Mưa ĐếN ĐúNg LúC

Mưa ĐếN ĐúNg LúC

Hoàn thành
11 Chương

Với thân phận là vợ kế, tôn chỉ hành động của ta luôn là: chuyện không liên quan đến mình thì cứ treo cao mà mặc kệ.

Thế nhưng, vào ngày rằm tháng Giêng, khi trong phủ chỉ còn lại mỗi mình ta, tiểu công tử lại bị người ta xách tai lôi về tận cửa. Nhìn dáng vẻ đó, ta không kìm lòng được mà nổi trận lôi đình.

Ta đánh cho vị phu nhân hùng hổ tìm tới cửa kia phải rụng răng đầy đất, ép con trai bà ta phải dập đầu nhận lỗi.

Xong việc, ta cứ ngỡ mình đã gây ra họa lớn, nên tự giác vào quỳ trong từ đường chịu phạt. Chẳng ngờ lúc phu quân về phủ, ánh mắt hắn nhìn ta lại chất chứa đầy vẻ nhu mì, dịu dàng:

“Phu nhân, tay nàng có đau không?”