Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

11

Chiều tối ngày hôm sau, mẹ đến trường tôi, hỏi xem tôi và bố chung sống thế nào.

Tôi chê bai: “Bố thế, thay đổi chút nào .”

Tôi để ý thấy trên ngón áp út của mẹ có thêm một chiếc nhẫn kim cương rất đẹp.

“Oa! Mẹ , chú Lục cầu hôn mẹ rồi ạ?”

Mẹ cười gật đầu: “Ừm, tối , anh ấy hơi vội.”

“Chú Lục đã theo đuổi mẹ ba rồi, chú ấy mà không vội thì con cũng vội thay cho chú ấy rồi. Chắc chắn sự xuất hiện của bố đã làm chú Lục cảm thấy có nguy cơ.”

“Nếu bố biết ông ấy đã vô tình giúp sức như vậy, chắc chắn sẽ nổ mắt cho mà xem. Lát con phải chọc ông ấy một trận được.”

Mẹ hỏi tôi: “Về sự xuất hiện của bố, con nghĩ thế nào?”

Tôi lắc đầu: “Mẹ , con không biết , trong vừa thấy giận, lại vừa thấy có chút vui vui. Mẹ , có phải con tệ lắm không, ràng đã nói là sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho bố rồi mà.”

Mẹ ôm tôi rồi nói: “Mẹ có thể vạch ranh giới với Cố Niệm Cẩn, sau này đường ai nấy đi. Nhưng con thì , dù sao đi , Cố Niệm Cẩn là bố của con. Mẹ tôn trọng sự lựa chọn của con, có gánh nặng tâm lý làm .”

Tôi hiểu rồi: “Mẹ , nào mẹ và chú Lục hôn ạ?”

hôn?” Phía sau truyền đến một giọng nói kinh ngạc và tổn thương: “Ninh Tuyên, em sự không cần anh sao?”

Ông ấy đang cầm chiếc bánh kem dâu tây tôi thích nhất, “xoảng” một tiếng rơi xuống đất. Đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy vì không cam tâm:

“Anh biết em hận anh, oán anh, anh có thể sửa mà, anh nhất định sẽ bù đắp. Em cho anh một cơ hội để yêu thương em và Manh Manh tốt, được không?”

“Khoảnh khắc biết tin em và Manh Manh gặp chuyện, anh sự nhìn mình, anh đã sớm yêu cuộc sống của gia đình ba người ta rồi. Không phải anh không quên được cô ấy, anh chỉ là đã quen với sự đồng hành của hai mẹ con, không biết được sự ra đi của hai người lại là đòn giáng nặng nề thế nào đối với anh.”

đời này Cố Niệm Cẩn anh chưa bao giờ cầu xin ai, hôm nay anh chân thành cầu xin em. gả cho người , Tuyên Tuyên.”

12

Cảm xúc của bố rất kích động, nhưng mẹ lại rất thờ ơ.

“Cố Niệm Cẩn, đây anh coi tôi là thế thân, còn tôi coi anh là đối tượng để chinh phục. Ngay từ đầu, mục đích của ta đối với mối quan hệ này đã không hề thuần khiết rồi.”

“Vì vậy, tôi không trách anh, nhưng anh cũng trách tôi. Tôi đã được người muốn chung sống đời rồi, chỉ là người đó không phải là anh. Hãy chấp nhận thực tế đi, ta chia tay trong êm đẹp.”

Bố nắm chặt nắm đấm, trầm giọng phản bác: “Không thể nào, đây em ở bên cạnh anh ràng cũng rất hạnh phúc mà, sao anh lại không phải là người em muốn chung sống đời ?”

“Anh biết em chỉ đang giận dỗi, trách anh đã đến sân bay lúc em và Manh Manh gặp chuyện. Anh hối hận rồi, anh sẽ sửa mà, ta không thể như đây, nhà ba người sống hạnh phúc bên nhau sao?”

Mẹ mỉm cười bất lực: “Những anh coi là tốt đẹp, chỉ là tôi đang nhẫn nhục chiều theo sở thích của anh để chinh phục anh mà thôi, đó không phải là cuộc sống mà tôi sự khao khát, thực tế là, làm một bông hoa hồng phụ thuộc đàn ông, tôi thấy vui vẻ chút nào.”

Bố nổi giận: “ lẽ cái tên họ Lục kia có thể mang lại hạnh phúc cho em sao? Anh đã điều tra rồi, hắn ta là thiếu gia của tập đoàn Lục Thị, cũng như anh đây, có quyền có thế có tiền, lại còn có sắc, có biệt với anh ?”

Tôi và mẹ đều sững sờ.

Chú Lục còn có bối cảnh như vậy sao? Biết là chú Lục không thiếu tiền, nhưng không ngờ chú ấy lại là người thừa kế kín tiếng như vậy?

Miệng lưỡi bố càng thêm độc địa: “Tự mình suy nghĩ đi, một người thừa kế gia tộc có quyền có thế như hắn ta, tại sao lại cưới một người mẹ đơn thân? Tại sao lại sống trong một khu chung cư bình thường để trở thành hàng xóm của em?”

để bị người ta coi là thế thân cho ánh trăng sáng mà không biết, vừa thoát khỏi hang cọp lại rơi miệng sói, anh hiểu đàn ông hơn em!”

Mẹ không giữ được bình tĩnh : “Anh đủ rồi đấy, chuyện của tôi không cần anh phải lo lắng.”

Bố bực nói: “Em là người phụ nữ của anh, chuyện của em anh có thể không lo sao?”

“Ai là người phụ nữ của anh? có tự luyến.”

Mẹ bỏ đi, mẹ muốn đi chú Lục để hỏi cho ràng. Tôi không yên tâm, đợi đến bố ngủ say buổi tối, tôi lấy thoại của bố gọi cho mẹ.

“Mẹ , là con, Manh Manh đây ạ. Mẹ đã hỏi chưa? Chú Lục sẽ không phải là một người bố ?”

thoại, tôi nghe thấy tiếng cười nhẹ của mẹ.

“Không phải đâu, chú Lục đã thú nhận với mẹ rồi. Nhưng chú ấy đúng là có tâm cơ , ta đều bị chú ấy lừa rồi.”

13

Hóa ra chú Lục đã thích mẹ từ lâu rồi, còn vì mẹ biến mất mấy mà đi khắp nơi kiếm mẹ.

Chú Lục đã sớm mua lại căn hộ đối diện căn hộ của mẹ. Sau biết mẹ dẫn theo một bé gái quay về căn hộ, chú Lục chuyển đến đó.

Nhưng chú Lục đúng là có nuôi một chú chó Bichon , nuôi được mấy rồi.

Chuyện sau đó thì tôi và mẹ đều biết rồi. Chú Lục thông một chú chó Bichon mà thành công bước chân vòng tròn cuộc sống của hai mẹ con tôi.

“Mẹ , hóa ra chú Lục luôn thầm yêu mẹ ạ? Chú ấy đúng là giỏi diễn đấy, đây hai người đã quen nhau rồi sao?”

Mẹ nói: “Mẹ không quen chú ấy, nhưng chú ấy biết mẹ.”

Mẹ kể rằng thời sinh viên mẹ có năng khiếu vẽ tranh, đã rất nhiều tác phẩm hội họa trên các tạp chí và còn được giải thưởng. Chú Lục thông những tác phẩm đó mà biết đến mẹ.

Chú Lục là fan hâm mộ của mẹ. Sau đó mẹ đột ngột biến mất, những bức tranh đang dở cũng ngừng lại.

Chú Lục đã đi hiểu xem có chuyện xảy ra với mẹ, suốt mấy trời mà không có tin . Chú Lục còn cứ ngỡ mẹ đã gặp nạn rồi.

Cho đến ba , mẹ đột ngột đưa tôi quay lại căn hộ nhỏ mà mẹ đã mua bằng tiền vẽ tranh. Chú Lục lập chuyển đến ngay.

Lúc đó chú Lục không chắc mẹ đã hôn chưa nên không dám hành động. Sau đó những lần tiếp xúc, xác định bên cạnh mẹ không có người đàn ông nào bắt đầu theo đuổi mẹ.

Tôi đang chúc mừng mẹ. Vừa ngẩng đầu lên thì thấy bố không biết đã mở mắt từ lúc nào.

Tôi lập cúp máy, vênh váo đắc ý: “Bố, hóa ra bố giả vờ ngủ để nghe lén con gọi cho mẹ à? Bố nghe thấy rồi , chú Lục không có ý đồ xấu đâu.”

“Chú ấy chỉ là ngưỡng mộ tài năng của mẹ thôi. Chú ấy đã mẹ suốt mấy trời, hoàn toàn không để ý việc mẹ là mẹ đơn thân. Có lẽ đây chính là sức hút của ánh trăng sáng chăng? như cách bố vì ánh trăng sáng mà mặc kệ sự sống chết của con và mẹ vậy.”

Bố mặt đen lại lấy lại thoại, chua chát nói: “Sao bố lại sinh ra đứa con ngốc nghếch như con , sắp có bố dượng đến nơi rồi mà còn ngồi đấy mà vui, đợi đến mẹ con sinh ra đứa con hoang với người đàn ông , con cứ ngồi đấy mà khóc đi.”

Bố có được số thoại của mẹ, bật dậy đi ra cửa sổ gọi cho mẹ. Đáng tiếc, mẹ dường như thèm để ý đến ông ấy.

Tôi nằm trên giường cười trên nỗi đau của người , dù có là “thương địch một ngàn tự tổn tám trăm”: “Mẹ có sinh em trai hay em gái với chú Lục thì đó cũng là những đứa trẻ danh chính ngôn thuận. Không con, con là đứa con hoang thực sự đây này.”

Tôi nghe mẹ kể, lúc mang thai mẹ có đề cập chuyện hôn với bố, bố nói năng . Thế nên từ sinh ra tôi đã không danh không phận, chỉ là con chim hoàng yến nhỏ được bố nâng niu trong bàn tay mà thôi.

Bố nghe xong, ánh mắt tối sầm lại.

“Bố xin lỗi, Manh Manh. Chỉ cần con thuyết phục được mẹ con, ngày mai bố sẽ đi hôn với mẹ con luôn, được không?”

Tôi lại muốn lườm nguýt rồi: “ có nằm mơ giữa ban ngày , mẹ sẽ chỉ ký với chú Lục thôi, bố có mơ .”

14

Quả nhiên, dù bố có đeo bám không buông, dùng đủ mọi thủ đoạn cũng không thể ngăn cản mẹ và chú Lục hôn.

Nửa tháng sau, biết tin mẹ và chú Lục đã ký. Bố ở trong khách sạn uống rượu say bí tỉ.

Tôi biết bố rất suy sụp, rất thất bại và cũng rất đau nhưng đó cũng là chuyện hết cách rồi. Là tự bố không giữ lấy mẹ, trách ai được ?

Tôi chỉ có thể an ủi bố: “Bố , ít nhất bố còn con mà. Dù con hận bố, trách bố, nhưng con sẵn cho bố một cơ hội để làm một người bố tốt.”

“Nên bố thấy đấy, bố cũng đâu có trắng tay, bố sẽ không bị hệ thống xóa sổ đâu. Bố cứ suy sụp như thế này chỉ khiến bố ngày càng không bằng chú Lục thôi.”

Không biết có phải lời của tôi đã kích động bố hay không. Bố – người vừa say mèm một đêm – sáng hôm sau tỉnh dậy đột nhiên phấn chấn hẳn lên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.