Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
15
Bố trả tôi về cho mẹ, tập trung toàn lực vào sự , gây dựng giang sơn. Ông ấy đem toàn bộ số vàng mang theo đi đầu tư, rất nhanh đã mở được một công ty.
Hai năm sau, bố đã vươn lên mạnh mẽ trong giới kinh doanh của Giang Thành. đó, mẹ đã kết hôn với chú và sinh được một cô em gái rất xinh xắn.
bố có đuổi theo cũng không đuổi kịp bước chân hạnh phúc trong cuộc hôn nhân viên mãn của mẹ và chú .
Lại là một cuối tuần, bố lái chiếc Maybach mới mua đến nhà họ để đón tôi. Nhìn thấy mẹ đang bế em gái trong vườn dạy tập nói, bố đứng đó cô độc, đôi mắt đỏ hoe.
“ đó, em cũng bế Manh Manh như , dạy con gọi “bố, mẹ” từng câu một.”
Gương mẹ bình thản, nụ cười dịu dàng: “Nhưng đó, anh đâu có muốn tôi dạy con như . Anh chỉ muốn có một bản sao của ánh trăng sáng thôi.”
“ bập bẹ tập nói cho đến trưởng thành, anh muốn tham gia vào cả cuộc đời của bản sao đó để thỏa mãn tư dục của .”
Bố dường như muốn giải thích nhưng lại chẳng biết phải giải thích , bởi vì đó thật sự là suy nghĩ ban đầu của ông ấy.
Tôi đứng bên cạnh xem bố làm trò cười.
Nghe ông ấy nói: “Anh muốn bồi dưỡng Manh Manh thành người thừa kế. Trước đây con có nói với anh là nó không muốn làm công chúa , nó muốn giống như các bạn nam, phải tôi luyện thành thép.”
“Hai năm nay anh đã suy nghĩ rất và thấy con nói đúng.”
Bố nói đến đây thì cười khổ một tiếng: “Đàn ông tồi tệ giống như anh ngoài kia có rất , nếu con không có bản lĩnh, vạn nhất gặp phải hạng cặn bã như anh thì đến khả năng phản kháng cũng không có, anh không muốn sau này con chỉ có thể làm một bông hoa hồng sống dựa vào đàn ông, anh hy vọng con có thể giống như em, có gả vào hào môn cũng có sự riêng, có vốn liếng để đứng vững trong xã .”
Sau mẹ kết hôn với chú , chú ấy không hề hạn chế sự phát triển của mẹ. Ngược lại còn khuyến khích mẹ nhặt lại giấc mơ họa thời trẻ.
Hai năm nay mẹ đã trở thành một họa sĩ có chút tiếng tăm, còn được công ty game mời thiết kế nhân vật và bối cảnh game.
Lượng fan trên Weibo đã lên tới gần bảy triệu người.
Tôi thấy trong tủ sách phòng làm việc của bố cũng cất giữ rất tác phẩm họa của mẹ. Ông ấy đã bắt đầu ngưỡng mộ tài năng của mẹ, chứ không đơn thuần chỉ là khuôn đó nữa.
Tiếc là mọi thứ đều đã muộn màng.
Mẹ nói: “Được thôi, tôi không phản đối.”
16
Sau đó, bố đã sắp xếp cho tôi rất khóa học, khiến việc học của tôi bỗng chốc trở nên vô cùng bận rộn. Cực kỳ khổ sở, cực kỳ mệt mỏi.
Bố còn thường xuyên đưa tôi đến các bữa tiệc để xem cách ông ấy xử lý các mối quan hệ xã một cách điêu luyện. tôi mới mười tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.
Nhưng bố lại nói: “Không phải con muốn được rèn luyện như cách ông nội bồi dưỡng bố sao? Chút khổ này mà cũng không chịu được à?”
“Làm gì có đó!” Tôi nhảy phốc lên lưng bố, siết chặt lấy cổ bố: “Bố ơi, con chịu khổ được mà.”
Bố bị tôi siết đến nghẹt thở, gỡ tay tôi ra rồi kéo tôi xuống khỏi lưng.
“Đừng có quậy phá, định siết chết bố để sớm thừa kế gia sản hàng tỷ đồng của bố à?”
Tôi cười hì hì: “Bây giờ bố đã có gia sản hàng tỷ chưa?”
“Mười năm nữa, đợi con lớn lên chắc chắn sẽ có, đừng có thường năng lực của bố con.”
Tôi chưa bao giờ thường mà.
Tôi như làm ảo thuật, lấy trong cặp sách ra một chiếc bánh kem rồi cắm nến lên. Bố ngơ ngác: “Làm gì ? Hôm nay đâu phải sinh nhật con, cũng đâu phải sinh nhật bố.”
Tôi ra vẻ bí ẩn nói: “Nhưng này năm đó là bố đến giới này và xuất hiện cổng trường học. Mặc hôm đó con không muốn màng tới bố, nhưng bố thật sự xuất hiện, thực ra trong lòng Manh Manh đã rất vui.”
“Bố sẵn sàng bỏ tất cả giới kia để đi tìm con và mẹ, thì con thừa nhận là bố yêu con.”
Bố chẳng thèm để tâm đến chiêu này của tôi, lạnh lùng quát: “Đồ nhóc con vô ơn, vui mà còn đẩy mẹ con về phía tên họ kia sao? Lẽ ra gia đình ba người chúng ta…”
Tôi ngắt lời bố.
“Lại nữa rồi, đó khác nhau chứ, con có thể tha thứ cho bố, nhưng dựa vào gì mà mẹ phải tha thứ cho bố? Bố nhận được sự tha thứ của Manh Manh thì nên thầm vui mừng đi.”
“Nếu không phải thấy bố mà chinh phục thất bại sẽ bị hệ thống xóa sổ thì con đã chẳng thèm nhận người bố này đâu nhé.”
Bố đưa tay ra vò đầu tôi thành tổ quạ. Tôi hai tay nâng chiếc bánh kem lên thật cao: “Bố ơi, mau thổi nến đi ạ. Cứ này là một hạnh phúc đi.”
“Con sẵn lòng hòa giải với chính , thừa nhận bố là bố. Bố cũng hãy hòa giải với chính đi, buông bỏ trong lòng xuống.”
Bố miễn cưỡng thổi tắt nến.
Tôi cứ như ông ấy đã đồng ý buông bỏ đối với mẹ rồi, bởi vì ông ấy không buông bỏ thì cũng chẳng có ích gì.
Kiếp này, ông ấy và mẹ đã định sẵn là không thể rồi.
17
Thời gian trôi nhanh như bóng câu cửa sổ, chớp mắt đã mười năm trôi . Tôi đã trở thành một cô gái hai mươi tuổi.
Sau tốt , tôi trực tiếp nối bố, đến công ty ông ấy làm việc. Mười năm , bố vẫn độc thân cho đến tận bây giờ.
Sự của ông ấy càng lớn mạnh, đã trở thành “vàng mười” trong mắt mọi người giới bên ngoài.
Tôi khuyên ông ấy tìm một người khác.
Bố nói: “Đã từng thấy biển rộng thì khó mà vừa lòng với những dòng sông , ngoại trừ núi Vu Sơn ra thì chẳng có áng mây đẹp nữa.”
Tôi kéo ghế ngồi đối diện bàn làm việc của bố, tò mò hỏi: “ gọi là sông với núi mà bố nói, là ánh trăng sáng của bố, hay là mẹ con?”
Bố nhìn chằm chằm vào tôi, không nói gì. Ông ấy chẳng thích tôi trêu chọc chút , nhưng cũng chẳng làm gì được tôi.
Ông ấy đưa cho tôi một dự án để đuổi đi: “Để bố xem năng lực của con .”
Tôi ra dấu OK với bố, đang định đi thì bố lại lên tiếng hỏi: “Có chàng trai theo đuổi con không?”
Tôi nói: “Có chứ ạ, lắm luôn.”
Sắc bố lập tức trở nên rất khó : “ phải tinh ý vào, bên ngoài toàn là đàn ông tồi thôi đấy.”
“Biết rồi ạ, con đã sớm đánh tiếng ra ngoài rồi, muốn theo đuổi con thì phải rể, con không thèm gả về nhà người khác đâu.”
Sắc bố cuối cùng cũng dịu lại. “Ừm, bố nỗ lực gây dựng sự như chính là để con làm người thừa kế. Đợi con hoàn thành xuất sắc dự án này, bố sẽ chính thức tuyên bố con là người kế nhiệm.”
“Hê hê, câu này con thích nghe nhất đấy.”
Tôi cầm tập hồ sơ dự án, chuồn lẹ.
Tôi nhất định phải chứng minh cho bố thấy là tôi có thể làm được.
18
Ba tháng sau, bố tổ chức cho tôi một buổi lễ kế nhiệm vô cùng long trọng. Ông ấy rất hào về sự xuất sắc của tôi, gặp ai cũng khoe tôi là đứa con gái ưu tú nhất của ông ấy.
Buổi lễ sắp kết thúc thì mẹ đột nhiên gọi điện cho tôi: “Bố con có gì xảy ra phải không?”
“Không có mà mẹ, con vừa thấy bố nói với người ta xong, có gì ạ?”
Mẹ nói: “Bố con đột nhiên gửi cho mẹ một bài văn ngắn, bảo sau này mẹ hãy chăm sóc con thật tốt, giống như đang nói lời biệt .”
Tim tôi bỗng dưng đập loạn xạ.
Sau cúp điện thoại, tôi lập tức đi tìm bố nhưng phát hiện bố đã không còn trường nữa. Trợ lý nói bố đã lên văn phòng tổng giám đốc.
Tôi lên văn phòng tìm ông ấy, văn phòng trống không. Trợ lý cũng rất thắc mắc: “Lạ thật, rõ ràng tôi thấy Cố tổng bước vào văn phòng mà, không thấy ông ấy ra ngoài.”
Lòng tôi càng hoảng loạn. Cuối cùng, tôi tìm thấy một tờ giấy A4 trên bàn làm việc.
Đó là bức thư bố để lại cho tôi.
【Manh Manh, bố đi đây.
Thực ra mười năm trước, vào khoảnh khắc mẹ con kết hôn với tên họ kia, nhiệm vụ chinh phục của bố đã thất bại rồi. Tất cả đều nhờ vào chút tình thân phụ tử của chúng ta mà hệ thống đã giúp bố tranh thủ thêm mười năm nữa, để bố có thể nhìn con trưởng thành.
Bố xin lỗi, ngay đầu bố đã sai rồi.
Sau đó mọi không thể cứu vãn được nữa, cũng là do bố làm chịu. Những năm bố vẫn luôn suy nghĩ, yêu ánh trăng sáng hơn, hay là yêu mẹ con hơn?
Thực ra bố chẳng yêu ai cả, bố yêu chính là trong lòng mà thôi. Trước đây là với ánh trăng sáng, sau đó là với mẹ con và sau này nữa là được nhìn thấy con trưởng thành.
Những năm trong lòng bố luôn có một nút thắt mãi chẳng thể vượt được. Chính là con gọi điện kêu cứu, bố đã không tin con, không kịp thời đến bờ biển cứu hai mẹ con.
Sự bù đắp duy nhất mà bố có thể dành cho con chính là tập đoàn Cố Thị mà bố đã gây dựng trong mười năm . Hy vọng khối tài sản hàng tỷ đồng bố để lại có thể cho con đủ tin trong quãng đời còn lại để sống cuộc đời mà con mong muốn.
Đừng khóc nhé, bố hy vọng con mãi mãi vui vẻ. Bố muốn nói với con rằng, con không còn là con chim hoàng yến của bố nữa, con là người kế nhiệm của bố, bố hào về con.
Còn nữa, cảm ơn con đã sẵn lòng tha thứ cho bố.】
Hai tay tôi run rẩy cầm tờ giấy, khóc không thành tiếng.
[HẾT]