Khi mẹ tôi gọi tới, tôi đang ngồi trong văn phòng nơi đất khách quê người.
Giọng bà vừa quen thuộc vừa xa lạ, dồn dập hệt như chín năm trước:
“Con gái à, cậu con cho công ty lên sàn rồi, chia được 160 triệu, cậu để lại cho con 10%.”
Tay tôi run lên khi cầm điện thoại, không phải vì vui mừng, mà vì phẫn nộ.
Chín năm trước, bà đã lấy đi 3,8 triệu của tôi để mở xưởng cho cậu, lấy lý do “người một nhà thì phải giúp đỡ nhau”.
Tôi từng hỏi bà: “Vậy ước mơ của con thì sao?”
Bà nói: “Phải lo đại cục trước.”
Tôi nói tôi muốn đi du học.
Bà nói: “Cậu con cần số tiền đó hơn.”
Tôi không khóc, cũng không ầm ĩ.
Tôi chỉ lặng lẽ thu dọn hành lý, mua một vé máy bay một chiều.
Trước khi đi, tôi nói một câu:
“Mẹ, mỗi người chúng ta đi con đường của mình.”
Bà nghĩ tôi sẽ hối hận, nghĩ tôi sẽ khổ cực nơi đất khách rồi quay về xin lỗi.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi dùng chín năm để chứng minh bản thân.
Giờ đây, tôi tay trắng lập nghiệp, dần đứng vững nơi đất lạ, thì mẹ lại gọi tới bảo rằng — thứ vốn dĩ thuộc về tôi, giờ có thể lấy lại rồi.
Tôi hít sâu một hơi, giọng bình thản đến lạnh lẽo:
“Mẹ, con không cần.”
Ở đầu dây bên kia, hơi thở bà rối loạn.