Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ta là kẻ ăn tr/ác tá/ng có tiếng khắp Thượng Kinh.

Ngày vị hôn phu tìm đến phủ đòi hủy hôn, ta giận đến bốc hỏa, thuận ném thẳng một gậy về phía hắn, ai ngờ lại đ//ập hắn thành kẻ ng//ốc thật.

đắc dĩ, ta chỉ đành gánh trách nhiệm với người ta đời.

Đêm tân hôn, Phó Vân Gián vốn luôn đoan chính giữ lễ lại túm chặt quần, đỏ hoe, rưng rưng hỏi ta.

“Tỷ… có không cởi quần được không?”

Ta bĩu .

“Không được, mặc quần thì không vui.”

này, đầu óc Phó Vân Gián lại ngờ hồi phục.

Sợ hắn quay đầu trả thù, ta lập tức viết sẵn một tờ hòa ly thư.

Thế nhưng đêm ấy, hắn lại qu/ỳ gối ta, đôi mỏng đỏ thắm ánh làn nước.

“Rời khỏi ta rồi, còn ai có hầu hạ nàng như thế này nữa?”

1

Ta là đứa con gái nhỏ mà phụ thân sinh ra khi tuổi đã gần bốn mươi.

Từ nhỏ đến lớn, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, quả thực ngang ngược đến chẳng coi trời đất ra .

Ở Thượng Kinh này, nếu nhắc đến kẻ ăn tr/ác tá/ng, ta thứ hai thì không ai dám thứ .

Cũng chẳng vì điều khác.

Chỉ bởi phụ thân ta là Quốc công, còn cô cô ruột ta lại là Hoàng hậu.

Với gia thế hiển hách như vậy, nếu ta không phô trương đôi chút thì chẳng phải có lỗi với tổ tông lắm sao.

Chỉ là ta không ngờ, một kẻ á/c danh vang xa như ta, cũng có ngày phải nuốt cục tức vào bụng.

Mà đầu đuôi của cục tức này là…

Ta có một vị hôn phu, tên là Phó Vân Gián.

Người trong thiên hạ đều nói Phó Vân Gián đoan phương giữ lễ, quân tử vô song, là lang quân đứng đầu trong số các nam tử ở Thượng Kinh.

Còn ta với hắn, nói trắng ra thì chính là một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu.

Vốn dĩ đó cũng chẳng có .

Nhưng rồi ta phát hiện, cái bãi phân trâu mà bọn họ nói tới hình như chính là ta.

Ai… thôi bỏ đi, này cũng chẳng đáng để bận lòng, bởi ta vốn là người rộng lượng.

Mấy lời nhàn ngôn toái ngữ ấy, ta giờ chưa từng để trong lòng.

Nhưng điều khiến ta không nuốt nổi chính là…

Phó Vân Gián này lại dám coi thường ta, còn muốn hủy bỏ hôn sự giữa ta và hắn.

Ta tuy rộng lượng, nhưng cũng không để người khác leo đầu cổ mình như thế được.

Nếu không thì mười mấy năm mang danh kẻ ăn trác táng của ta chẳng phải uổng phí hay sao.

Vì thế, khi nghe được này, ta chẳng nghĩ ngợi , xách cây chày gỗ lao thẳng đến chính sảnh.

Ta định dạy dỗ tên nam nhân không biết điều ấy một trận.

Nào ngờ tới bậc cửa lại bị vấp, cây chày trong lập tức văng ra .

Chỉ một sơ suất như vậy, vậy mà lại đ//ập trúng Phó Vân Gián khiến hắn ngất lịm tại chỗ.

Khoảnh khắc hắn ngã xuống, ta sững người, mà phụ thân ta cũng chết lặng.

“Sao con lại đ//ập nó?”

Ta quỳ bò lồm cồm đứng dậy, cuống cuồng giấu hung khí đi, nào ngờ mình lại xuống nặng đến thế.

Trong lòng có chút chột dạ, ta rụt cổ lại, nhưng vẫn không phục mà lầm bầm.

“Ai bảo hắn đến hủy hôn chứ, nếu hôn sự này thật sự bị hủy, đám bà tám trong kinh thành kia chẳng phải sẽ ch//ết con sao. Con chỉ định dạy dỗ hắn một chút thôi, ai ngờ lại…”

Phụ thân ta hít sâu một hơi, giơ day trán, bộ dạng lực đến cùng cực.

“Ai nói người ta đến hủy hôn, Phó gia tới là để bàn hoãn hôn. Bệ hạ sai Vân Gián đi Giang Nam giúp Thái tử xử thủy tai, sợ không kịp về chuẩn bị hôn sự.”

Ngũ quan trên mặt ta lập tức nhăn lại thành một cục.

Xong rồi, xong thật rồi, tuổi còn trẻ mà tai đã lãng đến này.

Ta bĩu , rõ ràng là chẳng có mà vẫn yếu ớt biện bạch.

“Con cũng đâu ngờ hắn lại yếu ớt đến không nổi một gậy như vậy…”

2

Phó Vân Gián được người Phó gia đón về phủ chưa được bao lâu thì trong cung đã truyền xuống khẩu dụ, Hoàng hậu cô mẫu triệu ta nhập cung.

Vị đại giám bên cạnh cô mẫu tuyên xong khẩu dụ đã dùng ánh đầy thương hại ta.

Chỉ cần thấy vẻ mặt ấy, ta liền biết chuyến này vào cung định không tránh khỏi một trận xối xả.

Ta bĩu , quay đầu định làm nũng với phụ thân, mong ông cứu ta một phen.

Nào ngờ tiếng “phụ thân” còn chưa kịp gọi ra, đã thấy ông xách vạt áo chạy đến cánh cổng sân, thò đầu ra hét lớn.

“Nha đầu à, tự lo lấy thân mình đi. Nhớ kỹ tuyệt đối đừng liên lụy đến phụ thân. Có thì hết về mình, đừng để cô mẫu con trút giận ta. Phụ thân già rồi, không nổi đòn đâu!”

Nói xong, ông quay đầu chạy biến.

đó là một tiếng “ầm”, cánh cửa hậu viện bị đóng sập lại.

Khóe miệng ta giật giật, trong lòng nguội lạnh như tro tàn.

Trời đất ơi, quả nhiên có trông cậy vào kỳ ai, nhưng tuyệt đối không trông cậy vào phụ thân ta.

đắc dĩ, ta chỉ đành ngoan ngoãn đi theo vị đại giám vào cung.

Quả nhiên, bước chân vào cung, cô mẫu đã chống nạnh, xắn áo, túm lấy tai ta rồi không ngừng.

“Con nhãi thối này, làm kẻ ăn lâu quá rồi nên thật sự tưởng mình là thứ hỗn trướng sao?”

“Một trạng nguyên lang đàng hoàng như thế, bị con đ//ánh đến h//ôn mê tỉnh, con muốn lật trời à?”

Ta tự biết mình sai, kêu cũng không dám kêu, gào cũng không dám gào.

“Nói đi chứ. Sao lúc này lại biến thành chim cút rồi?”

Ta rưng rưng ngẩng đầu.

“Con còn chưa đ//ánh mà, là con trượt chân ngã, cây chày tự mình quyết phải đ//ập trúng hắn.”

Cô mẫu tức đến muốn bốc khói.

“Con còn dám nói mình có nữa à?”

Ta hèn mọn rụt cổ, hai ôm lấy tai.

“Phụ thân con nói với con, nam nhân mà không nghe lời thì phải đ//ánh, con đâu ngờ hắn lại yếu ớt như vậy.”

Cô mẫu trợn .

“Phụ thân con nói, phụ thân con nói, suốt ngày chỉ biết phụ thân con nói. Bổn cung cũng đâu thấy con nghe lời phụ thân con đến thế. Phụ thân con còn nói nữa?”

Ta lập tức đáp.

“Phụ thân con còn nói, phải giống như cô mẫu vậy, hung hăng một chút thì mới không ai dám bắt nạt con.”

Cô mẫu lập tức chộp được trọng điểm.

“Hắn còn dám nói bổn cung hung hăng?”

Ta gật đầu như giã tỏi.

“Đúng vậy đúng vậy, thiên chân vạn xác. Không chỉ thế đâu. Phụ thân con còn nói cô mẫu không biết nói lẽ, giống hệt con cọp cái trong núi.”

trong khoảnh khắc đó, cô mẫu sải hai bước vượt qua ta, hướng ra cửa lớn tiếng quát.

“Gọi An Quốc công đến đây bổn cung.”

Rồi bà quay đầu lại, chỉ vào ta, chuẩn bị tiếp tục .

Ta lập tức nở ra một nụ rạng rỡ.

Người xưa nói rồi, đưa không đ//ánh kẻ mặt mà.

Ai ngờ cô mẫu thấy lại càng tức hơn.

“Đả thương người là phải vào Khai Phong phủ. Lát nữa về phủ lập tức thu dọn hành , sang Phó gia chăm sóc Phó Vân Gián đến khi hắn tỉnh lại.”

“Nếu tỉnh lại mà không sao thì còn tốt. Nếu để lại t//ật nguyền, hoặc thật sự bị con đ//ánh thành kẻ ng//ốc, con phải trách nhiệm với người ta đời, như vậy mới không để thiên hạ dị nghị.”

“Trượng phu của mình, con muốn đ//ánh muốn thế nào cũng được. Nhưng nếu là người , mà làm lớn , dù con là hoàng thân quốc thích, quốc pháp cũng sẽ không dung tha.”

“Hiểu ý ta chưa? Thu liễm tính khí của con lại, đừng gây thêm nữa.”

Ta hiểu tấm lòng nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương của cô mẫu, liền ngoan ngoãn đáp một tiếng “vâng”.

Quốc có quốc pháp, gia có gia quy.

Đả thương người, kể có phải cố ý hay không, vẫn là tội thật sự.

Muốn chặn miệng Phó gia, ta chỉ có cúi đầu nhún nhường, thành thật sai.

Cô mẫu ta xong, lại nhớ tới phụ thân ta.

“Còn phụ thân con nữa, thật là phản rồi, dám nói bổn cung hung hăng vô .”

Phụ thân ơi… xin lỗi nhé.

Một canh giờ , hai phụ tử ta quay lưng vào nhau quỳ điện Tây cung, ai cũng chẳng buồn ai.

Phụ thân ta tức đến muốn nôn ra máu, lúc trở về còn hừ với ta mấy chục tiếng mà vẫn chưa xuôi giận.

3

Phó Vân Gián nằm trên giường suốt ba ngày, mà ta cũng tận tụy hầu hạ bên cạnh hắn trọn vẹn ba ngày.

Thực ra từ nhỏ ta và Phó Vân Gián đã chẳng ưa nhau.

Ta chê hắn lạnh như băng, suốt ngày nghiêm mặt dạy dỗ người khác, lại còn hung dữ; hắn thì chê ta quá ồn ào, không nghe quản thúc.

Nếu không phải phụ thân ta coi trọng gia thế thư hương của Phó gia, quyết muốn hắn làm con rể để nở mày nở mặt, thì loại người như hắn căn bản chẳng đời nào ghép đôi với ta.

Nhưng may mà, tuy tính cách Phó Vân Gián không dễ ưa, nhưng dung mạo thì thật sự quá đẹp.

Chỉ cần gương mặt đó thôi, tâm trạng cũng thấy dễ hơn.

Nếu không, ta đã sớm lật tung mái nhà của phụ thân rồi.

Ban đầu, mối hôn sự này cũng chẳng mấy ai ở Thượng Kinh coi trọng.

phụ thân ta cũng ngày càng thấy chột dạ, cảm giác ghép hai chúng ta lại với nhau là đang hại người ta.

Nhưng cú đập lần này, coi như đã trói chặt ta và Phó Vân Gián lại với nhau.

Cũng chẳng biết là ai chiếm tiện nghi của ai nữa.

Ta chán chường đưa chọc chọc vào má Phó Vân Gián, thở dài một tiếng.

“Ngươi sao mà ngủ giỏi thế không biết!”

Chọc mãi chọc mãi, lông mày hắn khẽ nhíu lại.

Ta lập tức bật dậy, vội vàng vỗ nhẹ mặt hắn.

Đôi nhắm chặt kia từ từ mở ra.

Ta mừng rỡ khôn xiết, xách váy chạy thẳng ra báo .

Chỉ trong chốc lát, vui lan khắp phủ, người Phó gia chen kín căn phòng.

Phó phu nhân nước lưng tròng ngồi bên giường.

“Con ơi, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, mẫu thân lo lắng đến chết mất.”

Phó Vân Gián mím , cảnh giác quanh một vòng.

Rồi miệng bĩu ra, òa khóc: “Hu hu, nương…”

Một tiếng “nương” nũng nịu ấy khiến căn phòng im phăng phắc, không ai dám thở mạnh.

Phó phu nhân trừng to , không dám đó là giọng của con trai mình.

“Con… con à, con…”

Chưa kịp nói xong, Phó Vân Gián lại nói:

“Nương, con muốn đi tiểu…”

Không sai, Phó Vân Gián đã bị ta đập đến ngốc rồi.

sét đánh này suýt nữa khiến ta “bay màu”.

Mà còn một còn sét đánh hơn nữa….

Cô mẫu nghe Phó Vân Gián hóa ngốc, sợ Phó gia gây , lập tức ban xuống một đạo ý chỉ.

Ấn định hôn sự của ta và Phó Vân Gián vào tháng .

Đạo ý chỉ này là để trấn an Phó gia, là để bảo vệ ta.

Đúng như lời cô mẫu nói, trượng phu của mình muốn đánh thế nào cũng được, nhưng người thì không giống vậy.

Một người làm, một người . Ta – Cao Lệnh Chân – tuy là kẻ ăn trác táng, nhưng chút nghĩa khí này vẫn có.

Chỉ là… chẳng ai nói ta biết rằng….

Người ta ngốc đi rồi, tính tình cũng sẽ thay đổi hoàn toàn.

Người đây đến cũng không biết , giờ lại suốt ngày đi theo ta gọi “tỷ tỷ”.

Khiến da đầu ta tê rần.

“Tỷ tỷ, mẫu thân nói này tỷ là nương tử của ta, thật không?”

“Tỷ tỷ, tỷ có phải không thích Vân Gián không?”

“Tỷ tỷ… tỷ tỷ… sao tỷ không để ý đến Vân Gián?”

Ta ánh đờ đẫn thẳng phía .

Tiếng “tỷ tỷ” này gọi suốt ba ngày, mà ta vẫn chưa tiếp nổi hiện thực.

Phó Vân Gián kia như sát thần, giờ lại mềm mại đáng yêu đến ta không dám thẳng.

Ta chống cằm lắc đầu, lại thở dài một tiếng, quay sang hắn.

một cái.”

Phó Vân Gián ngoan ngoãn nhe ra tám chiếc răng trắng.

Ta lại thở dài: “Được rồi, để ý ngươi rồi.”

Phó Vân Gián bĩu , ra ta qua loa, liền ngoan ngoãn ngồi mặt ta, không nói thêm nữa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương