Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Thời Chu không giải thích , chỉ gật đầu rồi lấy chìa khóa xe.

trước cổng cơ quan đăng ký, Thời Chu mới lên tiếng cả đoạn đường im lặng:

kỹ rồi?”

Tôi tưởng anh ta sẽ giống như những lần trước, lấy con ra thuyết phục tôi suy lại – có vẻ tôi quá nhiều.

Có lẽ anh ta vốn dĩ ly hôn, chuyện hôm nay chỉ là cái cớ đúng lúc.

tôi nghẹn ứ, chỉ rời xa hai con này, mọi thứ đều không đáng bận tâm.

“Tôi kỹ rồi.” – Tôi gật đầu.

Thời Chu không nói thêm , tự mở cửa xuống xe.

Thủ tục làm rất nhanh, theo quy định đợi một tháng “thời gian suy ” mới chính thức ly hôn.

Thời Chu lại im lặng lên xe.

tôi không có ý định lên cùng, anh ta cuối cùng cũng liếc nhìn tôi một cái:

“Lên xe đi.”

Tôi lắc đầu: “Không , cảm ơn. Hẹn gặp lại một tháng.”

Gương mặt tưởng như bình tĩnh anh ta cuối cùng cũng rạn nứt.

“Tần Nhược Hoài, đừng quá đáng!”

Tôi ngơ ngác: “Không anh đưa tôi cũng là lỗi sao?”

Anh ta nghiến răng, đạp ga bỏ đi.

Chẳng mấy chốc, xe Didi mà tôi gọi cũng , tôi thẳng tiến căn nhà cũ bà nội lại.

Hồi Thời Chu mới định khởi nghiệp, anh ta không định dùng tiền tiết kiệm mẹ.

Anh ta khuyên tôi bán căn nhà này, hứa sẽ cho tôi gấp ba lần tiền.

Chúng tôi là vợ chồng già, tôi quá hiểu tính anh ta, nên kiên quyết từ chối.

Anh ta lại xúi con trai thuyết phục tôi, tôi vẫn không đồng ý.

Vì tôi , ly hôn là chuyện sớm muộn, tôi giữ lại đường lui cho mình.

Hai con vì vậy mà chiến tranh lạnh với tôi một thời gian.

Lúc đó, vì thái độ Thời Tiểu Húc, tôi sự rất buồn.

Tự an ủi rằng nó nhỏ, lớn lên sẽ hiểu cho tôi.

Giờ nhìn lại, tôi đúng là quá ngây thơ.

Con trai tôi không những mình lén đi gặp người đàn bà , mà thích bà ta hơn cả tôi.

Thời Chu khởi nghiệp, Thời Tiểu Húc dồn sức ôn thi cấp ba, suốt một năm qua tôi luôn trạng thái căng thẳng tột độ.

Bỗng dưng thả lỏng, tôi lại có phần trống rỗng, không nên làm .

Tôi nằm dài nhà một ngày, rồi cầm vài nghìn tệ lại tay, đi du lịch.

trung niên rồi, cũng không mức túng quẫn không xoay xở .

Từ khi nhìn rõ bộ mặt Thời Chu, tuy không thể đi làm vì chăm con, tôi vẫn kiếm tiền nhờ nhận vẽ theo yêu cầu.

Những nhân vật truyện tranh mà hai con họ xem thường, giúp tôi tích góp khoảng 100.000 tệ mười mấy năm qua.

Chỉ là tôi đem đầu tư quỹ bảo hiểm, hiện tại chưa thể rút ra.

Tôi thuê một căn hộ dài hạn bên bờ biển, định ở lại một tuần hay nửa tháng.

Nhận vài đơn hàng, tản bộ bên bãi biển, vừa làm việc vừa nghỉ dưỡng.

Ngày thứ ba khi nơi, Thời Chu gọi điện cho tôi, hỏi tìm cho Thời Tiểu Húc chưa.

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “ Tam Trung không nhận nó sao?”

“Giấy báo nhập học gửi rồi mà, không bảo tìm cho Thời Tiểu Húc học dự thính à?”

Tôi cười lạnh .

Lúc tôi lo con thi không tốt, cho nó tốt học dự thính, Thời Chu lại vì lấy con mà bảo không , nói con trai anh ta ở đâu cũng tỏa sáng .

Bây giờ tôi không tìm nữa, lại quay sang hỏi.

“Tôi liên hệ xong xuôi cả rồi, chẳng chính Thời Tiểu Húc nói không đi sao? Anh cũng nói không thiết, nên tôi nhường suất đó cho người rồi.”

“Nhường cho người ?!” – Thời Chu hét lên – “Anh lúc nào bảo là không thiết?!”

Tôi không trả lời, mở lại nhóm ba người vẫn chưa rời, chụp lại đoạn anh ta từng nói, rồi gửi thẳng nhóm.

Tôi Thời Tiểu Húc rõ, chuyện này không lỗi tôi.

Tôi dùng chức năng tìm kiếm lục lại tin nhắn.

Thời Chu không chỉ một lần nói “không thiết”, tôi chụp hết cho anh ta xem.

“Anh đọc lại WeChat tôi gửi đi .”

một hồi lục lọi, Thời Chu lại bắt đầu oán trách tôi.

“Anh nói vậy cũng không có giá trị , tôn trọng ý kiến Thời Tiểu Húc chứ.”

Tôi bị anh ta chọc cười.

“Thằng bé đang ở cạnh anh đúng không? Đưa máy cho nó.”

Tôi nghe hai con thầm một hồi, cuối cùng Thời Tiểu Húc miễn cưỡng cầm máy.

“Thời Tiểu Húc.” – tôi hỏi – “Con sự không học dự thính à?”

“Không .” – nó đáp lại bằng giọng rất khó chịu.

Không Thời Chu nói ở bên ngoài, Thời Tiểu Húc càng nổi giận hơn.

“Tôi không đi! Bà dựa đâu mà lấy danh nghĩa vì tôi mà ép buộc tôi?!”

“Rầm!” – một tiếng động lớn vang lên, chắc nó ném điện thoại rồi đập cửa bỏ đi.

Tôi bật loa ngoài, tiếp tục vẽ như không có chuyện xảy ra.

Chưa lâu , Thời Chu lại nhấc điện thoại, thở dài.

“Thằng bé không có ý xấu, chỉ vì sự không nó nữa nên nó giận thôi.”

Tôi chỉ “ừ” một tiếng.

Thời Chu lại tiếp tục: “Anh quan tâm Tiểu Húc, nó cũng hiểu , đừng chấp với nó.”

“Không chấp.” – tôi nói , vì tôi không bận tâm nữa.

“Vậy tốt, nếu hết giận rồi đi. Tiểu Húc không quen đồ ăn ngoài, mấy hôm nay gầy đi rồi.”

Tay tôi cầm b.út vẽ khựng lại, khóe môi nhếch lên cười lạnh.

Tôi nói rồi mà, sao Thời Chu đồng ý ly hôn nhanh thế, ra là chờ tôi mềm quay .

Anh ta , trước kia khi anh mập mờ với Tô Tĩnh, tôi vì con mà không bỏ đi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương