Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bố tôi cười một tiếng, vài miếng, như lại nghĩ đến điều gì, nói với Chu Dương, [Cảm ơn số tiền các con cho vay năm đó.]
[Có số tiền xoay vòng, chú Tiểu Hoán sau khi đổi thành phố không quá khăn.]
[Tiểu Hoán trước đây luôn nhắc đến anh với chú sau hai có vẻ không còn liên lạc nhiều.]
Bố tôi tự nói, nói đến cùng, nhận ra không ổn.
Ông ngẩng , thấy sắc Chu Dương coi đến cực điểm.
[ vậy…]
Ánh mắt Chu Dương từng chút một rơi vào bố tôi,
Anh ta cục cựa yết hầu, khăn nói, [Tiền gì?]
18
Lúc Chu Dương rời đi, sắc còn hoảng hốt.
Không nhìn thấy tôi ở góc cua.
Tôi sắc như thường vào phòng bệnh, bóc hạt dẻ rang đường cho bố tôi.
[ ngon không.]
[Ngọt, ngon.]
Ngẩn vài giây, bố tôi lại tiếng:
[Vừa nãy sắc Tiểu Chu lại coi như vậy, bố thấy anh ta có vẻ không biết chuyện chúng ta vay anh ta số tiền .]
Ngón tay bóc hạt dẻ của tôi khựng lại.
Im lặng vài giây.
Tôi nhẹ nói, [Không biết, có thời gian quá lâu, anh ấy quên rồi.]
Buổi chiều tối lại đổ trận mưa cùng của mùa thu.
Chu Dương mang cơm tối đến.
Bố tôi nhận ra sắc Chu Dương coi, không nói nhiều.
Chu Dương luôn cúi mắt, không nhìn tôi.
xong bữa tối yên tĩnh, sau khi Chu Dương ra khỏi hành lang, tiếng với tôi.
Anh ta nói những gây chuyện được xử lý, còn anh ta mấy hôm nay xem một căn cho thuê, thấy khá phù hợp.
Bảo tôi sắp xếp thời gian chuyển khỏi khu cũ đó.
Tôi lặng nhìn anh ta hai giây, hỏi anh ta, [Đừng lừa em, thật sự là cho thuê .]
Chu Dương không tiếng.
Tôi thấy hơi ngột ngạt, đẩy cửa sổ hành lang ra.
Gió lạnh ùa vào.
Thực ra cảm lạnh của tôi chưa khỏi hẳn, mũi bị nghẹt hơi chịu.
Tôi cúi ho hai tiếng, nói,
[Chu Dương, thực ra bảy năm là một khoảng thời gian khá dài, bây giờ anh chỉ là nhất thời không cam lòng sau khi gặp lại…]
[Không phải.]
Chu Dương đột nhiên ngắt lời tôi, anh ta nói buồn buồn:
[Không phải không cam lòng.]
[Anh phân biệt được có phải thích hay không.]
[Sau khi chuyển trường.]
[Anh tìm em nhiều năm.]
[ gặp lại, em không biết lúc đẩy cửa nhìn thấy em, anh vui đến mức nào.]
[Anh sợ đó chỉ là một giấc mơ.]
[Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay.]
[Năm đó là vậy, bây giờ cũng vậy.]
[Chuyện cho em vay tiền, anh không biết, anh cũng sẽ không như vậy…] Chu Dương nói được một nửa, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, như đột nhiên phản ứng lại, [Phải chăng em sớm đoán được, số tiền đó không phải anh đưa.]
[Điều quan trọng ?] Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói, [Anh không phải cũng đoán được chuyện chiếc vòng tay có gì đó không ổn anh lại vô thức cảm thấy sẽ không nói dối.]
[ Chu Dương, còn em thì ?]
Khuôn Chu Dương nhợt nhạt đi.
Anh ta muốn nói gì đó há miệng, cùng cũng không nói nên lời.
Có Chu Dương cùng cũng phát hiện ra, giữa tôi anh ta, căn bản không phải hiểu lầm giải thích rõ ràng là có xóa bỏ mọi hận thù, gương vỡ lại lành.
Khi Chu Dương mở miệng lần nữa, nói nhỏ, [Chuyện năm đó anh thực sự sai rồi…]
[ những năm anh thực sự thay đổi.]
[Hoán Hoán] anh ta hơi nghẹn ngào, [… Đừng chia tay, được không?]
Có gió quá lạnh.
Thổi đến nỗi mắt tôi cay xè.
Tôi cảm thấy mệt mỏi.
Ngẩng nhìn Chu Dương, nhẹ nhàng hỏi anh ta, [Chu Dương, có buông tha cho em không.]
[Trò chơi của mấy ấm chiêu giàu các anh, em thực sự không chơi nổi.]
[Em chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên.]
Ánh sáng cùng của hoàng hôn dần dần biến mất, hành lang tối sầm lại.
Chu Dương lặng đứng tại chỗ, khóe mắt đỏ hoe nhìn tôi lâu.
cùng, anh ta nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thốt ra một chữ [Được].
19
Sau hôm đó, Chu Dương như biến mất.
Bố tôi cũng dần hồi phục, có tự đi lại chậm rãi.
Tôi được thăng chức vào đông chí, cùng bố tôi lẩu.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng ổn định bằng phẳng.
Đêm giao thừa, Chu Dương nhắn tin.
[Có gặp nhau không.]
[Lần cùng.]
Trong tuyết rơi dày đặc, Chu Dương đứng trong tuyết đợi tôi.
[Chúc mừng năm ,] Chu Dương nhẹ đến mức như có hòa vào tuyết, [Ước một điều ước đi.]
Đêm giao thừa thời trung học, Chu Dương cũng từng chạy đến bảo tôi ước nguyện.
Anh ta nói đêm giao thừa ước nguyện sẽ linh nghiệm nhất.
Tôi nhắm mắt lại, ước bố tôi tôi có bình an thuận lợi.
Mở mắt ra, thấy Chu Dương đứng im nhìn tôi.
Ánh mắt tĩnh lặng đó, được pháo hoa trên bầu trời nhuộm một màu sáng.
[Quà năm ,] anh ta đưa cho tôi một cái hộp, trước khi tôi từ chối, anh ta nói thêm, [Không phải thứ gì quý giá, nhận lấy đi.]
Tôi suy nghĩ một giây, rồi lắc , [Thôi vậy.]
Ánh sáng trong mắt Chu Dương tối sầm lại.
Tôi thở ra một hơi nóng, thực sự không có gì để nói, [Quá lạnh rồi, chúng ta tạm biệt ở đây thôi.]
Chu Dương có muốn nói gì đó nhìn khuôn đỏ bừng vì lạnh của tôi, anh ta lại gật .
[Nhanh về đi.]
Tôi quay đi về.
Trong gió tuyết, tôi như nghe thấy Chu Dương khẽ nói một câu chúc mừng năm phía sau.
Tôi như cơn mưa lớn bảy năm trước.
Không bao giờ ngoảnh lại.
20
Khi đi cùng bố tôi đến bệnh viện để tái khám, tôi gặp .
Trong thời gian không gặp, ấy có vẻ gầy đi một vòng.
Cổ chân cánh tay đều quấn băng.
ấy có vẻ đang nói chuyện điện thoại với ai đó, nói có chút nghẹn ngào.
[Vậy là Chu Dương, chúng ta ngay cả bạn bè cũng không làm ?]
Bên kia không biết nói gì, sắc tái nhợt, ném mạnh điện thoại xuống đất.
Đám đông ồn ào, khi tôi nộp xong đơn quay lại nhìn thì rời đi.
Trở về , Lâm Lâm dẫn theo Bùi Viễn, mượn cớ mừng bố tôi khỏi bệnh để đến chực.
Tôi nhìn thấy ngay chiếc nhẫn kim cương trên tay ấy.
Giống như hôm đó ấy đánh giá viên kim cương của Chu Dương, chói lọi rực rỡ.
Tôi cười nhìn ấy, Lâm Lâm che mắt tôi lại không cho tôi nhìn.
[Nói nhớ, tớ chưa biết lúc đó hai làm lành thế nào nhỉ, không phải nói là bạn trai nhỏ của bỏ giữa trời mưa ?]
Lâm Lâm nhắc đến chuyện có chút bất lực, [Anh ta ngốc nghếch bị đau bụng đi vệ sinh, không đuổi theo được.]
[…]
6.
Sau một hồi náo nhiệt, ấy hỏi tôi, có biết không, Chu Dương đều bị tai nạn xe, trước sau, ngay vào mùng một Tết.
Bây giờ đang nằm viện.
Tôi nghĩ, tôi không chỉ biết, mà còn tận mắt chứng kiến.
Lâm Lâm không đợi tôi nói, nhanh lại đổi sang một chủ đề khác.
Tôi bóc một tép quýt bỏ vào miệng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hôm nay là một nắng.
Tiếng bố tôi vang trong bếp, [ cơm, cơm!]
Lâm Lâm nghe xong chạy nhanh hơn cả thỏ, vừa chạy vừa hét với Bùi Viễn: [Nhanh ! Chặn ấy lại, ấy định cướp cánh gà của em!]
Bùi Viễn ngồi trên ghế sofa như không nghe thấy khi tôi chạy vào bếp, anh ta vô tình duỗi một chân dài ra.
[…]
[Hai đánh một, bắt nạt khác.]
[ Lâm Lâm, năm nay không có lì xì.]
[Cái gì!]
Lâm Lâm quay lại hét lớn:
[Thuốc bổ đấy!]
(Hết)