Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

“Thế không tra được điểm, cậu không lo sao?” Nói đoạn, cô gái nhập mật khẩu một lần nữa: “Có điểm rồi! Hơn sáu trăm điểm, wow!”

Cô gái vui sướng nhảy cẫng .

Cô ấy quay sang nhìn tôi: “Mau , tra của cậu đi.”

Dưới sự chứng kiến của cô ấy, tôi nhập số chứng minh nhân dân và mật khẩu, khi tải trang ba lần liên tiếp.

Trang web hiển thị: Tạm thời không tra cứu kết quả của thí sinh này.

Ánh mắt cô gái nhìn tôi đúng là đầy ngưỡng mộ, chắc cô ấy coi tôi là một trong năm mươi người đứng toàn tỉnh.

“Lợi hại , chắc cậu đỗ Thanh Hoa, Bắc !”

biết chừng.” Tôi xách hành lý bên cạnh : “Nếu không có việc gì nữa thì đi mau thôi, lát nữa cảnh sát đến đấy.”

19.

Tôi đoán, ngoại trừ cảnh sát và chị Tôn không liên lạc được với tôi thì người khổ sở nhất chắc là vị giám thị kia.

Ông ta thừa biết tôi có vấn , không có quyền thi của tôi.

Trong bất lực, ông ta chỉ cách cáo từng cấp và liên lạc với trường trung học rác rưởi mà tôi theo học.

Giáo viên và trưởng đều nhất trí cho rằng, tôi đến việc làm cả “học sinh dốt” cũng không xứng, hoàn toàn là một kẻ phá phách!

Tuy nhiên, chỉ khi thi được mở niêm phong thì sự mới được sáng tỏ.

nhiều vòng rà soát, thi vẫn phong tỏa cho đến tận trước công bố điểm mới được mở .

Chắc người của hệ thống giáo d.ụ.c đợi sẵn bên ngoài, vừa mở niêm phong là lao vào lật tìm thi của tôi.

Môn Khoa học tự nhiên: Điểm tối đa.

Ngữ văn: 78 điểm; Toán: 36 điểm; thậm chí Tiếng bỏ thi.

Một kẻ rác rưởi chính , sao có thi được con điểm tối đa duy nhất toàn tỉnh?

lật tiếp đến giấy nháp của tôi, tất cả đáp án đều đúng, quá trình giải đầy rẫy sai sót. 

Đến này, bất kỳ ai cũng nghi ngờ tôi gian lận, từng có vụ gian lận nào có khiến người ta đạt điểm tối đa.

Vì vậy, có lý do để nghi ngờ: Lộ thi học!

Đến nước này, sự việc không là việc mà giải quyết, tình hình nhanh ch.óng được thông cho cảnh sát.

Viên cảnh sát tìm tôi nhận được thông , vừa đối chiếu chính là người mà ta tìm!

thù cộng với lộ thi học, bạn đoán , ta nghĩ gì?

khi đứng ngoài quán nét đợi vài phút, khi thấy mấy tay cảnh sát mặc thường phục đi vào kiểm tra chứng minh nhân dân…

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cảnh sát nghĩ đúng như tôi dự đoán. 

Bước tiếp theo, chỉ cần chờ kịch hay là được.

20.

Người tiên bắt là Lệ Lệ, đó cô ta cùng cưới phú nhị chọn váy cưới. Thú , Lệ Lệ rất đẹp, dáng người cũng chuẩn, mặc váy cưới vào trông vô cùng rạng rỡ.

Có lẽ chuyện đó, cô ta bắt khao khát một cuộc sống bình yên. Khi được đeo nhẫn kim cương, ánh mắt cô ta lấp lánh sự xúc động.

Tôi nghĩ, nếu chị gái không c.h.ế.t, chắc chị ấy cũng tìm được người yêu thương mình, nhất định hạnh phúc hơn Lệ Lệ bây giờ nhiều.

Khi cảnh sát xông vào, tôi vội vã trốn vào phòng thay đồ.

khi xác minh danh tính, cảnh sát dứt khoát còng tay Lệ Lệ .

“Chúng tôi có lý do để nghi ngờ cô có liên quan đến một vụ lộ thi học…”

Thậm chí viên cảnh sát không đợi về đồn mà bắt thẩm vấn ngay tại chỗ.

“Nói, rốt cuộc đêm đó cô đến biệt thự là để làm gì?”

Lệ Lệ sợ xanh mặt, cưới phú nhị thì trốn xa.

“Tôi… tôi không làm gì cả…”

“Được, cô cứ cứng đi, đừng trách tôi không nhắc trước, đợi vào tù mới nói thì muộn rồi!”

Lệ Lệ ngã bệt xuống đất, dưới tà váy cưới trắng tinh loang một vũng nước màu vàng. Có lẽ cô ta nhận cuộc đời mình thế là chấm dứt.

“Tôi nói! Tôi nói… tôi đi… gặp một người bạn qua mạng…”

“Gặp ai? Là gã Hoàng Mao đó, hay là tên cảnh sát giả kia?”

“Đều không phải, tôi…” Lệ Lệ sắp khóc đến nơi, quay nhìn cưới: “ à, nghe em giải thích , không phải như nghĩ đâu, em…”

“Không sao, cô cứ xử lý việc của cô đi, tôi có việc, đi trước đây, tạm biệt.”

cưới bỏ đi một cách quyết tuyệt.

Lệ Lệ không kiềm chế được nữa, òa khóc nức nở.

“Tôi hoàn toàn không gặp được hắn! Tôi từng thấy hắn, tôi không biết gì cả… không tin thì các đi, trên điện thoại của tôi có lịch sử trò chuyện với hắn đây này!”

Cảnh sát nhận lấy điện thoại, lật một , lông mày dựng đứng .

“Em gái cô năm nay thi học à? Giải người đi!”

21.

trưởng người ta đ.â.m hai nhát, mặc dù không trúng chỗ hiểm mất m.á.u quá nhiều, cần phải nằm viện điều trị.

Người chăm sóc bên giường bệnh là con gái lão vừa nghỉ hè về, một nghiên cứu sinh ngành chí.

Ăn từng thìa cháo bí đỏ con gái đút, trưởng lộ vẻ mặt hạnh phúc. Tôi đoán, chắc hẳn lão hối hận tại sao đi nhận con gái nuôi trên mạng để rồi đ.â.m hai nhát.

“Vẫn là con gái bố tốt nhất.” trưởng nuốt cháo một cách ngon lành: “Đúng rồi, năm nay em con thi tốt lắm, từ nhỏ bố thấy thằng bé này có triển vọng rồi. Hơn sáu trăm điểm, chắc là đăng ký được vào trường của con. Không được, không được học chuyên ngành của con, trường khó xin việc lắm, vả … gần đây danh tiếng không được tốt.”

“Bố buồn cười đấy! Chuyên ngành của con thì làm sao?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương