Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
phu của ta – Thái tử điện tỏ cực kỳ chán ghét với thứ muội nhà ta.
Mỗi lần nhắc đến nàng hắn đều nhạt rồi nói những khinh miệt.
Cho đến khi ta vô tình bắt gặp cảnh hai người họ ôm nhau thắm thiết, thật được phơi bày khiến lòng ta tan nát.
Thứ muội gục đầu trong lòng hắn, nước mắt lăn dài trên má, nghẹn ngào nói:
“Chàng sắp tỷ tỷ ta thành thân còn đến trêu chọc ta làm ?”
Thái tử điện chỉ mỉm , nói như gió thoảng:
“ bảo nàng không ngoan ngoãn? Nàng ta chẳng qua là công cụ để trừng phạt nàng thôi. này thành thân xong lập tức bỏ nàng ta.”
Đêm , ta lặng lẽ tiến , đứng trước long sàng với đôi mắt đỏ hoe.
“Ta hối hận rồi, ngài nói khi trước còn tính chăng?”
Người đàn ông trên long sàng vươn tay lau đi nước mắt ta, giọng nói đầy trầm ấm.
“Đương nhiên, vị trí hậu này để dành cho nàng.”
1
Cảnh tượng trước mắt ta tựa như một nhát dao đâm thẳng vào tim.
khi đính , Tiêu Thành An tỏ lạnh nhạt với ta.
Ta nghĩ đó là do tính cách hắn đã vốn như vậy.
Nhưng hóa tất cả dịu dàng của hắn đều dành cho người khác.
Người đó không khác chính là thứ muội Thư Nguyệt Như, trước đây mỗi lần nhắc đến nàng, hắn đều tỏ vẻ khinh thường.
“Thành An ca ca, chàng thực bỏ Thư Nguyệt Giao ? Dẫu nàng cũng là đích nữ của phủ Tướng quân, lại có phụ thân làm chỗ dựa. Điều này rất có lợi cho ngài trên triều đình. Còn ta, mẫu thân mất sớm, bản thân lại chỉ là con của thiếp thất, không được coi trọng. Ta lo lắm…”
Thư Nguyệt Như còn chưa nói hết đôi mắt đã đỏ hoe trông vô đáng thương.
“Đồ ngốc, đường đường là Thái tử, tương lai kế thừa ngôi vị, nắm trong tay giang sơn vạn dặm làm lại cần đến chút quyền thế của nàng ta?”
“ giữ kín mối quan hệ với nàng cũng chỉ là kế sách tạm thời để tránh rước phiền phức.”
“Nàng thì hay rồi, chẳng hề hiểu cho nỗi khổ tâm của , nếu không phải vì nàng làm mình làm mẩy thì còn chẳng thèm nói với Thư Nguyệt Giao, huống chi lại đi cầu thân với nàng ta.”
“Chẳng phải nàng nói Thư Nguyệt Giao thường bắt nạt nàng ? đã tính cả rồi, khi thành thân kiếm cớ để hưu nàng ta, để nàng ta trở thành trò cho cả kinh thành giúp nàng hả giận, được không?”
Tiêu Thành An ôm chặt Thư Nguyệt Như vào lòng, ánh mắt đầy xót xa.
Nhưng khi nhắc đến ta, giọng hắn bỗng chuyển sang lạnh lùng, đầy chán ghét.
Dường như việc đính với ta là nỗi sỉ nhục lớn nhất đời hắn.
Dường như ta chính là hòn đá chắn đường giữa hai người họ.
Ta siết chặt tay, cơn giận dữ như sóng lớn cuộn trào trong đầu óc.
Nếu ta là người ngoài thì có lẽ cảm động vì tình yêu thuần khiết không vướng bụi trần của họ.
Nhưng khi đứng trong cuộc, ta chỉ cảm thấy bản thân đã bị lừa dối, bị sỉ nhục.
Nữ nhân vốn khó sống trong thời thế này.
Ta có lỗi chứ?
Hà cớ Tiêu Thành An lại bôi nhọ danh dự ta để làm món quà tạ tội với Thư Nguyệt Như?
Ta là đích nữ phủ Tướng quân, nhỏ đã được phụ thân dạy dỗ rằng người trong nhà phải đồng lòng, vinh nhục hưởng.
Ta đối xử hòa nhã với mọi người, huynh đệ tỷ muội đến nhân, ta chưa khắt khe hay bạc đãi .
Làm lại có ta bắt nạt Thư Nguyệt Như?
Một nói dối hoang đường như vậy Tiêu Thành An lại tin tưởng tuyệt đối, điều đó chứng minh rằng trong lòng hắn chưa bao có ta, đến mức xác minh hắn cũng chẳng buồn tra xét.
Nếu đã vậy, chức Thái tử phi này ta không làm cũng được!
Nhưng những tính toán của bọn họ đã quá vội .
Tiêu Thành An có ngồi vững trên vị trí Thái tử hay không, đó đâu đâu phải là hắn muốn là được!
Ta bóp nát khay điểm tâm trong tay – thứ ta cất công làm để mang đến cho hắn rồi lặng lẽ rời khỏi khu rừng nơi đôi uyên ương đang hẹn hò vụng trộm.
Ta đã có kế hoạch cho bước tiếp theo.
Lợi dụng lúc trời tối, ta cầm lệnh bài quận chúa Tiên đế ban cho và lén lút tiến cửa hông.
Tiêu dường như đã nghe thấy tiếng ta bước vào Dưỡng Tâm điện nhưng hắn im lặng, chỉ chăm chú đọc tấu chương trên tay.
Đợi đến khi ta không kìm được bật khóc nức nở, hắn mới khẽ ngẩng đầu, đôi môi nhếch lên thành một nụ nhàn nhạt.
“Không phải nàng đã nói không bao tìm nữa ? Lần này có ?”
“Ta… ta hối hận rồi. Tiêu Thành An quả không phải mối lương duyên tốt. Ta đến là để hỏi, ngài nói trước kia… có còn giá trị không?”
Có lẽ vì bộ dạng ta khóc quá thê thảm, hắn nhìn ta thật lâu, cuối thở dài rồi đưa cho ta một chiếc khăn gấm.
“ không sửa được tật xấu hễ ấm ức là chạy đến trước mặt khóc lóc.”
“Thôi được rồi, vốn chẳng bao nỡ chối nàng.”
“ hứa trước kia còn hiệu lực. Chỉ cần nàng quay đầu, vị trí hậu này, dành cho nàng.”
Ta nghe vậy liền nín khóc, ngoan ngoãn mỉm dựa vào lòng hắn.
“Nói xem, nàng muốn làm ?”
“Cũng không khó, thượng chỉ cần…”
2
Nhận được câu trả bất đắc dĩ nhưng chắc chắn Tiêu , ta được lão thái giám trung thành nhất bên cạnh hắn tiễn khỏi .
Nhưng vừa xoay người rời đi, ta lập tức thu lại bộ dạng yếu đuối giả tạo , trong mắt chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo.
Tiêu Thành An tâm cơ sâu xa, nhưng Tiêu cũng chẳng phải người tốt lành .
Khi hắn còn là tử đã tỏ rõ ý muốn với ta, thậm chí còn đến trước mặt phụ thân ta để lấy lòng.
Khi ta cảm thấy tính cách hắn quá cực đoan, tham vọng quyền lực hiện rõ trong ánh mắt nên không đáp lại.
ngờ Tiên đế đột ngột băng hà, hắn lại dùng những thủ đoạn không đứng đắn đoạt được ngai vàng.
khi lên ngôi, Tiêu triệu ta nhập , ánh mắt hắn tràn đầy cố chấp và thâm trầm không thể xóa nhòa.
“A Kiều, nàng nên hiểu rằng lòng chưa bao thay đổi. Chỉ cần nàng đồng ý tiến , lập tức phong nàng làm hậu, được chứ?”
Ta bình thản hành lễ với khuôn mặt không chút biểu cảm, đáp lại hắn bằng giọng nói lãnh đạm.
“Thứ A Kiều cầu không phải phú quý, chỉ mong người đối đãi ta hết lòng. Ý tốt của bệ thần nữ xin nhận, nhưng thần nữ không nguyện ý.”
, ta lo lắng Tiêu chỉ ép buộc mình nên khi Thái tử Tiêu Thành An tiếp cận và hứa chỉ đối tốt với ta, ta đã thuyết phục phụ thân đồng ý mối này.
Chỉ là một lễ đính , này còn đường lui.
Không lâu , Tiêu Thành An được lập làm Thái tử.
Bây nhìn lại mọi , ta hiểu rõ hắn có lẽ cũng chỉ nhìn trúng thế lực của Tướng phủ, cũng chẳng khác Tiêu .
Tiêu gửi mật thư đến, hắn liên tục khẳng định rằng việc lập Tiêu Thành An làm Thái tử là vì muốn ta sống tốt hơn, viết rằng nếu ta hối hận, hắn sẵn lòng đón nhận ta.
Nhưng ta biết rõ thật.
Hắn chỉ sợ các tử khác tranh quyền với mình nên chọn kẻ năng lực tầm thường như Tiêu Thành An, không đủ sức uy hiếp mình, nhưng cố tình giả vờ tình sâu nghĩa nặng để che mắt ta.
Thật khiến người ta ghê tởm.
Trước đây, ta chỉ xem bức mật thư đó là trò đùa.