Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ hạ lại tới đây?”
Ta bước lên chào đón, nở nụ cười mỉm đầy ẩn ý.
Thư Nguyệt Như nôn nóng không yên, nhưng thân phận nên chỉ có thể cố nhịn lại phấn khích không thể che giấu mà đứng một bên lặng lẽ sát.
“Nghe nói Trân Bảo Các vừa nhập một lô trang sức kiểu , cô nghĩ nàng sẽ thích nên chọn vài món mang đến tặng.”
Tiêu Thành An cười gượng gạo, nói rồi ra hiệu cho người đưa lên một chiếc hộp gấm.
“ hạ thật chu đáo. lại dùng bữa nhé, phụ thân hôm nay nhắc đến hạ, ông nói đã không gặp ngài.”
Ta ra hiệu cho Tiểu Đào nhận lấy hộp gấm, sau đó đưa hắn vào chính sảnh.
Trên bàn tiệc, ta trò chuyện hắn rất vui vẻ, vừa chậm rãi uống canh vừa để ý thấy tay Thư Nguyệt Như ngày càng siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào bàn tay.
Nhưng đến bữa tối kết thúc, khung cảnh mà nàng mong chờ nhất không xảy ra.
Tiêu Thành An suốt buổi không hề nhìn nàng lấy một lần, sau bữa cơm lại trò chuyện phụ thân ta thêm một lúc rồi cáo từ ra về.
Tại góc khuất hậu viện không có ai qua lại, ta đứng bóng tối, lạnh lùng sát cuộc tranh cãi của .
“Thì ra lời thề thốt của hạ, tất cả đều là lừa dối ta!”
5
“Làm có thể? Từ trước đến nay, cô đối nàng thế nàng chẳng lẽ không rõ ? Chỉ là tình thế cấp bách nên chưa kịp báo trước nàng.”
Nét mặt Tiêu Thành An sa sầm lại nhưng nhẫn nại dỗ dành nàng ta.
“Ý của chàng là gì? Có phải thượng không đồng ý?”
Thư Nguyệt Như lập tức truy hỏi.
“Là cô thậm chí không có cơ hội để nói! huynh không biết nghe lời đồn đại từ đâu mà vừa gặp đã nhắc đến chiến công của tổ tiên nhà Thư đã giúp Tiên đế dựng nước.”
“Huynh ấy không tiếc lời ca ngợi Thừa tướng và Thư Nguyệt Kiều, cuối lại khuyên cô nhất định phải trân tại, đừng để mất rồi hối hận.”
“Cô có thể trả lời thế nữa? Nếu làm huynh nổi giận thì ngay cả vị trí Thái tử này cô chưa chắc giữ được!”
“Đương nhiên, cô, nàng là thứ hơn quyền thế. Nhưng nàng từng chịu khổ sở nhiều như vậy, cô lo nếu mất đi thế lực sẽ không thể bảo vệ được nàng. Như nhi, chúng ta vốn tâm ý tương thông, nàng nhất định sẽ hiểu cho cô mà đúng không?”
Thư Nguyệt Như dường như không biết nên phản ứng thế nên đành im lặng rất .
“Xem ra, chúng ta chỉ có thể làm theo kế hoạch ban đầu của cô. Đợi đến cô nắm trọn đại cục tay, cô sẽ thực lời hứa.”
Tiêu Thành An nắm chặt tay nàng, giọng nói đầy lực.
Ta có thể nhìn ra thất vọng tột ánh mắt Thư Nguyệt Như, đó là nỗi hoang mang và lực điều mình ao ước cả đời sụp đổ.
Nhưng nàng vốn giỏi che giấu cảm xúc, lại biết mình giờ đây chỉ có thể dựa vào Tiêu Thành An, không thể để mối hệ đổ vỡ nên đành cố nuốt cơn giận, tiếp tục dùng chiêu trò nước mắt để lấy thương hại.
Cảnh tượng phía sau không cần thiết phải nhìn thêm, ta quay về phòng, không nhịn được mà bật cười.
Tiêu lần này quả là giữ đúng lời hứa, hoàn thành kế hoạch ta giao phó một cách xuất sắc, không để lộ kỳ điểm khả nghi .
Từ hành động của Tiêu Thành An, có thể thấy rõ hắn, quyền thế là thứ nhất.
Hắn tham lam đến cực điểm, vừa muốn giang sơn vừa muốn mỹ nhân, không chịu từ bỏ cứ thứ gì.
Thư Nguyệt Như tự cho tình cảm của là sắt đá, thực tế lại ngây thơ đến mức ngu ngốc, để lời mật ngọt của hắn làm mờ mắt.
Xem ra, hai người này quả thực rất xứng đôi.
Mấy ngày sau, Thư Nguyệt Như ủ rũ, tinh thần sa sút.
Ta nắm bắt thời cơ, nàng lại lén khóc thút thít sau hòn giả sơn sợ người khác phát , ta liền dẫn Tiểu Đào đến đó, thản nhiên nói chuyện phiếm như không có ai.
“Nghe nói mấy ngày trước, nhà Lý kinh thành vừa xảy ra một chuyện tai tiếng?”
Tiểu Đào nhanh chóng hiểu ý, lập tức tiếp lời.
“Vâng, Lý lão gia đã ngoài năm mươi không ngờ lại bị hoa khôi thanh tìm đến tận cửa, nói nàng ta mang thai, yêu cầu nhà Lý phải chuộc thân nếu không sẽ đập đầu tự !”
“Lý phu nhân sợ chuyện ầm ĩ làm mất mặt gia đình nên đành phải nâng cô ta lên làm thiếp. Nhưng theo nô tỳ thấy, dù thân phận tiểu thiếp không cao, nhưng so làm hoa khôi thanh thì thể diện hơn nhiều, lại được người hầu kẻ hạ.”
“Phải đó, từ xưa đến nay không phải chỉ có tử quý nhờ mẫu, đôi mẫu thân cậy con mà sang. Hy vọng sau này Đông cung sẽ không xuất chuyện ô uế như vậy.”
Ta thở dài cảm thán.
Sau hòn giả sơn không nghe thấy tiếng khóc, Thư Nguyệt Như mất dạng vài ngày.
Đến nàng lén lút cầm theo bạc đến khu chợ đêm hỗn tạp, ta liền biết , bước cờ này của mình đã đi đúng.
Người ta cử đi theo dõi báo lại Tiêu Thành An và Thư Nguyệt Như đã gặp nhau một căn nhà tranh hẻo lánh, bọn đó từ đêm cho đến sáng sớm rời đi.
Ta lập tức viết mật thư gửi vào cung, yêu cầu Tiêu làm theo kế hoạch, chuyển chú ý của hắn sang các tử khác.
6
Tiêu lấy danh nghĩa là giúp ta để ám chỉ ta nên nhập cung bầu bạn hắn.
Ta lập tức tìm cớ từ chối, gạt phăng ý định ấy của hắn.
tại, ta đã không là cô nương ngây thơ năm xưa, làm không nhận ra toan tính của hắn.
Bề ngoài Tiêu ra vẻ thay ta xả giận, thực chất từng hành động đều mang lại lợi ích cho chính hắn.
Tiêu xem thường Tiêu Thành An, chỉ cần không đe dọa đến địa vị của hắn thì Thái tử là ai không .
Hắn chỉ đang dựng lên vẻ ngoài ta mà sẵn sàng hy sinh Tiêu Thành An, mong ta tin tưởng mình.
Sau chuyện này, nếu ta bước lên ngôi vị hậu thì hắn vừa có được ta, vừa chiếm được trung thành tuyệt đối của phụ thân ta.
Đương nhiên, tính cách của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép kỳ biến cố nằm ngoài tầm kiểm soát.
Suy cho làm tất cả chỉ là để một mũi tên trúng hai đích, không phải mất gì mà có được thứ mình muốn.
Sau vài tháng, cuối Tiêu Thành An nhận ra có điều thường.
Hắn vốn dĩ nhạy cảm, trước đây chỉ là chưa chắc chắn nhưng giờ hắn đã bị ngó lơ quá , lại không đoán được tâm ý của Tiêu nên đành đến cầu cứu phụ thân ta.
“Thừa tướng, có phải cô đã làm sai điều gì? gần đây huynh lại bắt đầu coi Ngũ đệ hơn cô?”
Phụ thân ta dù được Tiêu dụng nhưng ông đã làm nhiều năm, ông hiểu rõ đạo lý “nói nhiều tất sai” nên không trực tiếp trả lời, chỉ khuyên bảo vài câu rồi gọi ta đến tiếp chuyện.
Ta không vòng vo, thẳng thắn nêu ra ý định của mình.
“ hạ không cần lo lắng, thượng hẳn đã có tính toán của riêng mình.”
“Nhân tiện, Nguyệt Kiều có một việc muốn nhờ, không biết hạ có thể đồng ý?”
Đúng lúc Tiêu Thành An đang bối rối không rõ vua, lại cần giúp đỡ của phụ thân ta, hắn đương nhiên sẵn hỗ trợ hết mình.
“Cô nói đi.”
“ nay, ngày thành hôn giữa ta và hạ đã gần kề.”
“Chuyện phụ thân lo lắng nhất chính là hôn của thứ muội. Trước đây, người từng chọn cho nàng một thư sinh nhưng nàng không chịu, thậm chí hết lời chê bai khiến phụ thân phiền không dứt.”
“Hai người đã không nói chuyện. Là tỷ tỷ, ta không khỏi sốt ruột.”
“Ta muốn hỏi hạ, liệu ngài có quen biết công tử thế gia có đức hạnh tốt đẹp, có thể làm mai, biết đâu sẽ thành được một mối nhân duyên, giúp phụ thân an tâm?”
“Chuyện này…”
Tiêu Thành An rõ ràng không ngờ ta lại nhờ cậy việc này, cả người sững lại không biết làm .
ngoài cửa, Thư Nguyệt Như đang lén nghe trộm không nhịn được nữa, nàng xông vào đôi mắt, lớn tiếng quát thẳng mặt ta.