Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
khi về nhà, bố tôi lặng lẽ hút nửa đêm thuốc lá.
Tôi khóc nói với , [ không trộm vòng tay của người khác, những gì bố dạy đều luôn ghi nhớ.]
Bố tôi không trách móc, cũng không truy hỏi.
Chỉ là rất lâu rất lâu , buồn bã hỏi tôi.
[Có phải vì bố mà mới bị oan không?]
Trong bóng tối, tôi bố tôi cười với tôi.
[Xin lỗi nhé Tiểu Hoán,] giọng khàn khàn, [Để cũng phải cúi đầu vì bố.]
5
đã thú nhận với tôi chuyện năm xưa.
Nhưng thực tôi đã biết lâu.
Tôi là đứa mà bố nhặt được.
[Bố không có , lại đúng lúc bị một trận ốm nặng, năm đó chạy vạy khắp nơi, chỉ thiếu đúng một nghìn tệ cứu mạng.]
Tôi bố tôi chìm vào hồi ức, trong mắt là nỗi đau nhiều năm không tan biến.
[Bố thực không cách nào khác nhưng đã làm thì là đã làm.]
[Một khi đã phá vỡ hạn, nhục nhã mãi mãi đóng đinh vào tủy xương, cả đời này đều không thoát khỏi.]
Giọng bố tôi ngày càng nhỏ.
Hòa vào trong gió đêm.
Cuối , không biết đang hỏi tôi hay đang tự hỏi mình.
nói nếu năm đó không phải người như nhặt tôi về, cuộc sống của tôi có phải tốt hơn bây giờ rất nhiều không?
6
Bệnh của bố tôi nhiên trở nặng.
Tôi thần kinh căng thẳng, xin nghỉ phép.
Không muốn đi đâu, chỉ lại bệnh viện.
Trưa đi mua cơm về, tôi lại nhìn Bạch Chi cửa phòng bệnh.
Tôi sững sờ tại chỗ, tim đập thình thịch.
Bạch Chi đã gặp bố tôi.
với Chu Dương.
Trước quầy bán cơm rang của bố tôi.
Cụ tôi không nhớ rõ, tôi chỉ nhớ lúc đó cô dùng giọng điệu ngây thơ khinh thường hỏi tôi:
[Quán ven đường bẩn thỉu thế này, mà ăn được?]
[Cậu ăn được, nhất định bắt A Dương đi cậu ?]
Tôi Chu Dương ăn một miếng, đôi mày đẹp nhíu lại.
Nhai hai cái, như không nhịn được nữa, liền nhổ .
Lúc đó bố tôi đang đứng bên đường.
Gió lạnh thấu xương.
ngây người nhìn đám công tử tiểu thư này.
Tối hôm đó, tôi Chu Dương đã cãi nhau một trận lớn.
…
Hoàn hồn lại, tôi cảnh giác nhìn chằm chằm Bạch Chi, [Cô lại muốn làm gì?]
Bạch Chi cười tươi nhìn tôi, [Tang Hoán, cậu thiếu thì cứ nói sớm chứ, có chậm trễ bệnh tình được.]
[Mọi người là bạn học, tôi A Dương không khoanh tay đứng nhìn.]
Nói rồi cô đưa tôi một tấm thẻ.
[Có ý gì?]
[Bệnh của chú, tôi biết có một bệnh viện rất tốt, tôi cậu đến đó.]
[Nhưng thành phố đó cách đây rất xa.]
[Đi lại vất vả lắm.]
Hành lang đầy mùi thuốc khử trùng yên tĩnh lạ thường.
Tôi Bạch Chi nhìn nhau rất lâu.
Cô nhiên lại hỏi tôi, [cậu có biết dạo này tại A Dương không đến trường không, vì ấy mất mặt.]
[Tính cách kiêu ngạo của ấy, cậu hẳn hiểu rõ hơn tôi chứ.]
[ hôm nay mới chỉ có mình tôi đến gặp cậu.]
Giọng nói của Bạch Chi mềm nhẹ, như từng mũi kim mềm mại đâm thẳng vào tim tôi.
Gây từng cơn đau nhói.
Lông mi tôi run rẩy.
Trong phòng bệnh, tiếng ho của bố tôi từng đợt từng đợt.
Như tiếng trống thúc giục người .
Lúc đó, tôi nhiên cảm mọi thứ trước mắt đều tan thành mây khói.
Khói tan đi, chỉ lại tấm thẻ cứu mạng này.
Tôi cần số này.
Tôi nắm chặt tấm thẻ trong lòng bàn tay.
[Cảm ơn, tôi nhanh chóng làm thủ tục chuyển trường, bên chăm bố.]
[Số này, tôi lại cô nhưng cần một chút thời gian.]
Bạch Chi cười khẩy, [Ai cần chứ? Tạm biệt.]
7
Chuyện chuyển trường, tôi không nói với bất kỳ ai.
Vào một buổi chiều bình thường, chúng tôi đã rời khỏi thành phố này.
khi đổi bệnh viện, tình trạng của bố tôi dần dần tốt hơn trước rất nhiều.
khi chuyển trường, việc học trường trung học mới rất căng thẳng, tôi phải chạy đi chạy lại giữa bệnh viện nhà thuê nhưng may là nền tảng của tôi vững chắc không bị tụt lại.
Tình trạng của bố tôi dần hồi phục.
khi vào đại học, tôi lại đi học đi làm thêm, bận rộn không tả xiết.
Số đã vay Bạch Chi lúc trước, tôi đã dần theo số thẻ cô để lại.
Hàng tháng một phần, đến khi làm việc được hai năm mới hết.
Bảy năm trôi qua trong nháy mắt.
Lâm Lâm là bạn phòng đại học của tôi, khi tốt nghiệp, hầu hết các bạn học đều mất liên lạc nhưng tôi vẫn giữ liên lạc với cô ấy.
Cô ấy nói năng có phần khoa trương nhưng không phải người xấu.
Tôi không chối đành phải đồng ý.
Khi đẩy cửa bước vào câu lạc bộ, không khí xa hoa ập đến.
Như Lâm Lâm đã nói, những nơi như thế này thực không phải là nơi mà những người bình thường như chúng tôi có tùy tiện đến tiêu .
Chỉ ăn chực cũng không tệ.
đến trước khi vào phòng riêng, tôi vẫn nghĩ như vậy.
Nhưng khi đẩy cửa bước vào, tôi đã nhìn Bạch Chi trong đám đông.
Cô ấy đã thay đổi rất nhiều so với bảy năm trước, ngây thơ của tuổi trẻ đã biến mất, cử chỉ đều toát lên thanh lịch quyến rũ.
Tôi không ngờ gặp lại cô ấy đây.
Rõ ràng Bạch Chi cũng không ngờ.
Thậm chí vô tình làm đổ ly rượu.
Trong phòng riêng rất náo nhiệt, Lâm Lâm đẩy tôi vào, không ít người hò hét đòi cô ấy .
Bạch Chi nhìn tôi, tốn cười nói: [Bạn học cũ, tôi quen lắm.]
Tiếng hò hét lập tức vang lên khắp nơi.
[Người quen cũ, tiểu thư Chi không mau đi?]
[Phải tử tế.] Bạch Chi dựa vào lưng ghế, như có điều suy nghĩ.
Chúng tôi nhìn nhau qua đám đông.
Cô ấy khó xử hỏi tôi: [Cô nói xem tôi chuyện cô ăn trộm vòng tay của tôi trước, hay tên cô nhỉ?]
Ngay khi cô ấy nói xong, căn phòng riêng náo nhiệt bỗng chốc im lặng.
Những người hò hét ban đầu đều nín cười, nhìn tôi với vẻ kỳ lạ.
Ngay đó, đủ loại ánh mắt đánh giá đổ dồn vào tôi.
Cảnh tượng của bảy năm trước như hiện trước mắt.
Bạch Chi vẫn nở nụ cười.
Lâm Lâm tức giận ngay lập tức: [Cô nói gì vậy, đừng vu khống người khác, Tang Hoán không phải người như vậy.]
Bạch Chi nhìn tôi: [Cô tự hỏi cậu ấy xem có phải không.]
Cô ấy gõ ngón tay xuống mép bàn, đó là biểu hiện của bồn chồn.
Ánh mắt tôi dừng lại chỗ trống bên cạnh cô ấy.
Vị trí giữa, có lẽ là nhân vật quan trọng trong cuộc tụ họp này.
Rõ ràng Bạch Chi muốn đuổi tôi đi trước khi người đó đến.
Tôi cười nhìn cô ấy: [Cô đang căng thẳng à.]
Nụ cười trong mắt Bạch Chi lập tức nhạt đi.
[Bất kể là bảy năm trước hay bây giờ, câu lời của tôi không thay đổi.]
[Tôi, Tang Hoán, không bao giờ làm chuyện như vậy.]
[ nữa, chiếc vòng tay bảy năm trước.] Tôi nhìn kỹ sắc mặt cô ấy, [Cô thực làm mất rồi ?]
8
Tôi không đợi được câu lời của Bạch Chi.
Bởi vì cô ấy chưa kịp mở miệng.
Cửa phòng riêng nhiên mở .
Một mảnh tĩnh lặng, Bạch Chi nhìn chằm chằm vào cửa, sắc mặt nhiên trở khó coi.
Tôi không quay đầu lại nhưng có cảm nhận được một ánh mắt chính xác dừng lại trên người tôi.
Tôi kéo Lâm Lâm ngoài.
Khi lướt qua nhau, nhiên có người nắm lấy cổ tay tôi.
[Không ăn cơm rồi đi à?]
[Không.]
Những ngón tay trên cổ tay tôi vô thức siết chặt hơn một chút, Chu Dương dường như cười một tiếng, [Không có gì muốn nói với tôi ?]
[Không có.]
[… Được.]
Chu Dương buông tay.
Cửa phòng riêng đóng lại, hành lang trở yên tĩnh.
Tôi khoác tay Lâm Lâm tiếp tục đi về phía trước.
Đi đến cửa, phía nhiên truyền đến tiếng bước chân.
[Trời mưa rồi.]
Chu Dương đuổi theo, lại nắm lấy cổ tay tôi: [ đưa các em về.]
9
Lâm Lâm thò đầu ngoài nhìn, mặt đất ướt đẫm một mảng.
Quả nhiên trời đang mưa.
Gió lạnh thổi đến khiến cô ấy rùng mình.
Tôi giật tay , không nhìn : [Không cần, em đã gọi xe rồi…]
[Đợi .]
Chu Dương không tôi thời gian nói hết, cầm ô bước vào mưa.
Rất nhanh, một chiếc Bentley màu đen dừng lại trước cửa.
Tôi thở dài, cuối cũng ngẩng đầu nhìn .
Chu Dương đã cậu thiếu niên lười biếng năm nào, lột xác thành dáng vẻ điềm đạm như hiện tại.