Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Gió trong hoàng dịu nhẹ, nhưng người ta tổn .

Tổn thân thể, cũng tổn trái tim.

Chúng ta đến thiện đường. Nơi nuôi những đứa mất cha mẹ và cả những lão binh già cả, thân thể tật.

Phần lớn tiền bạc của Tướng quân phủ đều dùng ở đây.

mà cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì.

“Bạc nàng đưa mấy hôm trước đã may áo mới cho họ, mua thức ăn.”

nay họ có thể qua một mùa đông hơn .”

họ đều muốn gặp nàng.”

Có đứa nắm lấy tay ta.

“Tỷ tỷ đẹp quá, là tân nương của ca ca ?”

Trong mắt Nghiễn Từ tràn đầy dịu dàng.

“Đúng , đây là nương tử ca ca sẽ ở cả đời.”

“Áo bông các em đang mặc chính là do tỷ tỷ mua.”

Bé gái dựa người ta kinh ngạc nói:

“Ca ca lợi hại thật, cưới được nương tử như .”

“Đúng , là vinh hạnh của ca ca.”

cười, ôm lấy chân , đòi kể chuyện.

Giống như đó, ta ở trong thâm nghe kể chuyện ngoài .

Ta thích những đứa .

Biết trong thành ít người đọc sách, không mời được phu tử, ta bèn mỗi cùng mẫu đến dạy nhận chữ.

Trong số người ta mang theo có người tinh thông nữ công, ta cũng các bé gái học một nghề tự nuôi sống .

tháng trôi qua yên ổn thoải mái.

Không giống như trong hậu , phải đề phòng từng người mới bước vào.

Phải lo lắng thức ăn vào miệng, đồ vật dùng người có an toàn hay không.

Chỉ sơ suất một chút là mất mạng.

Triều đường đấu đến nhà tan cửa nát, hậu cũng là ngươi chết ta sống.

Mỗi tháng, ta đều viết những chuyện thú vị và những điều mới lạ nhìn thấy vào thư, sai người mang về kinh thành giao cho Thái hậu.

Đời trước, ta gả đi ba , Thái hậu bệnh nặng qua đời.

Ta nghe nói ở biên cương có một vị thần y.

Đây cũng là một trong những lý do ta đến đây.

Không lâu ta được chẩn ra có , ta nhận được tung tích của thần y.

Ta vui đến rơi lệ.

Nghiễn Từ hoảng hốt lau nước mắt cho ta.

“Có phải có nên thân thể không khỏe không? Nàng muốn ăn chua, ăn ngọt hay ăn cay? Ta đi mua.”

“Hay là muốn ta múa kiếm cho nàng xem, leo cây, nàng vẽ tiểu nhân lên mặt ta cũng được.”

, nàng nói đi. Ta lập tức .”

Cũng không biết vì , , trong đầu ta thường nảy ra những ý nghĩ kỳ lạ, bắt Nghiễn Từ đi .

Hành không nhẹ chút nào.

11

ổn định, ta vội dẫn thần y hồi kinh.

Thân thể Thái hậu không , ma ma đã sớm viết thư cho ta.

Ta không yên lòng.

Vừa hay gần cuối .

Ta cũng có thể ở Thái hậu vài .

Đêm trước lên đường, Nghiễn Từ ôm ta dính lấy không buông, lải nhải đến mức tai ta đau.

ấm ức nói:

“Thê tử của ta sắp rời khỏi ta, ta chỉ có thể một canh phòng trống, lẽ nào còn không được lải nhải vài câu ?”

có việc quan trọng trong người, không thể cùng ta về kinh.

Mọi người không yên tâm về ta, nên mẫu đi cùng ta.

ngoái ta không về, nay về sớm một chút, ở phủ bầu bạn với lão phu nhân cũng .”

Đường xóc nảy, thân thể ta ê ẩm mềm nhũn. May có thần y châm cứu cho ta.

Dễ chịu hơn rất nhiều.

Thái hậu thấy ta thì không khỏi ướt mắt.

Bà cũng xót xa vì ta chịu khổ.

“Đứa nhỏ , còn vất vả như ?”

“Con về muộn một chút, ai gia cũng vẫn ở đây chờ con.”

“Gấp cái gì?”

Ta nũng trong lòng bà.

“Con nhớ người.”

Ta gọi thần y đến điều dưỡng thân thể cho Thái hậu.

“Đây là thần y con tìm được trong dân gian, sẽ ở cạnh người.”

“Như con cũng yên tâm hơn.”

Thái hậu thở dài, nói ta có hiếu, cho người giữ thần y .

“Phòng của con vẫn giống y như lúc con rời đi.”

“Bất cứ lúc nào cũng chờ con về ở.”

đưa tay sờ bụng ta.

“Bảo người may cho con vài bộ y phục.”

“Có một tiểu gia hỏa cũng , một người bầu bạn với con.”

Mỗi ta đều ra ngoài đi dạo. Đại phu nói như có lợi cho thân thể ta.

Không biết từ lúc nào, ta đi đến rừng mai.

Tuyết rơi trên hồng mai.

Ta không khỏi nhớ đến thuở nhỏ từng tựa vào gốc cây, đọc những cuốn sách quý Thái hậu sưu tầm.

Gió lạnh thổi tới, ta kéo chặt áo lông cáo.

Xoay người định về .

Cách đó không xa có một người đứng.

, nàng về .”

Ánh mắt Bùi Uyên khóa chặt trên người ta, thần sắc âm u, mang theo hoài niệm.

“Trước đây nàng thích ở chỗ . bị người ta vu hãm, đau lòng cũng sẽ đến đây khóc một trận.”

Ta giật , lùi mấy bước.

từng bước áp sát, giọng nói mang theo một tia run rẩy.

“Có phải vì ta nàng tổn , nên mới không muốn gả cho ta nữa?”

“Nàng có biết nàng thành thân, vì ta ngất xỉu không?”

nhìn nữ tử mặc áo đỏ, trong đầu lóe lên những cảnh tượng xa lạ.

như ý nguyện đến .

Trong căn phòng dán chữ hỷ, nắm tay nàng.

Chạm đến y phục màu hồng nhạt của nàng, đau lòng nói:

, cô nhất định sẽ nàng danh chính ngôn thuận mặc cát phục Hoàng hậu.”

Thiếp thất không được mặc chính hồng.

Nhưng rốt cuộc vẫn nuốt lời.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.