Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Là con cái gia, bọn họ có tư cách đến tộc học, học nữ công, học cưỡi ngựa bắn cung. Có vấn đề gì ?”

9

“Ầm!”

Từ và Nghiên Nhu suýt đứng không vững mà ngã xuống.

!

“Rốt cuộc người đang làm gì vậy!”

Nhìn dáng vẻ hoảng loạn ấy của bọn họ, ta âm thầm cười lạnh.

Có thể không phát điên ?

Kiếp những thứ này đều thuộc về bọn họ. Không ai dám cướp, không ai dám chạm vào.

Đời này, ta lại đến, chia tài nguyên ra ngoài.

Bọn họ có thể không hoảng ?

Nghĩ đến đây, ta chỉ phủi lớp bụi không tồn tại trên áo, cười nhẹ.

“Nếu không cho bọn họ học, này truyền ra ngoài khó tránh khỏi mang tiếng khắt khe với con thứ.

“Như vậy không tốt cho các con.

“Vì thế, từ nay về các con chung sống cho tốt. Nếu ta các con dám bắt nạt bọn họ, các con không cần học !”

Bọn họ hoàn toàn ngây ra, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Nếu không sợ ép quá gấp sẽ lộ sơ hở, sợ bọn họ ta trọng sinh, ta sớm đuổi bọn họ khỏi phủ, mặc cho họ sinh diệt rồi!

vội tiến lên, quỳ xuống hành lễ với ta.

“Đa cho chúng con đến tộc học. Chúng con nhất định sẽ học tốt, tuyệt không phụ lòng tốt của !”

Ta lập tức đỡ bọn họ dậy.

Nhìn niềm vui trên mặt họ, ta cảm thấy kiếp mình sự nợ bọn họ quá nhiều.

Ta vuốt mặt bọn họ, đầy vẻ từ ái.

“Tốt, tốt lắm, các con cứ học cho tốt.

“Còn , y phục của các con cũ rồi. Ta sai Trương ma ma đi tìm di nương của các con, may cho các con mấy bộ y phục mới.”

Trên mặt bọn họ lại hiện lên tia vui mừng, vội khom người hành lễ cảm .

“Đa !”

Ta nhìn mà trong lòng tràn đầy vui vẻ.

sự rất có lễ phép!

Dù bọn họ học nhiều lễ nghi, nhưng những điều này dường như khắc sâu vào cốt tủy.

Nhưng như vậy vẫn đủ, bởi bọn họ vẫn quá yếu đuối, hơi có phần lấy lòng và ti.

Ta dặn tử đặc biệt quan tâm , nhất là dạy bọn họ cốt khí làm người, lời nói và cử chỉ.

Còn Từ và Nghiên Nhu thì cứ mặc bọn họ đi.

Kiếp chẳng bọn họ cho rằng mình năng lực rất mạnh ?

Đời này, cứ bọn họ nhìn xem mình mạnh đến mức nào!

10

Buổi tối, Phương di nương đến viện của ta, bỗng quỳ sụp xuống.

Ta ngẩn ra.

“Nàng làm gì vậy?

“Đừng động chút lại quỳ.”

Nàng vội đứng lên.

, ta… ta đến cảm người.

“Cảm người chịu cho nhi và Nguyệt nhi đến tộc học, còn cho Nguyệt nhi học cưỡi ngựa bắn cung và nữ công. Ta từng nghĩ bọn họ có ngày có được cơ hội như vậy. Đa đại ân đại đức của !”

Nói rồi nàng lại muốn quỳ xuống.

Ta lập tức đỡ lấy nàng.

Nhìn nước mắt đầy trong mắt nàng, sắp rơi xuống, nghĩ đến kiếp nàng khóc đứt ruột mộ ta, ta không nhịn được hỏi:

ra ta với ba mẹ con các nàng không tốt. các nàng không ghét ta, không hận ta?

“Ngược lại còn… tốt với ta như vậy?”

Phương di nương lúc này chăm chú nhìn ta, lòng ơn trong mắt nàng sâu đến mức khiến ta có phần không hiểu.

, người quên rồi. Người từng cứu mạng cả ta.

“Khi ấy ta và phụ theo dân chạy nạn đến kinh thành. lại mắc dịch bệnh, chúng ta bị ghét bỏ đuổi khỏi miếu hoang, suýt chút chết cóng.

“Là người đi ngang qua, không chỉ cho chúng ta bạc, còn cho chúng ta lương thực, sắp xếp chúng ta ở trong viện không người.

“Cả ta đều ghi nhớ ân tình của người. Bọn họ dặn ta, nếu có cơ hội thì nhất định báo đáp người tốt.

“Vì thế, lần người đi ngang qua rừng cây và gặp thổ phỉ, ta bất chấp tất cả, lúc hỗn loạn cứu người đi. đó, người đưa ta về phủ.

“Nhưng ta lại có lỗi với người, bị lão gia nhìn trúng và trở thành di nương.

“Dù vậy, lòng cảm kích của ta với người từng thay đổi. Ta không muốn tranh sủng, dù sinh con dặn chúng không được tranh với đại thiếu gia và đại tiểu thư, tuyệt không thể có lỗi với người.

“Chúng ta không cầu gì khác, chỉ cần có thể sống tiếp là đủ.

“Nhưng ta không đột nhiên cho bọn họ đến tộc học. Ta vừa thấp thỏm vừa cảm kích, đêm không ngủ được…”

Ta nhìn nàng, rất lâu không nói nên lời.

Hóa ra là vậy!

Khi ta cứu cả họ, bọn họ đầu bù tóc rối, ta căn bản không nhận ra nàng.

Trong lòng ta, nàng chính là nữ khi được ta đưa về phủ thì lấy oán báo ơn, cướp mất quân của ta!

Ta vạn lần không ngờ, trong lòng nàng, ta lại là sự tồn tại như thế.

Ta nắm tay nàng, cố gắng đè nén cảm xúc dâng trào trong lòng.

“Phương Duyệt, nàng không nói thì ta căn bản không nhận ra nàng.

kia ta hiểu lầm nàng quá nhiều, nên sinh khúc mắc trong lòng, với nàng và các con đều không tốt.

này, ta sẽ không như vậy . Lão gia không còn, cái này dựa vào chúng ta chống đỡ.

“Nàng đứng vững, ?

“Còn về , ta sẽ xử công bằng, nâng đỡ bọn họ, vào quan trường, tìm cho Lẫm Nguyệt chồng tốt.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.