Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Hai tháng sau, cuối cùng tôi cũng hội họp được với cha.
Thấy không có bóng dáng tổ , ông hoảng hốt tôi: “Tổ con đâu?”
Tôi đưa cuộn phim trong tay cho ông.
“Tổ trong này.”
Ông run rẩy tay nhận lấy.
Nhìn thấy vũng máu trên .
Ông ngã ngồi xuống đất, ôm đầu rống lên.
Giờ phút này ông vô lực giống như một đứa trẻ.
Một đứa trẻ không còn cha.
Em trai thấy cha , liền nhào vào lòng nương.
Gào : “Tổ , con muốn tổ về nhà.”
Nhưng tổ không về được nữa.
…
Cha nhốt mình trong phòng không ăn không uống ba ngày.
Rồi lại quay lại nhà máy.
Nhà Nguyễn khởi nghiệp từ thực nghiệp.
Những đầu chỉ làm dệt may.
Sau này dần dần bắt đầu lấn sân sang xưởng thuốc.
Sau khi di dời nhà máy về phương Nam, từng đợt áo bông, thuốc tiêu viêm được ra tiền tuyến.
Sau khi cha bình tâm lại, lại mở thêm vài xưởng thép.
Chỉ trong nửa ngắn ngủi, tóc trên đầu ông bạc trắng.
Thầy Tạ và nhóm bạn hữu lại mở một tòa soạn báo.
Một hôm ông tôi: “Thầy muốn ra tiền tuyến, con có không?”
Tôi không chút do dự gật đầu: “ ạ.”
Sau khi về nhà, tôi nói chuyện này với cha nương.
Cha thở dài: “ , tự chăm sóc bản thân cho tốt.”
Cha tiễn tôi lên xe.
Ông cũng giống như đa số những người cha Trung Quốc khác, không giỏi ngôn từ, nhưng lại yêu thương sâu sắc.
Khi , ông vỗ vai tôi, chỉ nói một câu: “Cha và nương đều con về.”
“Nhất định về nhé.”
Nói rồi ông rơi mắt.
Tôi nghẹn ngào đáp vâng.
Trên đường , chúng tôi gặp rất nhiều người.
Có những quân nhân giày cỏ, vác đại đao.
Tôi từ đâu tới.
nói: “Từ nhà tới, vì nhà mà .”
Cũng có những học sinh cõng đầy sách vở.
Tôi đường khó như vậy rồi, tại sao còn cõng sách theo.
nói: “Sách là lịch sử, lịch sử của Trung Quốc, là gốc rễ, sách còn thì sẽ không mất.”
13
Tôi và thầy Tạ cùng phóng viên từ bốn phương tám hướng lăn lộn khắp trường.
Ghi lại câu chuyện của rất nhiều người.
Trong những đêm yên tĩnh, có người hát những khúc ca quê hương dưới hào.
Khi pháo lửa ngập trời, có người vác súng nghĩa vô phản cố xông lên phía trước.
bệnh viện hậu phương, có người ôm chân tay cụt ngủn kêu đau.
Nhưng khi kèn hiệu vang lên, vẫn sẽ ôm súng bảo vệ đám phóng viên chúng tôi phía sau.
nói: “Chúng tôi có thể chết, cậu thì không được, cậu để cho người dân trong nhìn thấy, chúng tôi từng bỏ cuộc.”
Tại bệnh viện hậu phương.
Tôi lại một lần nữa nhìn thấy .
Vai anh bị mảnh đạn cứa một vết lớn.
Sắc mặt trắng bệch nằm trên giường.
Những nay, anh luôn thư cho tôi từ khắp nơi trên cả .
Từ Đông Bắc Thượng Hải, rồi đất Tương (Hồ Nam).
Tôi luôn mong chờ thư , bởi vì điều chứng tỏ anh vẫn còn sống.
Nhìn vết thương của anh, tôi rất thương tâm.
Nghe , anh cau mày.
Khi mở mắt nhìn thấy tôi bên cạnh, anh ngẩn người hồi lâu.
Rồi bật cười, yếu ớt giơ tay lau mắt cho tôi.
“ cái gì.”
Tôi nức nở mở miệng: “Đau lắm không?”
Anh lắc đầu: “Không đau.”
“Những nay, sống có tốt không?”
Tôi gật đầu: “Rất tốt.”
Anh nhìn tôi: “Vậy tại sao đều là tôi thư cho , từng thư cho tôi?”
“Tôi không nên thư về đâu, tôi không anh đâu.”
Anh: “Xin lỗi, tôi quên mất.”
Đột nhiên, “Ầm” một nổ lớn, chấn động mức nóc nhà cũng rung chuyển.
theo bản năng ấn đầu tôi vào trong lòng anh.
Sau khi nổ bình ổn.
Tôi mới nhận ra trán mình bị một vật cứng đập vào đau điếng.
Sau khi ngồi dậy, tôi mới nhìn thấy trên cổ anh đeo một miếng ngọc.
Tôi đưa tay cầm lấy miếng ngọc, càng nhìn càng thấy quen.
Đây là miếng ngọc tôi nhét cho anh làm lộ phí cửa nhà khi anh về .
Cũng là tín vật định thân của hai nhà Nguyễn – .
Anh cúi đầu nhìn miếng ngọc trong tay tôi: “Cho tôi rồi, không được đòi lại đâu đấy.”
Tôi mím môi ngước mắt nhìn anh: “Anh vẫn luôn đeo nó sao?”
gật đầu: “Vẫn luôn đeo.”
“Tại sao?”
Anh nắm lấy tay tôi: “Tôi nói rồi, tôi về sẽ cưới .”
Tôi ngẩn người: “Hôn sự không rồi sao?”
Anh nói: “ , cha không đồng ý, cha tôi không đồng ý, hôn thư tiêu thì là .”
Tôi phì cười thành : “Bây giờ thời đại khác rồi, mọi người đều cổ vũ tự do yêu đương, anh thế này là hủ tục đấy.”
“Ừm, cứ là đấy.”
Tôi bị cái dáng vẻ vô lại này chọc cười.
Thôi được, thì vậy.
Tôi khẽ ho một : “Được thôi, tôi miễn cưỡng anh vậy.”
Anh vui mừng ngẩng đầu lên.
“Được.”
14
ngày sau, tôi vẫn như thường lệ bệnh viện thăm anh.
Nhìn thấy chăn màn được gấp gọn gàng ngăn nắp.
y tá thấy tôi đứng ngẩn tại chỗ, tôi: “ là người nhà của phi công này sao?”
Tôi gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy đâu rồi?”
y tá bất lực lắc đầu: “Nhận được lệnh điều động, ra tiền tuyến rồi, vết thương này mới khâu được mấy ngày.”
Nói rồi lại đưa cho tôi một bức thư.
Là thư tay của .
Anh nói, hữu của anh hy sinh rồi, thầy giáo cũng đều ra trường rồi, không thể thiếu anh được.
Anh nói: “Nếu tôi không về được, cũng đừng tôi.”
Tôi nhìn những dòng chữ ngày càng nhỏ dần trên trang giấy này.
Không tại sao, tim đau mức không thở nổi.
sớm thế này thì hôm qua đối xử tốt với anh hơn một chút rồi.
…
Những ngày sau , tôi tiếp tục theo thầy Tạ lăn lộn khắp tiền tuyến hậu phương.
Chúng tôi đều đang phấn đấu vì tín ngưỡng của chính mình.
Tôi trong sử sách, không quân kháng gần như toàn bộ tuẫn quốc.
Tỷ lệ về là rất nhỏ.
Nhưng tôi vẫn tin rằng anh chính là cái một phần vạn .
Tôi nguyện ý anh về.
Anh sẽ về không?
Anh không về.
Tôi cũng không được anh.
Nhưng tôi được những bức ảnh chụp xuất hiện trước tòa án quốc tế.
Những tên súc sinh vĩnh viễn bị đóng đinh trên cột sỉ nhục.
Tôi cũng được lá cờ sao từ từ tung bay trước Thiên An Môn.
…
(Toàn văn hoàn)