Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t
Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ có làm tát trên mặt tôi hết đau không?”
“ có mang lòng tự trọng bị chà đạp của tôi quay không?”
“ có khiến những người nhà chó dại của anh biến lại thành người không?”
Tôi hỏi một câu, mặt anh ta lại trắng thêm một phân.
“Không.” Tôi trả lời thay anh ta. “Vì vậy, dẹp lời rẻ .”
“Tôi không muốn nghe.”
Tôi đứng dậy, đến mặt anh ta.
“Tôi chỉ hỏi anh câu cuối .”
“Anh muốn tiếp tục làm con trai của họ, bị họ hút đến giọt máu cuối , trân trối tôi bị họ hủy hoại.”
“Hay là, , anh chỉ là của Tô .”
“Đứng phía với tôi, chắn mặt tôi.”
“Anh chọn .”
Tôi anh ta.
người đàn ông đã hèn nhát nửa đời người đang quỳ mặt mình.
Lần .
Trong mắt anh ta không còn do dự.
Anh ta tôi, dõng dạc từng chữ.
“Anh chọn em.”
**09**
Ngày sau là thứ Bảy.
Thẩm Chu gọi điện tôi.
“ , nhà .”
“ nhà bố mẹ anh.”
“Có một số chuyện, phải đối mặt để dứt khoát một lần.”
Giọng anh ta rất bình tĩnh.
Nhưng dưới bình tĩnh đó là một kiên định chưa từng có.
Tôi nói: “Được.”
tôi hẹn gặp nhau dưới lầu nhà bố mẹ anh ta.
Anh ta lái xe đến.
tôi, anh ta xuống xe, tự nhiên đến ghế phụ mở cửa tôi.
, nắm chặt lấy tôi.
Lòng bàn anh ta hơi ẩm.
Nhưng nắm rất chặt.
tôi nhau lên lầu.
Người mở cửa là .
tôi, chị ta ngẩn ra.
Thẩm Chu bên cạnh và bàn nắm chặt của tôi, biểu cảm trên mặt chị ta trở nên kỳ quái.
thể một cảnh tượng không thể tin nổi.
Trong phòng khách, nhà đều có mặt.
Bố , mẹ , và một Thẩm Hạo đang ủ rũ.
tôi vào, tất đều đứng dậy.
Mặt mẹ lập tức nở nụ cười.
“Ái chà, ! Thẩm Chu đúng là có cách, vợ làm gì có hận thù qua đêm!”
Bà ta vừa nói vừa định tiến lên kéo tôi.
Thẩm Chu bước một bước sang bên, chắn mặt tôi.
Bàn mẹ hụt hẫng.
Nụ cười trên mặt bà cứng đờ.
“Mẹ.” Thẩm Chu lên tiếng. “ con là để giải quyết vấn đề.”
Anh ta dắt tôi ra giữa phòng khách.
tôi đối diện với tất bọn họ.
“Đầu tiên, con muốn đòi lại công bằng Tô .”
Ánh mắt anh ta quét qua .
“Chị dâu, chị đã tát cô ấy một mặt nhà.”
“Bây giờ, chị phải mặt nhà, cúi đầu cô ấy.”
Mặt tức thì đỏ gay gan lợn.
“Thẩm Chu cậu điên ! Tôi là chị dâu cậu đấy!”
“Tôi chỉ biết, cô ấy là vợ tôi.” Giọng Thẩm Chu không lớn, nhưng đanh thép. “ .”
mẹ cầu cứu.
Mẹ ho một tiếng: “Thẩm Chu, đều là người một nhà…”
“Nếu chị ấy không .” Thẩm Chu ngắt lời bà. “ , con và Tô không còn bất kỳ quan hệ gì với nhà nữa.”
Phòng khách lập tức im phăng phắc.
nghiến răng, Thẩm Chu lại tôi.
Trong mắt chị ta có oán hận, không cam tâm, nhưng nhiều hơn là sợ hãi.
Cuối , chị ta miễn cưỡng cúi người thật sâu mặt tôi.
“… .”
Ba chữ rặn ra kẽ răng.
Tôi không nói gì.
Thẩm Chu cũng không nói “không sao”.
Anh ta tiếp tục.
“Việc thứ hai, chuyện bạc.”
Anh ta lấy túi ra một chiếc thẻ ngân hàng.
Đặt lên bàn trà.
“Trong có 200 nghìn tệ.”
“Đây là toàn bộ tích góp lúc con làm đến .”
“Không phải của Tô , mà là của chính con.”
“Số coi con hiếu kính bố mẹ, và là khoản bù đắp cuối nhà .”
“ , con và Tô sẽ không đưa nhà một xu nào nữa.”
“Công việc của Thẩm Hạo, mọi người tự nghĩ cách.”
“Chi tiêu trong nhà, mọi người tự gánh vác.”
“ con sẽ sống cuộc đời của riêng mình.”