Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trong Phật đường, hương trầm lượn lờ quanh quẩn.
Mẹ chồng ngồi nhắm mắt tĩnh tọa, còn ta ngồi ngay ngắn bên án thư, thay bà Phật.
Tiểu nương ta là thông phòng của phụ thân, xuất thân quá thấp kém, liên lụy tới ta từ nhỏ cũng bị nuôi như nha hoàn.
Chỉ biết quét sân tưới hoa, từng học qua nghĩa.
Lúc này ta bắt chước theo dáng vẻ người khác, trên trang giấy trắng chi chít những vòng đen nguệch ngoạc, trông như đám gián đang bò loạn.
Mẹ chồng vừa kết thúc tĩnh tọa, nghiêng đầu nhìn sang, lập hít ngược một hơi lạnh.
“ mà giống của một Hầu phu nhân ?”
“Ngay viết cũng không biết, huống chi ngâm thơ đối đáp. Sau này tới những buổi yến tiệc thi thơ của đám nữ quyến, con định tự xử nào?”
“Hôm nay con cứ ở mười lần bộ 《Liên Hoa 》 này đi, xong mới trở về!”
Bề ngoài bà trông nghiêm khắc dữ dằn, nhưng thực cũng là có nỗi khổ khó nói.
Nếu nhân trung long phượng do chính tay ta nuôi lớn lại cưới một con sẻ trọc lông như này, chắc ta cũng tới hộc m.á.u.
Cho nên ta vô cùng hiểu lòng người mà mở miệng an ủi bà.
“Thật có Bùi Thương trực tiếp bỏ con rồi cưới lại mà.”
“Bệnh của cũng đã khỏi rồi, hơn vẫn đính hôn với nhà khác.”
“Hơn ấy còn viết rất đẹp.”
Ta nói vô cùng chân thành, ai ngờ mẹ chồng lại tới nghẹn tim.
“Thẩm Thanh Lê, con dám chỉ cây dâu mà mắng cây hòe?”
“Trong mắt con còn có tôn ti trưởng ấu hay không?”
Ta đứng ngây tại chỗ.
“Chỉ cây dâu mắng cây hòe” là ý gì?
Mấy ngày nay thường xuyên tới khách, mẹ chồng còn tặng nàng không ít kỳ trân dị bảo, này trong sớm đã truyền khắp nơi rồi.
Hiện thân Bùi Thương đã hồi phục, đổi người gả thay năm đó vốn chỉ là kế tạm thời, sớm muộn gì ta và cũng trở về đúng vị trí của mình.
Bây ta chủ động đưa sẵn bậc thang cho bà bước xuống, bà lại còn thẹn quá hóa giận chứ?
Ta còn kịp nghĩ thông, Bùi Thương đã từ xa đi tới.
“Mẫu thân, nàng vốn quen ăn nói hồ đồ, người hà tất chấp nhặt với nàng.”
“Con đã mời Lý phu t.ử ở Quốc T.ử Giám tới chuyên dạy nàng đọc sách viết . Lý phu t.ử xưa nay nghiêm khắc, nhất định sẽ quản thúc nàng cho tốt.”
“Gần thân mẫu thân không khỏe, khẩu vị cũng kém. Hay là nàng hấp một l.ồ.ng bánh nếp hoa hòe đi, đồ ăn nàng cũng tạm .”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn ta, giữa hàng mày đều là vẻ mất kiên nhẫn.
“Còn đứng ngây đó gì? Mau đi việc nàng nên đi!”
Hắn cho rằng mình đang giải vây cho ta ?
Như vậy cũng khá hơn chút nào!
Bánh nếp hoa hòe chế biến vô cùng phiền phức, muốn hấp một l.ồ.ng bận bịu rất lâu.
Hôm nay ta đã suốt buổi, cánh tay đau nhức tới mức ngay đũa cũng cầm không .
Ta lập ném việc mệt c.h.ế.t người này cho trù nương, dặn bà ấy xong thì mang tới chỗ lão phu nhân, còn bản thân tự quay về phòng nghỉ ngơi.
Cuộc sống này đúng là càng ngày càng không sống rồi.
Hiện từ trên xuống dưới Bùi nhìn ta kiểu gì cũng chướng mắt, mà Bùi Thương lại chịu đứng về phía ta.
Đúng là đời người nếu chỉ như thuở ban đầu thì tốt biết bao.
Đang phế nhân yên lành như , lại hắn đứng dậy chứ!
Ta mang theo chút tủi thân mà thiếp đi.
…
Giấc ngủ này của ta cực kỳ không yên ổn.
Ta mơ mình đ.á.n.h nhau với Bùi Thương.
Đánh không lại hắn, ta sợ tới mức vừa khóc vừa tru tréo.
Mơ mơ màng màng lại nghe có người bật cười khẽ.
“ bé tí này mà cũng đáng khóc?”
Giọng điệu kia nghe thật đáng ghét.
Ta vung tay tát một cái, đau tới mức tỉnh ngủ.
“Thẩm Thanh Lê! Ngủ còn không chịu yên!”
Bùi Thương ôm mặt trừng ta.
Lúc hắn lạnh mặt trông rất hung dữ, nhưng ta lại dám giống như trước mà cãi tay đôi với hắn .
Hiện hắn đã không còn dựa vào ta.
Nhưng ta vẫn còn dựa vào hắn sống.
Có điều ta cũng nói lời mềm mỏng nào, chỉ xoay người, nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp.
Ai ngờ Bùi Thương lại không chịu bỏ qua cho ta.
Hắn kéo ta khỏi chăn, bắt ta dựa bên mép giường nghe hắn giáo huấn.
“Rốt cuộc nàng còn muốn quậy tới bao ?”
“Mẫu thân là nữ Quốc công, từ nhỏ đã dạy dỗ nghiêm khắc theo quy củ gia, đời tự nghiêm khắc với chính mình, đối với người khác cũng từng dễ dãi.”
“Bà ấy đối với nàng đã là khoan dung lắm rồi.”
“Chỉ bảo nàng mấy lần thư thôi, đáng tính khí lớn như vậy ?”
Đâu chỉ là .
Ta có rất nhiều phiền lòng.
Từng tách riêng thì dường như đều đáng nhắc tới, nhưng ta đã mệt mỏi quá lâu rồi.
Cho nên ta nắm c.h.ặ.t lớp trung y mỏng trên người, cẩn thận hỏi hắn một câu.
“Trước luôn nói ta không xứng với , bây ta thừa nhận rồi.”
“Mẫu thân cũng ấm ức thay , cho rằng nên cưới một vị nữ gia môn đăng hộ đối, như vậy mới chống đỡ diện của Hầu .”
“Hay là chúng ta hòa ly đi, chỉ cần cho ta một ít bạc là . Ta có đi thật xa, sau này sẽ không bao xuất hiện trước mặt !”
Ta càng nói, sắc mặt Bùi Thương càng đen.
Nói tới đoạn cuối, hắn gần như sắp điên luôn rồi.
Ta chỉ đành nhượng bộ.
“Không cho bạc… cũng …”
Hắn lập nhét ta trở lại trong chăn, còn kéo chăn lên cao kín mít, như cực kỳ không muốn nhìn cái miệng này của ta.