Một Cước Đạp Nát Đông Cung

Một Cước Đạp Nát Đông Cung

Hoàn thành
0 Chương

Thái tử phi vì ham vui, nữ giả nam trang lên lôi đài chiêu thân của ta, còn đ.á.n.h thắng rồi thề chắc như đinh đóng cột sẽ cưới ta.

Vậy mà sau đó lại bặt vô âm tín, để ta thành trò cười khắp kinh thành.

Khi biết thân phận thật của nàng ta, ta tìm đến Đông Cung đòi lời giải thích. Đáp lại chỉ là ánh mắt khinh miệt và giọng điệu lạnh lẽo:

“Cho dù ta là nữ t.ử thì đã sao? Nhìn cách ăn mặc và khí độ của ta, ngươi chẳng lẽ không nhận ra ta xuất thân thế gia?”

“Ngươi chỉ là một ả giang hồ thấp hèn, cũng dám mơ tưởng bước vào hào môn? Không tự nhìn lại thân phận mình à?”

Ta mang theo nỗi nhục và phẫn uất rời đi. Nhưng vừa bước ra, mới phát hiện trong trà đã bị h.ạ đ.ộ.c.

Võ công mất tạm thời, ta bị nhốt chung với một đám d.â.m t.ặ.c.

“Đã dám tìm đến tận cửa? Thèm nam nhân đến vậy, ta cho ngươi hưởng đủ!”

Đến khi bị hành hạ đến c.h.ế.t, trên đời lại chỉ còn lưu truyền một giai thoại: thái tử phi phong lưu tuấn mỹ, đến cả mỹ nhân giang hồ cũng si mê nàng ta.

Trọng sinh.

Ta quay lại đúng lúc nàng ta vừa thắng lôi đài, được tung hô đến tận mây xanh, xuân phong đắc ý.

Còn ta, không nói một lời, tung người nhảy lên lôi đài, một cước đá bay nàng ta.

X.ư.ơ.n.g c.ố.t vỡ vụn, m.á.u tươi phun ra.

“Đồ phế vật. Một chiêu của ta còn không đỡ nổi, cũng dám mơ thắng lôi đài?”

Danh sách chương