Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh không ngẩng đầu:
“Chờ chút, tôi xem xong này đã.”
Tôi hít sâu hơi.
Đợi thêm mười lăm phút.
Tôi bực .
“Lục tổng, phương án đâu?!”
“Phương án ?”
“ phương án anh cần sửa !”
anh khựng .
“.”
“ … để tôi …”
chứ?!
Vừa nãy còn mấy chỗ cần sửa mà?!
“Vậy tôi còn việc, anh xong gọi tôi!”
Tôi quay người luôn.
Về chỗ , tôi , trong lòng vẫn nghẹn cục.
Tôi cầm ly trà sữa Trần Kiệt đưa, hút mạnh ngụm.
Ngon thật.
…
Lúc tan làm, Trần Kiệt tới tìm tôi.
“Tiếu Tiếu, cùng không?”
tôi đang thu dọn túi bỗng khựng :
“Ờm… anh Trần.”
“Hử?”
“Phim cuối tuần… em thật sự không được.”
“Không , tăng ca mà, anh hiểu.”
Chương 5
“Không tăng ca.” – tôi buột .
Anh tôi.
Tôi há , không , dù người cũng đâu thích tôi.
“ …” tôi cúi đầu:
“ chút việc khác. Xin lỗi nhé.”
Anh im lặng vài giây, cười:
“Không , vậy lần sau.”
“ cùng không?” – anh ra ngoài.
“Không, bạn em tới , bọn em hẹn ăn tối.”
“Được, vậy anh trước, bye.”
“Bye.”
Tôi lập tức nhắn cho bạn thân:
【Tới đâu !!!】
【Dưới lầu!】
【Quán b.ún ốc Lão Thiết Ngưu! Mau !】
Tôi xách túi chạy thẳng .
Trong quán, nhỏ bạn ở góc, đã gọi sẵn hai bát b.ún chân giò.
Thấy tôi, vẫy điên cuồng:
“ ! !”
Tôi , liếc từ trên dưới.
Hôm nay khóe nhếch lên kiểu không kìm được, rõ ràng bí mật động trời, ý muốn mau hỏi .
“ thế?” – tôi giả vờ bình tĩnh, vừa ăn vừa hỏi:
“Trúng số ?”
“Còn kích thích hơn trúng số!”
“Nhặt được tiền ?”
“Gấp vạn lần!”
“Thế .”
trái , hạ giọng:
“Tao với anh ấy… ngủ .”
“Phụt…!”
“ ?!”
“Suỵt!!” – bịt tôi – “Nhỏ thôi!”
Tôi gạt ra, trừng mắt:
“Khi nào?!”
“Chính hôm .”
“ hôm á?!”
gật đầu.
“… không sờ cơ bụng thôi ?!”
“Ban đầu đúng sờ…” – đỏ mặt – “nhưng sau uống nhiều quá… … sờ sang chỗ khác.”
Tôi: ???
“…thì… ôi trời!”
“Đợi đã…” – tôi cố sắp xếp suy – “ở quán bar ?”
“Không, khách sạn.”
“Anh cùng ?”
“Ừ.”
“Anh … cứ thế với ?”
“Ừ.”
Tôi chằm chằm .
hai chống cằm, mặt càng lúc càng đỏ.
“Ê..” – tôi đặt đũa , nghiêm túc,
“… chắc không bị lừa chứ?”
“Không!” – cũng nghiêm túc :
“Tiếu Tiếu, tao . Trai kiểu chắc chơi bời, gặp ai cũng ngủ.”
Tôi gật lia lịa.
“Nhưng anh ấy không vậy.”
“Ý ?”
c.ắ.n môi, ghé sát tai tôi:
“Anh ấy… hình như không .”
“Không ?”