Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Từng từng .
Nói rõ ràng rành mạch.
“Tôi chỉ…”
“Xem anh như cọng rơm cứu mạng của tôi mà thôi.”
15.
Phó Văn Dã ngẩn ngơ nhìn tôi.
Như không hiểu tôi nói gì.
Qua một lúc .
đến mức gió trên đỉnh núi sắp thổi xuyên qua người tôi.
Cuối cùng hắn cũng nhếch mép.
Lộ ra một nụ còn khó coi hơn cả .
“Tôi biết rồi.”
Bốn .
Như bốn nhát dao tẩm đá lạnh.
Cắm phập vào tim tôi.
Trái tim tôi nháy mắt bị bóp nghẹt.
Đau đến mức suýt chút nữa thở không nổi.
Một ý nghĩ điên rồ đột nhiên nảy ra.
Có khi nào…
Có khi nào hắn thực sự không Diệp Phi Phi?
Có khi nào người hắn là tôi?
Có khi nào giấc mơ kia cũng chỉ là một giấc mơ thôi?
Tôi không dám hỏi.
Tôi hé miệng, muốn hỏi.
Nhưng lời đến môi, lại bị tôi nuốt ngược vào trong.
Tôi không dám hỏi.
Nhỡ đâu câu trả lời là sự phủ nhận thì sao?
Nhỡ đâu hắn chính miệng thừa nhận người hắn yêu là Diệp Phi Phi thì sao?
Tôi chịu đựng không nổi.
Phó Văn Dã đứng dậy.
Hắn cởi áo vest khoác lên người tôi.
Trên áo vẫn còn vương lại nhiệt độ cơ hắn.
“Trên núi gió lớn.”
Giọng hắn khàn đi rất nhiều.
“Tôi đưa em về.”
Tôi nắm chặt vạt áo gật đầu.
Tôi như một con rối giật dây.
Im lặng đi theo sau hắn.
Trong im ắng đến đáng sợ.
Chỉ có tiếng quạt gió khe khẽ của điều hòa.
Tôi đầu nhìn cảnh vật bên đường vụt trôi qua sổ.
Khóe mắt cay xè.
Cho đến khi dừng hẳn dưới lầu biệt thự nhà họ Tống.
Tôi tháo dây an toàn.
Đẩy .
“Tôi đến rồi, cảm ơn anh.”
Tôi chuẩn bị xuống .
Phó Văn Dã đột nhiên cất tiếng.
“Tống .”
Động tác của tôi khựng lại.
đầu nhìn hắn.
Ánh sáng trong rất tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của hắn.
“ biệt.”
Hắn nói.
Không phải là câu “ biệt” bâng quơ như bình thường.
Mà là vô cùng trịnh trọng.
Mang theo ý nghĩa từ biệt.
biệt.
Mãi mãi không bao gặp lại.
Tôi có chút đờ đẫn.
Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Mất mấy giây, tôi lại được giọng nói của mình.
“ biệt, Phó Văn Dã.”
Tôi đóng , không ngoảnh lại, đi thẳng vào nhà.
Suốt một tháng sau đó.
Tôi không còn gặp lại Phó Văn Dã nữa.
16.
Một tháng sau.
Giang Thành biến động lớn.
sáng sớm cuộc gọi của Thẩm Lâm đã dựng ngược tôi dậy khỏi chăn.
“Tiểu ! Phó Văn Dã điên rồi!”
“Anh tố giác nhà họ Diệp rồi!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Màn hình điện thoại đã nhảy ra hàng chục thông báo.
Nhà họ Diệp từng phong quang vô hạn, vì bị nghi ngờ vi phạm kinh doanh nghiêm trọng trên quy mô lớn, toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao đều bị bắt đi phối hợp điều tra.
Ba Phó Văn Dã.
Trong chớp mắt từ “chàng rể vàng” biến thành “sao chổi”.
Tập đoàn họ Phó công khai phát biểu thanh minh.
Phó Văn Dã vì hành vi cá nhân mà tổn hại đến lợi ích tộc.
Từ phút này cắt đứt mọi quan hệ.
Đây rõ ràng là muốn thí tốt giữ tướng.
Tất cả mọi người điên cuồng lùng sục Phó Văn Dã.
Nhưng hắn bốc hơi rồi.
Có người nói hắn tiền bỏ trốn.
Cũng có người nói hắn đã bị lực ngầm của nhà họ Diệp dìm xác xuống sông.
Tôi ngồi trên giường, toàn thân lạnh toát.
Tay cứng đờ đến mức không cầm nổi điện thoại.
Người luôn hằm hằm mặt dọn dẹp đống rắc rối mỗi khi tôi gây họa.
Người dán urgo cho tôi dưới ánh trăng đêm đó.
Làm sao có đột nhiên biến mất như vậy được?
Đợi khi trời tối.
Tôi kéo thấp vành mũ, mò đến sau căn nhà cũ của họ Phó.
Khi Phó Hưng Hằng ra mở , tôi suýt chút nữa không nhận ra cậu .
Tên nhị thiếu lúc nào cũng hận không khắc mấy “Bổn thiếu có tiền” lên trán, nay râu ria lởm chởm.
Đáy mắt hằn đầy tia máu.
“Anh ấy đâu?”
Giọng tôi khô khốc bốc hỏa.
Phó Hưng Hằng kéo tôi vào nhà, ngồi phịch xuống ghế sofa một cách chán nản.
“Không ai biết.”
“Lúc tung ra mớ sổ sách mờ ám của nhà họ Diệp, anh ấy đã không định về rồi.”
Phó Hưng Hằng khổ.
“Bây bên ngoài toàn là những kẻ anh ấy đòi mạng.”
“Anh tôi này chọc thủng trời thật rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm cậu .
“Tại sao chứ?”
“Không phải anh ấy sắp liên hôn với Diệp Phi Phi sao?”
“Không phải anh ấy muốn làm thái tử sao?”
Phó Hưng Hằng tự giễu một .
“Mọi người đều nghĩ anh ấy sống sung sướng ở nhà họ Phó, phải không?”
“ kia em cũng nghĩ vậy.”
“Sau này biết, bố mẹ em là hai kẻ điên.”
“Họ anh ấy về, là làm bia đỡ đạn.”
“Nhồi nhét toàn bộ những sổ sách bẩn thỉu vào tay anh ấy.”
“Bọn họ muốn lại nghiệp sạch sẽ cho em, em an ổn làm thiếu .”
“Bắt anh em lội xuống mấy vũng bùn dơ dáy đó.”
Viền mắt cậu đỏ hoe.
“Họ bố mẹ nuôi của anh ấy ra uy hiếp, còn chị ra đe dọa anh ấy.”
Tim tôi nhói lên dữ dội.
“ tôi?”
Phó Hưng Hằng gật đầu.
“Họ uy hiếp anh trai em, nếu không ngoan ngoãn, ngày mai nhà họ Tống sẽ phá sản, chị cũng sẽ gặp tai nạn.”
“Anh ấy liều mạng tiếp nhận những mớ bòng bong kinh tởm đó, đi xã giao với nhà họ Diệp, đều là họ không đụng đến chị.”
Giọng Phó Hưng Hằng chùng xuống.
“Anh ấy tiếp cận Diệp Phi Phi, là nắm được điểm yếu của nhà họ Diệp.”
“Anh ấy muốn lật tung toàn bộ mớ hỗn độn này trong một .”
Tôi như bị sét đánh ngang tai, chân mềm nhũn đứng không vững.
Hóa ra lúc hắn nổi giận, là vì sợ tôi bị cuốn vào vũng bùn đó.
Hắn cứng miệng nói tôi và Diệp Phi Phi không giống nhau.
Thực ra là muốn nói.
Tôi phải thật sạch sẽ, an toàn đứng dưới ánh sáng.
Còn tôi thì sao?
Vì một giấc mơ ập đến bất ngờ.
Tôi đứng trên đỉnh núi, hùng hồn khẳng định đó là hiệu ứng cầu treo.
Tôi nói tôi không yêu hắn.
Chỉ xem hắn như cọng rơm cứu mạng.
Nụ khó coi hơn cả của hắn lúc đó cứ ghim chặt trong tâm trí tôi.
Hắn tin rồi.
Chắc chắn hắn đã tin rồi.
Nên hắn nói “ biệt”.
Tôi đầu lao thẳng ra ngoài.
Phó Hưng Hằng hét lên phía sau.
“Tống ! Anh em thật sự rất chị!”
Tôi không ngoảnh đầu lại.
Nước mắt giàn giụa ướt đẫm mặt.
Gió lùa vào cổ họng, sặc đến mức tôi chỉ muốn nôn.
Tôi ngồi trong , liều mạng gọi vào dãy số đã nằm lòng.
Một , hai , một trăm .[Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy.]
[Xin lỗi, số máy…]
Tôi gục đầu lên vô lăng.
Nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay.
Phó Văn Dã.
Anh về đi.
Chỉ cần anh về, tôi sẽ không bao trốn tránh anh nữa.
Cầu xin anh, đừng bỏ rơi tôi.
17.
Tôi Phó Văn Dã rất rất .
Nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Hắn giống như một cơn gió.
Lúc đến thì oanh oanh liệt liệt.
Lúc đi lại im hơi lặng tiếng.
Tôi mất ngủ hết đêm này qua đêm khác.
Cứ nhắm mắt lại.
Là thấy nụ còn khó coi hơn cả của Phó Văn Dã.
Hắn nói “Tôi biết rồi”.
Hắn nói “ biệt”.
Tôi bắt đầu ngâm mình trong quán bar.
Dường như chỉ có cồn có làm tê liệt thần kinh.
có giúp tôi thời quên đi sự dằn vặt và áy náy chực trào nhấn chìm mình.
Hôm nay, tôi lại say bét nhè trong quán bar.
Thẩm Lâm lao đến.
Giật phắt ly rượu trên tay tôi.
Ly rượu bị đập mạnh xuống bàn.
“Tống !”
“Cậu điên rồi phải không?!”
“Cậu nhìn xem cậu bây thành dạng gì rồi!”
Tôi ngẩng đầu lên.
Tầm nhìn nhòe đi.
mắt có mấy của Thẩm Lâm đung đưa.
Tôi tủi thân muốn .
“Lâm Lâm, Phó Văn Dã…”
“Phó Văn Dã rốt cuộc ở đâu…”
Tôi không thấy hắn nữa rồi.
Thẩm Lâm nhìn tôi.
Ngọn lửa giận dữ trong mắt dần chuyển thành xót xa.
Cô ấy thở dài.
Kéo tôi đứng dậy khỏi ghế sofa.
“Tiểu , tôi không biết Phó Văn Dã ở đâu.”
“Nhưng tôi biết, anh chắc chắn không nỡ nhìn cậu tàn tạ này.”
“Đi, về nhà với tôi.”
Tôi bị cô ấy nửa lôi nửa vác đi ra ngoài.
Ánh sáng trong quán bar mờ ảo.
người nhốn nháo.
Trong cơn hoảng hốt.
Tôi như thấy một lưng quen thuộc.
Rất cao, rất gầy, mặc một chiếc áo hoodie đen.
Giống hắn.
Quá giống rồi.
“Phó Văn Dã…”
Tôi lẩm bẩm tên này.
Lảo đảo lao về phía đó.
Thẩm Lâm nhất thời không kéo kịp.
Chỉ trong chớp mắt tôi đã biến mất dạng giữa đám đông.
Giọng nói sốt sắng của cô ấy vang lên phía sau.
“Tiểu ! Cậu đi đâu ?”
“Cậu đợi tôi với!”
Tôi không còn nghe thấy gì nữa.
giới của tôi chỉ còn lại lưng kia.
Tôi chỉ muốn bắt được hắn.
Tôi liều mạng chen lên phía .
“Đợi tôi với!”
Chân tôi trượt một .
Không biết vấp phải gì.
Cả người bổ nhào xuống đất.
“Bịch!”
Cánh tay cọ xát vào mặt đường thô ráp.
Đau rát kinh khủng.
Đau quá.
Thực sự rất đau.
Nước mắt lập tức trào ra.
Tôi bò trên mặt đất.
Chật vật thảm hại.
Tôi mang theo giọng nức nở, hét lớn về phía lưng đã khuất dạng ngoài .
“Phó Văn Dã đồ khốn nạn!”
“Anh quá đáng lắm!”
“Sao anh lại không cần em nữa…”
“Sao lại vứt bỏ em một mình…”
Tôi đến mức không thở nổi.
Đột nhiên.
Một râm phủ xuống người tôi.
Đầu tôi rất nặng.
cuồng hoa mắt.
Đến sức ngẩng đầu lên cũng không có.
Người mặt bất lực thở dài.
“Đồ ngốc.”
“Đi đường thôi cũng có ngã thành ra này.”
Nhịp thở của tôi khựng lại.
Giọng nói này.
Cách trêu chọc quen thuộc này.
Hắn ngồi xổm xuống.
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đỡ cánh tay tôi.
Vết thương bị cứa một đường dài.
Vẫn còn rỉ máu.
Hắn đưa cánh tay tôi lên sát môi.
Khẽ thổi nhẹ.
“Có đau không?”
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Dưới ánh đèn mờ ảo.
Khuôn mặt khiến tôi ngày nhớ đêm mong, cứ rõ ràng xuất hiện ngay mắt tôi.
Thực sự là Phó Văn Dã!
Đầu tôi “ong” lên một tiếng, quên sạch mọi thứ.
Tôi nhào thẳng vào lòng hắn.
chặt eo hắn.
Sự tủi thân ngập trời ngay tức khắc nhấn chìm tôi.
“Phó Văn Dã, anh đi đâu vậy?”
“Em anh rất rất …”
“Em nhớ anh lắm.”
Vòng tay tôi của Phó Văn Dã siết chặt hơn.
Kế đó truyền đến một tiếng khẽ.
Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên trên đỉnh đầu tôi.
“Sao, bây cũng là hiệu ứng cầu treo à?”
Tôi càng to hơn.
Vùi mặt vào ngực hắn, liều mạng lắc đầu.
“Không phải!”
“Không phải hiệu ứng cầu treo!”
“Em thực sự anh!”
“Rất rất anh!”
Phó Văn Dã nghe vậy, cánh tay tôi lại siết chặt thêm vài phần.
Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Hắn nói.
“Tôi biết.”
Tôi chợt nhớ ra điều gì, vội vàng buông hắn ra.
Tôi nắm cánh tay hắn.
Nhìn hắn đầy sốt sắng.
“Sao anh lại về đây?”
“Bên ngoài toàn là người anh đấy!”
“Người nhà họ Diệp, còn có… còn cả người nhà họ Phó nữa!”
“Anh mau đi đi! Đi mau đi!”
Tôi luống cuống dùng sức đẩy hắn.
Phó Văn Dã lại không nhúc nhích.
Hắn vòng tay kéo tôi trở lại vào lòng.
chặt hơn nữa.
“Yên tâm.”
“Tôi giải quyết ổn thỏa cả rồi.”
Giọng nói của hắn mang theo một sức mạnh khiến người an tâm.
“Không ai dám đụng đến tôi đâu.”
“Tôi là Phó Văn Dã cơ mà.”
Nghe thấy câu này, dây thần kinh luôn căng như dây đàn của tôi cuối cùng cũng chùng xuống.
Nước mắt lại không biết thân biết phận rơi xuống.
Nhưng này.
Là vì vui mừng.
Tôi lại hắn.
Áp mặt vào ngực hắn.
Nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn.
Tôi khẽ hỏi.
“Phó Văn Dã, có phải anh đã em từ rất sớm rồi không?”
Phó Văn Dã ngẩn người một lát.
Một lúc sau.
Hắn ghé sát vào tai tôi, giọng khàn khàn.
“Ừ.”
“Sớm hơn em tưởng tượng rất nhiều.”
Hết