Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

15

Cô mẫu nghĩ rằng, ta nên tạm thời rời khỏi Quốc công phủ.

Nhưng Bùi Tịch dứt khoát chối, nói rằng như vậy không an toàn.

Hắn hành động vô chóng.

trao đổi thiếp canh, đến nạp thái lễ, mọi thứ được sắp xếp ổn thỏa.

kỳ được ấn định tháng.

Ta sững sờ:

vậy sao?”

Cô mẫu đến nheo cả mắt:

“Không , không .

Theo ý Yến ca nhi, càng càng tốt.

Nhưng hắn lại đủ thư sáu lễ, không thiếu thứ gì…”

“Thế gấp gáp thế sao?”

Cô mẫu nhét mẫu thêu vào tay ta:

“Hắn đã hơn hai mươi, cả Quốc công phủ sốt ruột.

mau thêu đi.”

Hơn hai mươi thì gấp gì mấy ngày chứ?

Ta nhìn cuộn thêu trong tay, chu môi bất mãn.

thế cũng đủ thời gian để ta thêu một túi hương mà.

Cả Quốc công phủ ngày ngày bận rộn.

tháng, thoáng chốc đã trôi qua.

16

Cha ta đặc biệt mua một tòa nhà ở thành, trước lễ hai ngày, ta theo ông chuyển vào ở.

sự lần này, Quốc công phủ tổ chức rất rầm rộ.

Cha ta sợ ta chịu ấm ức, dốc hết tài sản làm của hồi môn cho ta.

Cô mẫu cũng đem nửa phần gia sản của để tặng thêm.

Ta khước thế cũng không được.

Ta kể chuyện này Bùi Tịch, không ngờ hắn nghiêm túc nói giao cả tài sản riêng của hắn cho ta quản lý.

Như thế, ta sẽ trở thành một trong phú bà giàu có nhất thành.

Ta âm thầm đảo mắt, ai thèm giúp hắn quản tiền chứ!

Ngày thành thân đến đúng hẹn.

Vào giờ Thân, đội rước dâu rầm rộ kéo tới, khiến cả phố náo nhiệt hẳn lên.

Ta khoác lên bộ phục và trang sức nặng nề, bước đi chao đảo.

Cho đến khi một bàn tay thon dài, trắng trẻo, mượn ống tay áo rộng lớn che chắn, đỡ cánh tay ta.

Trải qua các nghi thức phức tạp, cuối ta cũng bước vào tân phòng.

Tấm khăn trùm đầu được vén lên.

Trước mắt ta là vòng eo mạnh mẽ và đôi chân thon dài của hắn.

Đang định ngẩng đầu, ta lại nhìn thấy túi hương bên dưới đai lưng của hắn.

Trên đó thêu một vật không rõ là vịt hay uyên ương, đường kim mũi thật sự không thể nhìn nổi.

Hắn lại đeo nó một cách ngay ngắn như vậy.

Ta mím môi, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt bất ngờ chạm vào ánh nhìn của hắn trước khi kịp dời đi.

Đôi mắt luôn lạnh lùng của hắn giờ đây ẩn chứa chút cảm xúc khó gọi tên.

Ta mỉm hắn.

Bùi Tịch sững lại, khẽ nói:

“Ta ra ngoài trước.”

Ta cúi đầu, gật nhẹ.

Tiếng bước chân xa dần.

Mấy nha hoàn bước vào, giúp ta tẩy trang, tắm rửa.

một hồi bận rộn, ta cuối cũng thả trên giường, cảm giác thoải mái hơn hẳn.

Lát , ngoài cửa vang lên tiếng hành lễ.

Bùi Tịch đã trở về.

Hắn chậm rãi bước tới, trên người mang theo hơi nước hương thơm lạnh lẽo quen thuộc.

Ta căng thẳng đến nín thở.

Một ngọn nến bị thổi tắt, căn phòng trở nên mờ tối.

Bùi Tịch ngồi xuống cạnh ta, ánh mắt dừng lại trên người ta.

Cả cơ thể ta cứng đờ, không thể thoải mái.

Khi ta sắp không chịu nổi, hắn khẽ nói:

“Ngủ đi.”

Ta vội vàng bò vào trong giường, nhưng lại cảm thấy không ổn.

Khi định đổi lại chỗ bên ngoài, Bùi Tịch đã nằm xuống, không còn nhúc nhích.

Cô mẫu từng nói, bất kể này cuộc sống có lạnh nhạt ra sao, đêm nay nhất định phải động phòng.

Điều này ảnh hưởng tới địa vị của ta trong Quốc công phủ.

Vì thế, ta cắn răng, cố nén xấu hổ mà nhích lại gần hắn.

nói trong trẻo vang lên phía trên:

“Nàng không ngủ à?”

Ta cứng người, cả khuôn mặt lập tức đỏ , xấu hổ không thôi, nước mắt tự nhiên dâng lên.

Ta rụt lại, lùi về chỗ cũ.

Bùi Tịch nghiêng đầu nhìn:

“Nàng khóc ?”

Ta không dám lên tiếng, sợ không kiềm được cảm xúc.

Hắn đưa tay kéo ta vào lòng, trầm hỏi:

“Ai nạt nàng?”

Ta lau nước mắt, uất ức nói:

“Ngài có phải xem thường ta không?”

Hắn dường như suy nghĩ một lúc, nghiêm túc hỏi lại:

“Tại sao nàng lại nghĩ thế?”

“Ta biết ngài không ta. Nhưng hôm nay là đêm tân …”

Bùi Tịch ngừng một chút, đáp:

“Ta không ghét nàng.

Dù không có tình cảm, nhưng đã cưới nàng, ta sẽ tôn trọng và đối xử tốt nàng.

Đêm nay… ta nghĩ nàng đã mệt cả ngày …”

Ngón tay mang vết chai của hắn chậm rãi vuốt qua eo ta, lướt trên lớp vải mỏng như cánh ve.

Hắn nhẹ nhàng gỡ dây buộc trước ngực ta.

“Vậy thì, phu nhân, có thể tháo nó ra không?”

Cảnh trong mộng tái hiện.

Nhưng lần này, Bùi Tịch không chờ ta trả lời…

17

Thành thân được một tháng, Bùi Tịch tới phòng ta bốn lần.

đêm ấy, chúng ta hòa hợp đến cực điểm. Ta nghĩ hắn hẳn là có tình cảm ta.

Thế nhưng ban ngày, hắn vẫn là Bùi Thế lạnh lùng, hờ hững.

Chúng ta rất ít khi gặp nhau.

Cô mẫu bảo, mối quan hệ thế này quá lạnh nhạt, cần “hâm nóng” lên.

khi suy nghĩ, ta nhờ Tiểu Đào làm một hộp bánh hoa quế, mang đến cho Bùi Tịch.

Hắn nhìn hộp bánh trong tay ta, như đang chìm vào trầm tư.

Hiếm thấy trên mặt hắn lộ vẻ bối rối và do dự.

“Phu nhân, hộp này… ta có thể mở không?”

Ta không hiểu, tự tay mở nắp hộp ra.

“Đương nhiên! Đây là bánh ta tự tay làm cho Thế gia mà.”

Nhìn đĩa bánh hoa quế tinh xảo, ánh mong chờ trong mắt Bùi Tịch dần tắt.

Hắn lạnh lùng nói:

“Xin lỗi, ta đột nhiên không ăn nữa.”

Ta có chút thất vọng, thu dọn hộp bánh.

“Là ta đã làm phiền Thế gia.”

Đang xoay người định đi, ta bị Bùi Tịch giữ lại.

Hắn cúi mắt nhìn ta:

“Nàng vừa gọi ta là gì?”

Ta cúi đầu, cắn môi không đáp.

lúc trên giường, hắn từng bước ép buộc, dụ dỗ ta gọi hắn là “phu ”.

Nhưng trong hoàn cảnh này, ta không sao thốt lên nổi.

Bùi Tịch như thở dài, trầm thấp:

“Ta tự gọi là Yến Chi.”

điệu mang theo chút bất lực và trêu chọc:

“Mẫu thân đã nói dối nàng.

Ta không đồ ngọt.

Nhưng nếu là phu nhân tự tay làm, ta nguyện ý ăn.”

Mặt ta nóng , không dám nhìn hắn.

Vậy ra trước đây chiếc bánh giả bằng bột của ta, hắn phát hiện sao?

A a a a!

Ta vội giật tay ra, chạy trốn trong sự bối rối!

18

Vương Thanh Nguyệt và Lư Đạt Vượng thành thân.

Một cuộc lễ vội vã và kín đáo.

Tiểu Đào ríu rít kể bên tai ta:

“Nghe nói bọn họ trúng loại thuốc đó, bị nhốt trong phòng ngày đêm.

Vương tiểu thư suýt không sống nổi.

Vương thượng thư tức đến mức chém Lư Đạt Vượng, may nhờ Vương phu nhân cản lại, cuối hai người đành phải thành thân.”

Ta bật lạnh.

Không biết hai kẻ đó làm cách dây dưa nhau.

Lư Đạt Vượng vốn nổi tiếng là tên côn đồ ở Lâm An.

Chìm đắm trong tửu sắc, thủ đoạn tàn nhẫn, hành hạ vô số nữ nhân.

Đến cả kỹ nữ trong thanh lâu cũng sợ hắn.

Vì hắn là trai tri phủ, người dân dám giận mà không dám nói.

Lần này ta lên cầu thân, chính là nhờ “ơn” của hắn.

Khi xưa Vương Thanh Nguyệt hạ thuốc ta, giờ xem như tự gánh hậu quả.

Nếu hôm đó không nhờ Bùi Tịch cứu, có lẽ ta đã mất mạng tại phủ Thượng thư.

Nói đến Bùi Tịch, gần đây hắn thường xuyên đến phòng ta hơn.

Đến nỗi cô mẫu còn bảo, trên người hắn mang hơi ấm .

Khi hắn ngỏ ý đưa ta đi săn bắn, ta liền vui vẻ đồng ý.

không ngờ lại gặp Vương Thanh Nguyệt và Lư Đạt Vượng ở đó.

Lúc này, ta mới biết họ vốn là anh em họ.

Mọi chuyện lập tức xâu chuỗi lại nhau.

Ta lạnh trong lòng.

Hóa ra tất cả là kế hoạch của bọn họ để hại ta.

Vì vậy, khi Vương Thanh Nguyệt ánh mắt đầy khinh thường mời ta đua , ta không hề do dự mà giật dây cương tay Bùi Tịch.

Phóng lên đua của hắn.

Khi gặp ánh mắt bình tĩnh, thờ ơ như chẳng liên quan của hắn, ta mím môi, siết chặt chân thúc vào bụng .

Giữa tiếng hô của mọi người, ta phóng đi như gió.

Giữa tiếng reo hò, ta thắng lợi trở về.

Vương Thanh Nguyệt thua thảm hại.

Nhưng nàng ta không cam lòng, đòi thi bắn cung.

Ta chân thành nhận thua:

“Cái đó ta không giỏi.”

Nàng ta vẫn cố ép buộc.

Không còn cách , ta ấm ức nhấc cung, kéo tên.

Nhưng thực sự ta không giỏi bắn cung.

Mũi tên bắn ra lệch hẳn mục tiêu, trúng ngay vào phần bụng dưới của Lư Đạt Vượng, người đang đứng bên trường bắn.

Máu phun ra ào ạt, tiếng hắn hét lên như lợn bị chọc tiết.

Vương Thanh Nguyệt tức giận, gọi người đến ta.

Cuối , trên mặt Bùi Tịch cũng xuất hiện một chút cảm xúc.

Hắn thản nhiên hỏi:

“Tại sao lại phu nhân của ta?

Chẳng lẽ vì nàng yếu đuối, bị ép buộc thi đấu, còn làm tổn thương tay ?”

Vương Thanh Nguyệt đỏ mắt, đáng thương nói:

“Thế , ngài biết mà, ta không phải…”

Bùi Tịch ôm ta, lạnh nhạt đáp:

“Xin lỗi, ta không biết, cũng không quen.

Giờ ta phải đưa phu nhân đi băng bó vết thương trên tay.

Xem vết thương này, sâu đến đau lòng.”

Giữa ánh mắt ngạc của mọi người, Bùi Tịch nghiêm túc mà nói dối không chớp mắt, thao thao bất tuyệt.

19

Tối về phòng, Bùi Tịch lập tức thay đổi hoàn toàn.

Hắn đẩy ta lên giường.

Cánh tay dài dang ra, ôm chặt ta.

Đôi mắt hắn sáng như có ngọn lửa mãnh liệt, nói khàn đặc:

“Diêu Diêu, giống như ban ngày ấy.”

Ta nghiêng đầu hỏi lại:

“Giống gì cơ?”

Hắn siết chặt eo ta…

Lúc này đã là giữa mùa hè, đóa hải đường trong nhà kính nở rộ rực rỡ.

Gió thoảng qua, cánh hoa khẽ rung rinh, đầu nhụy đọng lại giọt sương li ti, nhưng lại bị cơn gió nghịch ngợm cuốn đi, cứ thế lặp đi lặp lại, mong manh yếu ớt.

Ngày hôm , toàn thân ê ẩm, ta mới tỉnh dậy.

Vừa hay nghe được tin lớn ở thành.

Lư Đạt Vượng mới cưới được ít ngày đã biến mất.

Người to lớn như vậy, lại bỗng dưng bốc hơi.

Dân chúng đồn rằng Vương Thanh Nguyệt là hồ ly tinh, nhất định đã ăn thịt hắn.

Mỗi khi nàng ra đường, bị ném rau củ thối, trứng gà hỏng, đến mức sợ hãi không dám ra ngoài.

Là hồ ly tinh hay là chột dạ, có lẽ nàng ta tự hiểu rõ nhất.

20

Nhìn Bùi Tịch như thể không hay biết gì về mọi chuyện, ta bỗng nảy ý trêu ghẹo, đầu lật lại nợ cũ.

“Lư Đạt Vượng là trai tri phủ Lâm An, ta cũng không thể khiến hắn bốc hơi không lý do.”

Câu nói này, phu có thấy quen không?”

Bùi Tịch mặt không đổi sắc, gật đầu:

“Ừ, phu đã lỡ lời.

Hắn bị mụ đàn bà độc ác đó ăn mất, phu tự thấy kém cỏi.”

Hắn nói bằng vẻ mặt cam chịu thua kém đầy châm biếm, khiến ta “phụt” một tiếng bật .

Mũi chân ta chậm rãi vuốt nhẹ bắp chân rắn chắc của hắn.

“Phu chẳng hề quan tâm đến ta.”

Bùi Tịch suy nghĩ một lát, nghiêm túc hỏi:

“Phu nhân sao lại nói vậy?”

“Hừ, hôm trước bọn họ ép ta đua , bắn cung, phu làm ngơ như không thấy.

Chẳng thèm đỡ ta một chút!”

Bùi Tịch bật lạnh, gấp lại quyển sách trên tay, bất ngờ nắm chân ta đang nghịch ngợm.

“Phu nhân năm năm đã biết trèo tường, sáu tuổi cưỡi , mười tuổi bách phát bách trúng.

Ta thực sự rất lo lắng.

Lo lắng nếu một ngày đó nàng phá tan trường của bệ hạ, ta lại phải quỳ xin tha.”

Hắn kéo dài , tiếp tục:

“Thế nên, phu nhân à, chi bằng nàng tự tay làm cho ta một đôi đệm đầu gối.

Phòng khi phải cầu xin cho nàng, ta cũng bớt đau.

Nàng đau lòng, ta cũng đau lòng.

Phu nhân thấy có phải không?”

Trời ơi, đây vẫn là Bùi Thế lạnh nhạt ít lời sao?

Chuỗi lý lẽ ngụy biện của hắn khiến ta ngạc nhiên đến cứng họng.

“Không nghe, không nghe!”

“Ngài từng nói ngài không ta mà!”

Ta giơ chân định đạp hắn, nhưng lại bị hắn kéo xuống dưới thân.

Hơi thở nóng bỏng phủ xuống.

Ta đỏ cả mặt, nghe hắn thì thầm khàn khàn:

“Hoa trong gương, trăng dưới nước, mộng ảo hư vô.

Trước kia ta không phân biệt được, ta giấc mộng ấy, hay phu nhân.

Hôm nay, ta đã hiểu rõ.

Người ta , đầu đến cuối…

là phu nhân.

Phu nhân, có hài lòng không?”

Không hài lòng chút !

-Hoàn-

Tùy chỉnh
Danh sách chương