Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trước lợi ích Thẩm gia và sống chết ta, bọn họ không hề do dự mà chọn vế trước.
Ta là một quân cờ thể hy sinh bất cứ lúc nào.
đúng thôi.
Một kẻ không thể sinh con, nhà mẹ đẻ không còn ai, lại còn dám mưu toan lay động phủ—lấy tư cách gì khiến bọn họ phải bận tâm?
Đánh ta , rồi nhốt ta trong căn phòng chật hẹp này, đợi ta dưỡng xong, mọi chuyện sớm đã bụi với đất.
Tốt.
Tốt lắm.
Ta mở mắt ra, trong đáy mắt còn một mảnh lạnh băng.
“Thanh Trúc,” ta gọi nàng, “đỡ ta dậy, ta muốn viết thư.”
“ , người nặng như vậy, không thể động đâu!”
“Đỡ ta dậy!”
Giọng ta không lớn, nhưng mang theo mệnh lệnh không phép phản kháng.
Thanh Trúc không dám khuyên thêm, cẩn thận đỡ ta ngồi dậy, lót gối mềm thắt lưng.
Ta cắn răng chịu đau, ghé người trên bàn nhỏ, dốc hết sức lực, viết liền hai thư.
Một , vẫn là gửi chưởng quầy Tôn.
còn lại, ta nhìn chữ trên bì—“Trấn Viễn Tướng Quân”—trong mắt thoáng hiện một tầng nước.
Mười trước, cả nhà cậu rời đi biên cương, từ đó bặt vô âm tín.
đến hôm qua, ta mới nhận được thư, thì ra cậu đã tòng quân nơi biên ải, lập nhiều chiến công, nay đã là tướng.
Ta vốn định xử lý xong chuyện này, hòa ly mới đi tìm cậu.
Giờ đây, thể sớm cầu viện cậu mà thôi.
12
gửi thư đi, ta liền yên tâm nằm trên giường dưỡng .
Ta không còn nghĩ tới Thẩm Tu Viễn, không còn bận tâm đến những chuyện nhơ nhớp kia, mỗi ngày đều ngoan ngoãn uống thuốc, ăn cơm, nghỉ ngơi theo lời .
Thanh Trúc ta bình tĩnh như vậy, ngược lại càng lo lắng hơn.
“ , nếu trong lòng người khó chịu thì cứ khóc ra đi, đừng kìm nén .”
Ta khẽ lắc đầu.
“Không đáng.”
Vì những kẻ cặn bã đó mà tổn thân tâm, chính là chuyện ngu xuẩn nhất mà ta từng làm.
Thẩm Tu Viễn không quay lại , không sai người truyền một lời nào, như thể đã quên mất phủ này còn một chính thê là ta.
Đám hạ trong phủ đều là kẻ nhìn mà sống.
ta thất thế, ngay cả bữa ăn hàng ngày trở nên qua loa tắc trách.
Sơn hào hải vị trước kia biến cháo trắng dưa muối, thậm chí cháo còn nguội lạnh.
Thanh Trúc tức giận đi tìm quản gia lý luận, lại vài câu chặn họng.
“ thân thể yếu, dặn phải ăn thanh đạm. Sao nào, cô Thanh Trúc muốn bệnh mãi không khỏi à?”
Thanh Trúc tức đến đỏ mắt, trở khóc lóc kể lại với ta.
Ta khẽ cười.
“Kệ chúng đi. Cứ để chúng đắc ý thêm vài ngày .”
Sự nhẫn nhịn ta là để tích tụ cơn giông bão sắp tới.
Ba tháng , một tiếng sét nổ vang trời chấn động kinh .
Trấn thủ biên ải mười , chiến công hiển hách—Trấn Viễn Tướng Quân Cố Hoài An—đã khải hoàn hồi triều.
Cùng trở với ông, còn tiên dũng mãnh nhất dưới trướng—biểu ta, Cố .
Hoàng đế mở tiệc lớn tại hoàng cung, khoản đãi quân Cố gia, toàn thể văn võ bá quan đều phải tham dự.
Thẩm Tu Viễn với thân phận Vĩnh An , đương nhiên không thể vắng .
Ta thể tưởng tượng ra cảnh tượng hắn đang yến tiệc trong cung, bỗng người cữu đã mười không gặp, vốn tưởng mãi nơi biên ải gió cát—bất ngờ xuất hiện trước .
Sẽ là vẻ “đáng xem” biết bao.
Ngày hôm yến tiệc, một cỗ xe ngựa giản dị nhưng vẫn toát lên khí thế không tầm thường dừng lại trước cửa phủ.
Từ xe bước xuống là một nam tử trẻ tuổi, vận hắc y, dáng người cao lớn hiên ngang.
Hông đeo trường đao, ánh mắt sắc bén, toàn thân toát ra sát khí kẻ đã chinh chiến nhiều nơi sa trường.
Hắn chính là anh trai ta—Cố .
Không cần thông báo, hắn trực tiếp xông vào.
Vệ sĩ phủ muốn ngăn, hắn đá bay từng người một.
Hắn một đường thuận lợi tiến thẳng đến viện ta.
ta bóng dáng quen thuộc mà xa lạ ấy xuất hiện trước cửa, nước mắt ta không kìm được , trào ra như vỡ đê.
“…”
Cố bước ba bước hai lao tới bên giường ta, eo ta băng bó, sắc tái nhợt, đôi mắt cọp lập tức đỏ lên.
“Thanh Chi!”
Hắn quỳ một gối xuống bên giường, muốn chạm vào ta lại sợ làm ta đau, tay run run không dám đặt xuống.
“Ai? Là ai khiến ra thế này?” Giọng hắn đầy lửa giận.
“, không sao…”
“Không sao?” Hắn lập tức đứng phắt dậy, đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Thanh Trúc.
“Cô nói!”
Thanh Trúc sợ đến quỳ rạp xuống, đem toàn bộ sự tình kể lại không sót một chữ.
Từ việc ta bắt gặp Thẩm Tu Viễn dan díu với Tô Kiến La, đến chuyện hắn cầu cưới bình thê, đến cuộc đối chất Tùng Hạc Đường.
Cuối cùng là chuyện Thẩm Tu Viễn ra tay đánh ta .
Mỗi một lời nàng nói ra, sắc Cố lại tối thêm một phần.
Đến nàng nói xong, sát khí quanh người hắn dâng lên ngùn ngụt, nắm tay siết chặt đến mức vang lên tiếng “răng rắc”.
“Thẩm Tu Viễn! Hảo một Vĩnh An !”
Hắn nghiến răng, gằn từng chữ, xoay người toan rời đi.
“!” Ta vội vàng gọi hắn, “Huynh đi đâu vậy?”
“Đi giết hắn!”
13
“, huynh không thể đi.”
Ta nắm lấy tay áo huynh, lắc đầu.
“Vì loại người cặn bã đó mà bẩn tay huynh, không đáng.”
Cố quay đầu lại, nhìn ta, sát khí trong mắt dần dần tan biến, thay vào đó là vô hạn xót xa.
“Thanh Chi, là lỗi với . Bỏ lại một mình kinh , để chịu bao nhiêu ủy khuất.”
“Không trách huynh.” Ta khịt mũi, “Là không biết nhìn người.”
“Còn Thẩm Tu Viễn?” Huynh hỏi, “Hắn và con tiện đó giờ đâu?”
“ trang viện ngoại .”
Cố bật cười lạnh, “Chạy được hòa thượng, không chạy được chùa.”
Huynh không nhắc lại chuyện giết người , lặng lẽ ngồi xuống bên giường, vụng giúp ta kéo lại góc chăn.
“Phụ thân đã . Giờ đang trong cung bàn việc với hoàng thượng. Chờ ông trở , nhất định bắt nhà họ Thẩm phải một lời giải thích.”