Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Chuyện cứ được định đoạt. Có lẽ do không thấy tin tức ta nửa đêm vào cung kêu nài, cũng chẳng đợi được ta đến tìm hắn để trút giận, nên sáng sớm ngày kế, Tiêu Thừa Uyên bãi triều, tin ta đã đến cung Hoàng hậu thỉnh an liền vội vã chạy tới.
Hắn bước vào cung Khôn Ninh ta dứt thăm hỏi với Hoàng hậu. Thấy hắn đến, Hoàng hậu cười không khép được miệng:
“Uyên nhi, sao lại vội vàng , mẫu hậu có mất vị Miên Miên của đâu. Sắp thân cả rồi, trầm ổn một chút chứ.”
Tiêu Thừa Uyên có chút quẫn bách, nhẹ ho một tiếng che đậy, rồi như thói quen cũ, hắn xáp lại gần ta càm ràm:
“Miên Miên, sao không đợi cô mà lại đi một mình ?”
Sau đó, hắn thấp giọng, ghé sát tai ta hỏi nhỏ:
“ rồi nàng không cáo trạng Lệnh Nhu với mẫu hậu đấy chứ? Nàng ấy không cố ý đâu, chỉ là đùa chút thôi.”
Ta nhắm mắt lại, khẽ lắc . Hoàng hậu thấy chúng ta thì thầm, nụ cười càng thêm sâu:
“Chắc là định ngày rồi nên trằn trọc không ngủ được, Miên Miên sáng đã đến tạ ơn bầu bạn với ta, thật là đứa trẻ ngoan.”
Ta cúi hành , thầm lặng lùi xa Tiêu Thừa Uyên một chút. Ta không đáp bà, cũng chẳng buồn để mắt tới hắn. Hoàng hậu lại tưởng ta thẹn thùng, càng thêm trêu ghẹo. Đông Cung đưa , chuyện Lệnh Nhu sửa tên, Hoàng hậu vẫn chưa biết, cũng chẳng ai dám vượt Thái tử mà bẩm báo. Ta đương nhiên cũng không giải thích thêm.
Tiêu Thừa Uyên thấy thái độ của ta, tưởng rằng ta đã cầu xin Hoàng hậu sửa lại , liền hài gật , cất giọng giáo huấn:
“Miên Miên, sau nàng nên học hỏi mẫu hậu cách quán xuyến việc hậu cung, vạn lần đừng kiêu căng, dạ cũng nên rộng mở một chút. Đặc biệt là đừng suốt ngày nhìn chằm chằm vào Lệnh Nhu, nàng ấy là kẻ mồ côi, thân quá cố lại có ơn với hoàng, nàng bao dung một chút thì danh tiếng của nàng cũng tốt hơn.”
Nếu là trước kia, với giọng điệu dạy đời , ta nhất định sẽ tranh luận với hắn vài câu. Nhưng giờ đây, thân phận không còn thích hợp nữa. Ta chỉ mỉm cười, khẽ nhún mình:
“Cẩn tuân giáo huấn của điện .”
Có lẽ kinh ngạc trước sự ôn thuận của ta hôm nay, cả Hoàng hậu Tiêu Thừa Uyên đều sững người. Sau đó Hoàng hậu chân khen ngợi:
“Đúng là đã định thân rồi có khác, Miên Miên so với trước kia càng thêm trầm tĩnh vững vàng. Sính hồi môn không cần lo lắng, ta là người nhà mẹ đẻ, là người nhà chồng, tất cả đã sớm chuẩn bị chu toàn cho hai đứa.”
Ta cụp mi mắt, lần nữa hành tạ ơn.
5.
Rời khỏi cung Khôn Ninh, ta sải bước muốn rời đi ngay lập tức. Tiêu Thừa Uyên gọi mấy lần ta đều vờ như không nghe thấy. Hắn mất kiên nhẫn, dứt khoát phía sau kéo thốc ta vào , nửa lôi nửa ôm đưa tới giữa rừng trúc.
“ sự đã định rồi, sao nàng còn giận dỗi với cô?” Tiêu Thừa Uyên dùng giọng điệu dỗ dành mà chúng ta vẫn dùng sau mỗi lần cãi vã.
Ta chỉ muốn liều mạng thoát , giẫm mạnh chân hắn một cái mới lảo đảo chạy thoát được.
“Điện tự trọng. Nay thần đã cập kê, nam hữu biệt, không nên đùa giỡn như trước kia nữa.”
Tiêu Thừa Uyên ngẩn một lúc, rồi đột nhiên cười rạng rỡ như gió xuân:
“Được, chiều ý nàng. Khá lắm, định thân xong quả nhiên đã có vài phần phong thái của chủ nhân Đông Cung rồi.”
Dừng một chút, như sực nhớ điều gì, hắn lại nghiêm nói:
“Chuyện , Lệnh Nhu đã xin lỗi cô rồi, nàng ấy chỉ nhất thời xung động mới sửa tên. Nay đã sửa lại rồi, nàng cũng đừng chấp nhặt với nàng ấy nữa. Nàng ấy không giống nàng, ở cung không có gia chống lưng, sống cũng chẳng dễ dàng gì… Sau các nàng…”
ta lạnh lẽo vô cùng. Chẳng muốn nghe tiếp, ta trực tiếp ngắt : “Được.”
định nói của Tiêu Thừa Uyên nghẹn lại nơi cổ họng, hắn chỉ nhìn ta với ánh mắt phức tạp. Mẫu thân Lệnh Nhu mất sớm, thân lại vì cứu giá mà trúng tên. Hoàng thượng thương xót, đưa nàng thảo nguyên về kinh, ban phủ đệ phong hiệu, coi như nửa người gái mà nuôi dưỡng. Nàng vốn phóng khoáng, lại được miễn nhiều cung quy nên hành sự ngày càng tùy tiện.
Hôm nay đến Thái học tranh luận với môn sinh, ngày mai đến Giáo phường ti nghe khúc xem vũ, ngày kia thậm chí lén đi theo toán săn của Thái tử, xưng huynh gọi đệ, ăn ngủ cùng trướng. Đã có ai khó nàng ta đâu mà bảo không dễ dàng?
tử kinh ai nấy đều đoan trang độ, kẻ tùy tính tự tại như Lệnh Nhu trái lại trở hình mẫu “trương dương chân thật, không câu nệ tiểu tiết” mắt đám nam tử. Ta thực có mấy phần ngưỡng mộ nàng. Ta Thái tử tuy lớn cùng nhau, nhưng trưởng luôn giữ nghĩa, tuyệt đối không dám có hành vi thân mật. Lệnh Nhu từng thẳng thừng nhận xét về ta trước mọi người: “Nàng ta sống cứng nhắc vô vị như , đến đại bàng sải cánh thảo nguyên bao la còn chưa từng thấy qua, sao có thể xứng với bậc nam nhi tốt nhất gian?”
Giờ nghĩ lại, lúc đó thần sắc Tiêu Thừa Uyên cũng có chút lay động, ánh mắt nhìn nàng ta mang theo vài phần thưởng thức. Có lẽ thái độ của ta hôm nay quá khác thường, Tiêu Thừa Uyên rốt cuộc cũng nảy sinh nghi ngờ:
“Trước đây nàng vốn chẳng thích nàng ấy, sao nay lại độ lượng … Nàng cũng đừng đa , cô không bênh vực nàng ấy, chỉ là nàng ấy có ơn với hoàng, cô…”
Ta không muốn ở lại lâu, lùi lại một bước, cắt ngang hắn:
“Điện hiếu nồng hậu, không cần giải thích, người ngoài tự khắc thấu hiểu. Đã định thân rồi, mẫu thân nói trước xuất giá không nên gặp nhiều, xin điện đừng vượt quá quy củ.”
6.
Ngày hôm ấy, Tiêu Thừa Uyên có vẻ hài vì ta cuối cùng cũng đã “hiểu chuyện”, không còn nũng quấy rầy hắn như trước nữa. Hắn rốt cuộc cũng yên , sau đó cũng đúng như ý ta, rất lâu không đến phủ Thừa tướng tìm ta nữa.
Ngược lại, những giai thoại về hắn Quận chúa Lệnh Nhu cứ thi thoảng lại truyền đến tai ta qua miệng đám nhân. Nghe đồn Lệnh Nhu vốn tuyên bố không muốn gả vào hậu trạch, nay cũng đã nới lỏng miệng, đồng ý để Thái hậu sắp xếp phu gia. Có điều nàng ta kéo Thái tử đi xem rất nhiều người, nhưng chẳng ai khiến nàng ý. Công tử phủ Thái phó học vấn cao nhưng nàng chê không trầm tĩnh bằng Thái tử; trai út Đại lý tự khanh giỏi mưu lược nhưng nàng chê không nho nhã bằng Thái tử…
Tiêu Thừa Uyên chẳng thấy có vấn đề gì, nhưng đám phúc của hắn thì cảm thán rằng nếu Quận chúa cứ lấy Thái tử hình mẫu thì thiên khó có nam tử nào lọt được vào mắt xanh của nàng nữa. Thậm chí có kẻ còn đùa rằng, là Thái tử nạp luôn Quận chúa vào Đông Cung cho xong.
ta chua xót, vội vàng tránh đi, không dám nghe tiếp phản ứng của Tiêu Thừa Uyên.
Phía Mạc Bắc cũng sớm có tin tức gửi về kinh. Người đến là phó tướng thân tín của Lục Phá Xuyên, mang theo một bức tay của hắn cùng một chiếc vòng ngọc phỉ thúy gia truyền của Lục gia. chỉ có vài dòng ngắn ngủi dặn dò việc đón dâu, không nhìn cảm xúc nhưng mọi sự sắp xếp đều rất bài bản.
mẫu vốn tưởng ta xung động mới nhận gả đi Mạc Bắc, nhưng thấy ta bình thản nhận vòng ngọc, biết ta đã quyết nên không khuyên can nữa. Cả phủ bắt rộn ràng lo liệu sự, ta cũng an đóng cửa chờ gả.
Lục gia định ngày cưới sớm hơn ban hai tháng. Tháng Ba nắng ấm, hoa nở trên lối nhỏ thì sẽ đến đón dâu. Thời gian chẳng còn bao nhiêu. Hỉ phục đã thêu sẵn, nhưng y phục lót tặng tân lang thì kích cỡ của người cũ người mới khác nhau, lại . May mà người đưa biết rõ số đo của Lục tướng quân, ta bèn vùi vào may vá.
Trân bảo cung Hoàng hậu Đông Cung vẫn chảy vào phủ Thừa tướng như nước. Đó không sính của Đông Cung, Hoàng hậu chỉ nói là lấy danh nghĩa tỷ muội của mẫu thân, Tiêu Thừa Uyên thì lấy danh nghĩa thanh mai trúc mã, đến cả Hoàng đế cũng lấy danh nghĩa trưởng bối gửi quà thêm vào của hồi môn. Thiếu cả kinh không ai không ngưỡng mộ ta sắp được gả vào Đông Cung.
Mẫu thân nhìn đống quà cáp, không khỏi cảm thán: “Nếu không bị người ta cho ghê tởm một vố, thì đây thật sự là một mối sự tốt.”
Ta có chút lay động. Tiêu Thừa Uyên từng hứa với ta, người khác có mười dặm hồng trang, hắn sẽ cho ta trăm dặm hồng trang. Nhưng sự xúc động đó chỉ là thoáng qua, ta nhanh chóng tỉnh táo lại. Lúc đó thích là thật, nhưng cần hắn kiên định đứng bên cạnh, hắn lại khiến ta thất vọng tràn trề đến . Ta bảo mẫu thân thu xếp hết những món quà đó lại, một món cũng không mang đi. Đợi sau ta đi Mạc Bắc, sẽ đem trả lại tất cả cho họ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt chỉ còn hơn một tháng là đến ngày đi. Đêm Nguyên tiêu, ta đứng thẫn thờ trước cây anh đào già viện. Dưới gốc cây có chôn mấy vò rượu nhi hồng, hôm nay thân đã sai người đào hết để xếp xe tiễn dâu. Trước kia Tiêu Thừa Uyên còn nói đùa, đợi ngày thân, hắn nhất định uống cho thân ta gục ngã, để ông phục khẩu phục mà gả gái cho hắn.
nhưng giờ đây… cũng không biết sau , liệu hắn có chút tiếc nuối nào không. Hương vị rượu vò , e là hắn không còn cơ hội nếm trải nữa rồi.
Đang mải mê suy nghĩ, trên tường viện bỗng nhiên hiện một bóng người quen thuộc.