong đầu.
Những đêm suy nghĩ dưới ánh đèn lần lượt hiện lên.
Hình ảnh chú Ngô chặt thịt trước thớt.
Ánh mắt lo lắng của em trai.
Tất cả biến thành động lực mạnh mẽ dưới ngòi bút của cô.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Khi chuông thu bài vang lên, cô vừa kịp viết xong con số cùng.
Bước ra khỏi phòng thi, ánh nắng có chút chói mắt.
Cô thở ra .
Cô đã dốc hết sức mình.
Phần còn lại… giao cho số phận.
Những ngày chờ kết quả và dày vò.
Lưu Nguyệt ngày nào cũng ghé qua bưu điện vài lần.
Trong lòng vừa mong chờ vừa sợ hãi.
Khi giúp việc quầy thịt, cô nhiều lần mất tập suýt cắt vào tay.
Chú Ngô nhận ra điều bất thường.
“Con bé, có tâm sự gì à?”
“Không sao đâu chú Ngô… chắc sắp khai giảng nên cháu hơi lo.”
Lưu Nguyệt không dám nhìn vào mắt ông.
cùng sau nửa tháng.
Một buổi chiều nọ.
Cô nhìn bóng dáng quen thuộc mặc áo xanh của người đưa thư đang đạp xe về phía chợ.
Tim cô lập tức nhảy lên cổ họng.
Người đưa thư lục tìm trong túi thư rất lâu.
Rồi lấy ra một phong bì giấy màu nâu.
“Lưu Nguyệt, thư của cháu.”
Tay cô run dữ dội.
Cô nhận lấy bức thư.
Trên phong bì in dòng chữ:
“Ban tổ chức cuộc thi Cúp Vọng.”
Phong bì rất mỏng.
Rất nhẹ.
Nhưng lại nặng như ngàn cân.
Cô không dám mở trước mặt chú Ngô.
Cô thư chạy về phòng nhỏ.
Lưu cũng hồi hộp chạy lại.
Cô hít sâu một hơi, run rẩy xé phong bì.
Bên trong rơi ra một giấy nhận màu đỏ.
Và một tờ phiếu chuyển tiền gấp lại.
Trên giấy nhận viết bằng nét chữ đẹp:
“Giải nhất — Lưu Nguyệt.”
Trên phiếu chuyển tiền, con số hiện rõ ràng:
“5000.00”.
Cô đã thành công.
sự thành công.
Nước mắt trong chớp mắt trào ra như vỡ đê.
Cô ôm em trai vừa khóc vừa cười như phát điên.
Tối hôm đó cô đặt giấy nhận, phiếu chuyển tiền và thư báo trúng tuyển của trường học số một lên trước mặt chú Ngô.
Cô quỳ xuống.
Kể hết mọi bí mật, mọi lời nói dối, mọi tủi thân và cố gắng của mình.
Chú Ngô lặng lẽ nghe.
Ông không nói gì.
Ông chỉ đưa đôi tay thô ráp đầy vết chai vì dao nhiều năm lên.
Nhẹ nhàng giấy nhận màu đỏ.
Tay ông run.
Run còn dữ dội hơn lúc Lưu Nguyệt mở phong bì.
Dưới ánh đèn, Lưu Nguyệt hai dòng nước nóng lăn xuống gương mặt đen sạm đầy nếp nhăn của ông.
Rơi lên giấy nhận đỏ tươi.
giấy tượng trưng cho vọng và tương lai.
“Con ngoan…”
Ông khàn giọng nói.
“Con ngoan của… chú…”
Ông ôm chặt Lưu Nguyệt vào lòng.
13Chuyến đi theo vọng
Cái ôm ấy nặng như núi, ấm như lửa.
Chú Ngô dùng toàn bộ sức lực của mình để biểu đạt tình cảm mãnh liệt của một người đàn ông ít nói.
Lưu Nguyệt vùi mặt vào ngực ông.
Ngửi mùi thịt quen thuộc trên người ông.
Mùi hương mà trước đây cô khao khát.
Bây giờ lại là mùi hương khiến cô tâm.
Từ ngày đó cả đều biết.
Nhà lão Ngô bán thịt chợ Hồng có một cô bé trạng nguyên.
Thi đỗ trường học tốt nhất thành phố.
Còn giành giải nhất cuộc thi .
Tiền thưởng năm nghìn tệ.
Vào thời đó là một khoản tiền khổng lồ.
Quầy thịt của chú Ngô trở thành nơi náo nhiệt nhất chợ.
Người mua thịt, người không mua thịt đều đến xem giấy nhận đỏ.
Chú Ngô bọc nó bằng màng nhựa rồi treo chỗ dễ nhất.
Còn nổi bật hơn cả bảng hiệu.
Những nếp nhăn trên mặt ông cười tươi như hoa cúc.
“Con gái tôi có tiền !”
Đó là câu ông nói nhiều nhất.
Lưu Nguyệt tưởng rằng có năm nghìn tệ rồi, chú Ngô có thể thở phào.
Nhưng cô đã sai.
Không lâu sau, chú Ngô vẫn bán căn nhà tổ quê.
Ông một xấp tiền dày đặt trước mặt cô.
“Con bé, số tiền này chú giữ cho cháu.”
“Tiền thưởng cuộc thi là do cháu tự kiếm được, là bản lĩnh của cháu, cháu muốn tiêu thế nào cũng được.”
“Còn khoản này là chỗ dựa của cháu.”
“Con gái ra ngoài có tiền trong túi thì lòng .”
“Sau này cháu học cấp ba, học đại học còn tốn nhiều tiền hơn.”
“Chú không thể để cháu vì tiền mà chịu thêm bất tủi thân nào.”
Lưu Nguyệt nhìn xấp tiền, nhìn ánh mắt thản nhiên mà kiên định của chú Ngô.
Cô biết mình không thể cãi lại ông.
Trong lòng người đàn ông này, tương lai của cô và em trai quan trọng hơn bất căn nhà tổ hay gốc rễ nào.
Cô nhận tiền.
Trong lòng thầm lập lời thề nặng nề hơn.
Ngày khai giảng đến gần.
Chú Ngô bận rộn như con quay.
Ông dẫn Lưu Nguyệt đến tiệm may tốt nhất may hai bộ quần áo .
Ông là đàn ông nên không hiểu kiểu dáng màu sắc, chỉ bảo thợ may chọn loại vải bền nhất.
Ông còn đến hàng bách hóa mua một chiếc vali có bánh xe.
Và mua một chiếc chăn bông dày mềm.
Ông luôn nghĩ thành phố lạnh, sợ cô bị rét.
Đêm trước khi đi, chú Ngô thu dọn hành lý cho cô trong căn phòng nhỏ.
Ông gấp quần áo và chăn cẩn thận rồi đặt vào vali.
Sau đó vào từng túi lớn nhỏ.
Có lạp xưởng ông tự làm.
Có thịt hun khói ông phơi.
Có ruốc thịt và viên thịt ông chiên.
Ông hận không thể cả quầy thịt vào vali cho cô.
“ thành phố vừa đắt lại không ngon.”
“Con theo, nhớ nhà thì ăn một chút.”
Lưu đứng bên cạnh đỏ mắt giúp chị xếp sách.
Cậu còn bộ truyện tranh yêu thích nhất mà chú Ngô mua cho mình vào.
“Chị ơi, tối chị không ngủ được thì đọc nhé.”
Lưu Nguyệt nhìn hai người.
Một người vụng về ăn vào vali.
Một người cẩn thận truyện vào cặp.
Tim cô vừa chua xót vừa ấm áp.
Như có thứ gì đó lấp đầy.
Sáng hôm sau trời còn chưa sáng.
Chú Ngô dùng xe kéo chở cô và hành lý ra bến xe đường của .
Lưu đi theo phía sau.
Con đường buổi sớm rất tĩnh.
Chỉ có tiếng bánh xe lăn trên mặt đá.
Bến xe đã có vài người chờ.
Chú Ngô sắp xếp cho cô ngồi rồi đi mua một chai nước ngọt và hai quả trứng trà.
Ông cuộn một xấp tiền vào túi áo trong của cô.
“Đến trường nhớ gọi điện cho chú báo bình an.”
“Thiếu tiền thì nói chú, đừng tiết kiệm.”
“Hòa thuận bạn bè, đừng để ai bắt nạt.”
“Nếu bị tủi thân thì về đây, chú làm chủ cho.”
Ông lải nhải như mọi người cha tiễn con đi xa.
Lưu Nguyệt cúi đầu liên tục gật.
Nhưng không dám để nước mắt rơi.
Cô sợ nếu khóc chú Ngô sẽ đau lòng hơn.
Xe đến.
Lưu Nguyệt xách hành lý lên xe.
Cô chọn chỗ ngồi cạnh sổ.
Xe từ từ lăn bánh.
Cô nhìn chú Ngô và Lưu đứng trên sân ga.
Chú Ngô ra sức vẫy tay, trên mặt vẫn là nụ cười rực rỡ quen thuộc.
Lưu chạy theo xe, vừa chạy vừa vẫy tay.
Trên mặt cậu đầy nước mắt.
“Chị ơi! Nhớ thường xuyên về nhé!”
Cậu bé hét to.
Chiếc xe chạy càng lúc càng nhanh.
Bóng dáng của họ càng lúc càng nhỏ.
Cho đến khi không còn nhìn nữa.
Nước mắt của Lưu Nguyệt cùng cũng rơi xuống như chuỗi hạt bị đứt dây.
Cô biết.
Thứ cô rời bỏ không chỉ là một nhỏ.
Mà là cả thế giới của mình.
Thứ cô đi tới cũng không chỉ là một ngôi trường.
Mà là một tương lai xa xôi theo vọng của ba con người.
14Bóng tối dưới tháp ngà
Con đường đến thành phố và xóc nảy.
Lưu Nguyệt tựa bên sổ nhìn khung cảnh xa lạ bên ngoài.
Nỗi lưu luyến dần bị thay thế bởi cảm giác mong chờ xen lẫn lo lắng về tương lai.
Trường học số một của thành phố.
Đó là nơi cô mơ ước suốt mấy năm qua.
Là cánh dẫn vào thế giới rộng lớn hơn trong những trang sách của cô.
Khi chiếc xe khách chạy vào thành phố, nhìn những tòa nhà cao tầng và dòng xe cộ tấp nập ngoài sổ.
Tim Lưu Nguyệt đập nhanh hơn.
Nơi này hoàn toàn khác nhỏ nơi cô đã sống hơn mười năm.
Phồn hoa, xa lạ, theo cảm giác áp lực khiến người ta khó thở.
Theo bản chú Ngô vẽ cho, cô đổi xe buýt mấy lần, cùng đến cổng trường vào buổi trưa.
Cổng trường rộng lớn, nguy nga.
Những chữ mạ vàng trên cổng sáng lấp lánh dưới ánh nắng.
Qua cánh cổng sắt có thể khuôn viên trường như một khu vườn và những tòa nhà dạy học đẹp đẽ.
So trường tiểu học trước đây của cô, nơi này giống như một cung điện.
Trong sân trường đâu đâu cũng có tân và phụ huynh đến nhập học.
Những học ấy mặc quần áo thời trang, đi giày thể thao cô không biết nhãn hiệu.
Họ nói về những chuyến du lịch trong nghỉ và những máy chơi game mua.
Tự tin, nổi bật, vô tư.
Lưu Nguyệt kéo chiếc vali của mình, mặc bộ quần áo vải cotton nhưng hơi quê mùa.
Đứng giữa họ, cô giống như một chú vịt con xấu xí lạc vào đàn thiên nga.
Lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng khoảng cách.
Không chỉ là khoảng cách về quần áo.
Mà là khoảng cách từ tận trong cốt tủy, khó diễn tả bằng lời.
Cô hít sâu một hơi, ép sự tự ti và rụt rè xuống.
Theo bảng chỉ dẫn, cô tìm đến ký túc xá.