Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

“Đi ,”

“Qua chào một tiếng.”

“Chị Thanh Nhiên, chúc mừng sinh nhật.”

“Tiếu Tiếu! Em tới !”

tới, tay tôi,

“Chiếc váy quá, hợp với em.”

“Cảm ơn…”

Cô liếc nhìn Lục Ngôn, cười đầy ẩn ý:

“Ồ? Lục Ngôn chuẩn bị à?”

Tai anh lại đỏ.

“Ờm…” – anh vội chuyển chủ đề,

“Chúc mừng sinh nhật. Đây là quà của anh mong em sẽ thích.”

“Cảm ơn!”

Ngoài bỗng chút xôn xao.

Một người đàn ông vào.

Dáng người cao ráo, ngũ quan sắc nét, khí chất trầm ổn.

Thanh Nhiên tới, ngẩng đầu nói chuyện với anh, cười cong cả mắt một cô gái nhỏ.

Anh đầu nhìn cô, khóe môi mang theo ý cười, ánh mắt dịu dàng.

Hai người đứng cạnh nhau hợp đến mức không nói thành .

Tôi sang nhìn Lục Ngôn.

Anh cũng đang nhìn về phía đó.

Biểu cảm… không phải buồn.

Không phải tức giận.

Không phải ghen.

Vậy là gì?

“Lục Ngôn, Tiếu Tiếu…”

Thanh Nhiên khoác tay người đàn ông kia đi tới:

“Đây là bạn tôi, Cố Sâm.”

Lục Ngôn đưa tay:

“Xin chào, Lục Ngôn.”

“Nghe danh lâu.”

Chương 6

…Cô gọi tôi tới là để tôi nhìn cái sao?

“Đây là Tiếu Tiếu mà em hay nhắc tới à?”

Cố Sâm nhìn tôi, ánh mắt mang ý cười,

“Quả nhiên xinh , còn đáng yêu.”

Tôi: ???

Hay nhắc tới??

Thanh Nhiên… nhắc tôi với anh ta??

“Cô Lâm, hân hạnh.” – Anh đưa tay.

Đầu tôi còn đang treo máy, tay vô thức đưa ra:

“Anh… anh chào anh…”

Anh khẽ .

“Cô Lâm muốn uống gì?”

“Ờ… gì cũng được.”

“Champagne được không?”

“Được được.”

Anh đi rượu.

Tôi ghé sát tai Lục Ngôn, thầm:

“Người trai thật.”

Lục Ngôn không nói gì.

“Anh thấy không, lúc anh ta cười nhìn cuốn thật.”

Lục Ngôn vẫn không nói.

trai đành, còn dịu dàng …”

trai bằng tôi không?”

Tôi khựng lại, đầu nhìn anh.

“Hả?”

“Tôi hỏi…” anh nói rõ từng chữ:

trai bằng tôi không?”

“Tất nhiên…” (không bằng anh) còn nói xong…

Anh giật ly rượu trên khay phục vụ, uống cạn.

Lại cầm thêm ly .

Uống tiếp.

“Lục tổng, anh…”

“Anh ta trai đúng không?” – anh ngắt tôi:

“Được, cô cứ từ từ mà nhìn.”

Nói xong anh người đi.

Cầm ly rượu, đứng một mình ở góc uống.

Tôi đứng đơ tại chỗ.

Chuyện gì vậy??

Đàn ông cái gì cũng phải so à??

Không cho người ta nói hết câu còn giận dỗi ?!

Tôi lén quan sát Lục Ngôn.

Hết ly tới ly khác.

người tới bắt chuyện, anh phẩy tay, tiếp tục uống.

“Lục tổng…” – tôi đi tới, ngồi xổm trước mặt anh, nhỏ giọng nói:

“…anh uống chậm lại chút.”

Anh không để ý tôi, vẫn rót rượu.

Chắc anh buồn.

Nhưng…

Biểu cảm đó… lại không giống buồn.

Giống

Giống cái gì, tôi không nói ra được.

, đi vệ sinh .

Rửa tay xong, đứng trước gương ngẩn người một lúc.

Trong đầu rối tung.

Là sao?

Rốt cuộc là sao vậy?

Tôi hít sâu, đẩy ra thấy Lục Ngôn đứng dựa ngay ngoài , đầu.

“Lục tổng?”

Anh ngẩng .

Mắt hơi đỏ.

“Anh… anh sao vậy?”

Anh không nói, chỉ nhìn tôi.

“Tôi phải ngốc không?”

“Không ngốc.”

“Vậy còn cô?”

Tôi sững lại:

“Gì cơ?”

“Cái người bên phòng IT…” – anh nói,

“…anh ta theo cô, sao cô không đồng ý?”

“Anh… sao anh biết?”

Anh đi:

“Tôi nhìn ra.”

“Cô thích anh ta không?”

“Tôi…”

Tôi còn nói xong anh xuống, hôn tôi.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Không biết nên đẩy anh ra hay…

Anh đưa tay kéo tôi vào lòng.

Hơi thở tôi loạn.

Anh cũng loạn.

Tôi hoảng hốt đẩy anh ra.

“Xin lỗi, tôi…”

Tôi người bỏ đi.

“Tiếu Tiếu!” – anh theo, tay tôi.

Tôi hất ra, tiếp tục đi.

Anh lại kéo.

Tôi lại hất.

Anh lại kéo.

Lần không .

Tôi đầu trừng anh:

tay!”

Anh không nói, chỉ nhìn tôi, tay c.h.ặ.t.

Tôi một , anh theo một .

Tôi dừng, anh cũng dừng.

“Lục Ngôn!” – tôi hạ giọng:

“Đây là Thanh Nhiên! Anh …”

“Không .” anh ngắt ,

ra là cô chạy mất.”

“Tôi không chạy.”

“Cô nói dối.”

“…”

Anh hiểu tôi thật.

“Vậy anh tay trước, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Anh lắc đầu.

“Không .”

“Tại sao?”

Anh nhìn tôi.

Mắt vẫn đỏ, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến mức đáng sợ:

ra, cô sẽ đi mất.”

“Đi chắc tôi còn kịp.”

cái gì?”

Anh không trả .

Chỉ nhìn tôi.

Tay tay tôi siết c.h.ặ.t thêm một chút

“Lục…”

Tôi còn nói xong, anh xuống, bế bổng tôi kiểu công chúa.

“Anh làm gì vậy!” – tôi giật mình ôm cổ anh.

Anh không nói, cứ thế bế tôi đi ra ngoài.

“Anh thả tôi xuống!”

Anh không thả.

Còn đi nhanh hơn.

“Anh điên à! Đây là Thanh Nhiên!”

“Biết.”

“Biết mà anh còn…”

“Cô ấy sẽ không để ý.”

Tôi: …

Đây là vấn đề để ý hay không sao?!

Anh bế tôi xuyên qua hành lang, đá mở một cánh bên, bên ngoài là một sân nhỏ.

Đối diện sân là một căn biệt thự riêng.

Lục Ngôn bế tôi đi thẳng qua đó.

“Đó là đâu?”

tôi.”

anh??”

“Ừ.”

Tôi ngẩn người.

Anh mua luôn một căn biệt thự cạnh Thanh Nhiên??

Anh đi tới , một tay bế tôi, tay kia nhập mật mã.

mở.

Tôi… bị ép thẳng .

Trong bóng tối, đường nét khuôn mặt anh lúc lúc tối, đôi mắt rực, cứ nhìn tôi vậy—

chúng tôi hôn nhau.

Một tay anh đỡ eo tôi, nhấc tôi cao hơn, cả người tôi gần treo trên người anh.

Hai tay ôm c.h.ặ.t cổ anh.

“Tiếu Tiếu.”

“Hử?”

“Anh không?”

Tôi ngẩn ra.

Anh thấy tôi không trả , lại gần hơn, mũi chạm mũi tôi.

Anh tay tôi…

Đêm đó cứ thế trôi qua trong hỗn loạn và ngọt ngào.

hôm sau.

Tôi mở mắt ra thấy Lục Ngôn đang nhìn mình.

“Dậy ?”

Anh ngồi dậy, chăn trượt xuống eo tôi cố nhịn, đi.

“Tiếu Tiếu.”

“Hử?”

“Cái kế hoạch theo kia…” – anh nói:

“…anh muốn dừng lại.”

“Ờ… được …” đầu tôi còn tỉnh hẳn, theo phản xạ đáp:

“vậy tiền trước đó…”

“Không phải chuyện tiền!” – anh cắt ngang.

“Ý anh là anh không theo Thanh Nhiên .”

Tôi sững lại.

“Tại sao?”

Anh không trả , chỉ nhìn tôi.

Tên không phải thích tôi đấy chứ?

“Tiếu Tiếu…”

“Anh thích em!”

“Hôm qua chúng ta… nên phải chịu trách nhiệm với nhau!”

Tôi cuống , buột miệng:

“Đừng vậy, em chỉ tham thân anh !”

Anh sững lại.

… bật cười.

Cười đến rung cả vai.

“Tiếu Tiếu…” – anh vừa cười vừa nói:

“em biết lúc em nói câu đó… thật sự …”

Mặt tôi đỏ bừng.

… anh nói thích hay không thích cũng đột ngột quá mà!”

“Đột ngột à?”

“Đột ngột!”

Anh nghĩ một chút, gật đầu:

“Hình cũng hơi đột ngột.”

“Thấy !”

“Nhưng…” = anh nhìn tôi, mắt :

“…anh nói thật.”

Tôi nhìn anh.

Anh cũng nhìn tôi.

Đột nhiên đưa tay kéo tôi lại vào chăn.

“Anh làm gì!”

“Cái em vừa nói đó…”

“Cái gì?”

“Tham thân .”

sao?”

“Muốn… tham thêm chút không?”

Tôi: ???

“Lục Ngôn! Đây là buổi !”

sao?”

“Anh… ưm…”

lâu sau.

Tôi nằm trên giường, nhìn trần , mặt vô hồn.

Anh nằm bên cạnh, cười mèo vừa vớ được cá.

“Tiếu Tiếu.”

“Im.”

“Tiếu Tiếu.”

“Im đi!”

“Anh hỏi một câu .”

“Không trả !”

Chương 7

Anh cười, xuống hôn nhẹ má tôi:

“Vậy không hỏi .”

“Để em hỏi.”

“Ừ, em hỏi đi.”

“Làm sao tính sổ với anh đây?”

“Tính cái gì?”

là… bỏ đi, anh thích em đúng không?”

“Ừ. Thích.”

“Vậy anh theo em đi.”

Thứ Hai.

Trên bàn làm việc của tôi xuất hiện một chiếc túi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.