

Trước ngày xuất chinh, cha siết chặt tay mẹ, dặn dò từng câu rõ ràng:
“Cho con bé học múa. Ba năm sau dự tuyển tú nữ, tiến cung.”
Mẹ vừa khóc vừa gật đầu.
Sáng hôm sau, mẹ mời về cho ta… một võ sư.
Ta ngẩn người hỏi:
“Nương, chẳng phải nên học múa sao?”
Mẹ lau nước mắt, giọng đầy chắc chắn:
“Cha con nói phải học võ. Trong cung hiểm ác, phải tự bảo vệ mình.”
Ba năm trôi qua.
Toàn thân ta cơ bắp cuồn cuộn, kéo được cung cứng hai thạch, một đao bổ gãy cọc gỗ to bằng miệng bát.
Mẹ hớn hở dắt ta vào cung:
“Con gái ta bản lĩnh lắm.”
Ngày tuyển tú, quan chủ khảo yêu cầu biểu diễn tài nghệ.
Những cô nương phía trước, người ngâm thơ, kẻ vẽ tranh, ai nấy múa may uyển chuyển.
Đến lượt ta.
Ta liếc quanh một vòng, tiện tay xách luôn chiếc bàn gỗ đàn hương, một tay nhấc bổng qua đầu.
Hoàng thượng sững lại, lập tức hạ quyết định:
“Cô nương này võ nghệ xuất chúng, phong lục phẩm thị vệ mang đ/ao.”
Cha vừa hồi kinh, nghe tin xong, tại chỗ phun ra một ngụm m/áu t/ươi.