Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
ta lo sốt vó, đi đi lại lại sảnh:
“Vất vả lắm chuẩn xong xuôi, chỉ còn tháng nữa thôi, sao lại xảy ra này cơ chứ?”
“Lục tướng quân này cha mẹ mất sớm, lại không có anh em tỷ muội, chẳng lẽ đúng là mệnh Thiên Sát Cô Tinh sao?”
Lòng ta cũng nóng như lửa đốt. Không chỉ lo hôn sự có biến, mà phần nhiều là thật lòng lo lắng cho nguy của Lục Phá Xuyên. Tính ra hắn lớn hơn ta sáu bảy tuổi. hắn đại bại quân Đột Quyết về kinh lĩnh thưởng, ta cũng từng từ chiêm ngưỡng phong thái của hắn. Khi đó ta mười một mười hai tuổi, chỉ thấy hắn mày kiếm mắt ngôi sao, uy phong lẫm liệt như một vị đại anh hùng. Ta còn cùng đám tỷ muội trốn sau cửa sổ lầu hai, tung hoa xuống người hắn.
Tiêu Thừa Uyên thấy vậy thì chẳng vui chút nào. Hắn không thích ta khen ngợi người khác, cứ cứng miệng nếu hắn có cơ hội ra sa trường thì cũng chẳng thua kém gì Lục Phá Xuyên. Nhưng Hoàng đế chỉ có một mụn con trai là hắn, sao có thể để hắn đi xông pha lừa mạc? Thuở ấy tuy lòng ta chỉ có Tiêu Thừa Uyên, nhưng đối với Lục Phá Xuyên vẫn luôn mang lòng kính trọng. Nghĩ đến một vị anh hùng nước dân như hắn mà lại cô độc chết đi nơi biên ải, thật là đáng tiếc biết bao.
Ta không thể ngồi yên được nữa. Sau khi trấn , ta âm thầm thu dọn hành lý đơn giản, quyết đi cùng sứ giả đến biên cương ngay lập tức.
Đường vạn dặm đầy rẫy gian truân. Tuy ta biết cưỡi ngựa nhưng cũng chỉ là dạo chơi vườn thượng uyển. Đến khi thực sự phi ngựa đường dài biết nào là khổ cực. Sứ giả chiếu cố ta ban ngày đi đường, ban đêm nghỉ lại quán trọ. Dẫu vậy, mỗi ngày ta đều cảm thấy như xương cốt toàn thân sắp rã ra xóc nảy.
Sau ngày đêm, cuối cùng ta cũng đến được doanh trại của Lục Phá Xuyên. May thay hắn đã tỉnh lại vài lần, chỉ là do trúng độc quá yếu lại hôn mê. Quân doanh toàn là nam , ta không tiện giao thiệp nhiều, chỉ ngày ngày túc trực bên giường chăm sóc hắn.
xưa chỉ nhìn từ , không ngờ ba bốn sau gặp lại, hắn ngoài việc trông trưởng thành hơn thì chẳng mấy thay đổi. Ngay cả khi bệnh trọng, thần sắc vẫn lộ vẻ sắc sảo, dường như lúc nào cũng giữ vẻ cảnh giác, khiến người ta có chút e sợ.
Đám phó tướng thấy ta đích thân đến biên cương thì vừa vui mừng vừa sợ ta buồn chán, cứ dăm bữa tháng lại tìm cớ vào trò:
“Tướng quân chinh chiến bao , đến đám phó tướng chúng tôi đều đã yên bề gia thất, vậy mà ngài ấy lo cho bách tính biên quan mà lỡ dở cả việc thành gia.”
“Không ngờ Thẩm tiểu thư trông liễu yếu đào tơ này mà lại chịu được khổ, từ kinh thành phồn hoa lặn lội đến nơi biên thùy lạnh lẽo này.”
“Trước khi tập kích, Tướng quân còn chúng tôi rằng biên cương khổ quá, ngài ấy đích thân về kinh thành cưới . Nếu Thẩm tiểu thư không muốn ở lại biên cương, ngài ấy để tiểu thư ở lại kinh đô, đợi chiến sự yên ổn về kinh bầu bạn với người.”
Nghe mọi người bàn ra tán vào, vành tai ta thoáng ửng hồng. Ban đầu đồng ý gả cho Lục Phá Xuyên, một là dỗi hờn, một là muốn trốn khỏi kinh thành để ngắm nhìn giới. Nhưng giờ , càng hiểu thêm về hắn, ta càng cảm thấy mình không chọn sai.
Đặc biệt là những gì mắt thấy tai nghe trên đường đi khiến ta suy nghĩ rất nhiều. Bách tính biên cương không ai là không ngợi ca Lục tướng quân. Nhà nhà cư lạc nghiệp, không hề sợ ngoại xâm, bởi họ biết có Lục tướng quân vệ họ. Ta nhanh chóng hạ quyết ở lại, không về kinh thành vật lộn nữa. Sẵn dịp hôn kỳ vốn chỉ còn chưa đầy tháng, ta viết thư về kinh, cứ theo ngày lành đã mà gửi kiệu hoa tới là được. Sự việc khẩn cấp phải tòng quyền, ta tin thiên hạ cũng chẳng ai nỡ chê trách một hôn lễ không đúng lễ nghi này.
11.
Tiêu Thừa Uyên vốn ở hành cung ngày, nhưng Lệnh Nhu ham chơi lại nán lại thêm. Đến khi quay về kinh thành đã là tháng sau.
Hôm đó xe ngựa của hắn sắp vào thành, bỗng thấy từ dòng người đông đúc, mười dặm dài ngập tràn sắc đỏ của đồ cưới.
“Cô sao không nghe nói hôm nay nhà quan viên nào có hỉ sự? Quy mô lại lớn đến nhường này.” Tiêu Thừa Uyên tò mò tùy tùng.
Lệnh Nhu tựa vào lòng hắn, thẹn thùng nũng nịu: “Quy mô này đã là gì, không phải Chàng đã chuẩn cho thiếp sính lễ còn nhiều hơn này sao, lúc đó có mười con phố cũng chẳng đủ để khiêng hết đâu.”
Tiêu Thừa Uyên mỉm cười, vuốt lọn tóc mai cho nàng. Bất giác, hắn lại nhớ tới Thẩm Miên. Trước nàng ngày ngày bám theo khiến hắn thấy có chút ngấy, nhưng đã lâu không gặp, hắn lại cảm thấy trống rỗng. Dường như từ đêm Nguyên tiêu đến giờ vẫn chưa gặp lại nàng. Đặc biệt là mấy đêm trước say rượu ở hành cung, hắn và Lệnh Nhu tình tự khó kìm, có một lần lại có nhiều lần. Thời gian qua đắm chìm hương rượu thịt mềm, hắn gần như quên bẵng đi Thẩm Miên.
Nghĩ đến , hắn dặn dò Lệnh Nhu tuyệt đối không được để Thẩm Miên biết hai người đã có “da thịt thân mật”, nếu không nàng nhất nổi giận. Lệnh Nhu hậm hực vâng lời, nhưng lại nhanh chóng đặt một nụ hôn lên môi hắn. Tiêu Thừa Uyên nàng khơi gợi đến thần hỗn loạn, quyết sau khi vào cung thỉnh lẻn vào phủ Thừa tướng thăm Thẩm Miên một chút. Lúc ở hành cung thấy một cành lê rất đẹp, hắn còn đặc biệt hái về tặng nàng. Miên Miên từ trước đến nay thích nhất là hoa lê, không tranh sắc với hải đường, không so tươi với lạp mai, tự có một vẻ thanh nhã riêng mình.
Xe ngựa lướt qua đoàn diễu hành dâu. Gió thổi tung rèm cửa, hắn tò mò nhìn vào . Kỳ lạ thay, bên kiệu lại không có lấy một bóng người. Nhưng dòng người nhanh chóng chia cắt hai cỗ xe về hai hướng ngược nhau. Không hiểu sao, hắn thấy đoàn người dâu kia thấp thoáng vẻ quen thuộc, nhưng nhìn từ phía sau thì không sao phân biệt nổi.
Đến khi vào cung, thỉnh Đế – Hậu xong, hắn nhận ra điều bất thường. Hoàng đế mặt mày nghiêm nghị không nói lời nào, còn Hoàng hậu thì lau nước mắt. Tiêu Thừa Uyên kinh ngạc : “ hậu sao thương ? Lẽ nào nhi thần làm người giận sao?”
Không còn đỡ, vừa xong, Hoàng hậu không nhịn được đứng dậy giáng một cái tát vào lưng hắn:
“Ngươi còn có mặt mũi mà ! Nếu không phải do ngươi hồ đồ, hậu sao lại mất đi một người con dâu tốt như ? Giờ đến cả tỷ muội thân thiết của ta cũng chẳng thèm nhìn mặt ta nữa, ngươi đúng là kiếp nạn của ai gia!”
Tiêu Thừa Uyên càng mù tịt: “ hậu, cái gì mà mất con dâu? Chẳng phải hôn lễ của nhi thần và Miên Miên còn hai tháng nữa sao? Lẽ nào phủ Thừa tướng hủy hôn?”
Lệnh Nhu ở bên cạnh thoạt đầu mừng rỡ, sau đó lại tỏ vẻ kinh ngạc: “Không thể nào, Thẩm Miên mà nỡ bỏ vị trí Thái phi sao?”
Hoàng hậu liếc nàng ta một cái sắc lẹm, căn không muốn tiếp lời:
“Đông cung Tây cung cái gì, người ta sớm đã không thèm để ! Cách mấy ngày nàng ấy đã hoàn hôn ở biên cương , hôm nay đoàn sính lễ rầm rộ khắp thành các ngươi mù hay sao mà không thấy? Đứa con dâu ta giúp ngươi tranh giành từ lúc ngươi ba tuổi, ngươi cứ mà làm mất ! Đau lòng chết ta mất!”
Tiêu Thừa Uyên chết lặng, không tin vào tai mình: “Không… không thể nào, Thẩm gia sao dám kháng chỉ? hôn thư đó là hậu đích thân hạ chỉ mà!”
Hoàng hậu lại nổi giận, chỉ tay vào trán hắn mắng:
“ hôn thư đó đâu chỉ là ý của ta, để tỏ lòng thận trọng, chính tay ngươi đã soạn chiếu thư. Ngươi có còn nhớ đối tượng ban hôn trên đó rốt cuộc là ai không? Chẳng liên quan gì tới ngươi cả, là Lục Phá Xuyên!”
Đầu óc Tiêu Thừa Uyên nổ vang một tiếng: “Sao có thể, chính tay nhi thần viết, rõ ràng là…”
Nói đoạn, hắn sực nhớ ra điều gì, hốt hoảng nhìn Lệnh Nhu lại nhìn Hoàng hậu: “ hậu, ngày hôm sau Miên Miên vào cung thỉnh , nàng ấy không xin người đính chính hôn thư sao?”
Hoàng hậu đã nghẹn lời không nói được nữa, Hoàng đế chen vào một câu: “Thẩm Miên vào cung là để tạ ơn hậu ngươi. Nàng ấy rất hài lòng với mối hôn sự này, hôn sự với Lục Phá Xuyên. Không phải với ngươi, Tiêu Thừa Uyên.”
Tiêu Thừa Uyên hoàn toàn rơi vào khoảng không vô . Hắn không dám tin Thẩm Miên không cầu xin Hoàng hậu, cũng không nói với hắn lời. Hóa ra bấy lâu nay nàng chuẩn hôn sự là để gả cho Lục Phá Xuyên? Hắn cảm thấy mọi thanh âm đầu gào thét, hắn phải lập tức tìm Thẩm Miên để cho ra lẽ!.
12.
Sức khỏe Lục Phá Xuyên hồi phục rất nhanh, đã có thể tự đi lại xử lý công vụ. Những ngày hắn hôn mê dưỡng bệnh đã sớm biết ta đến biên cương, khi tỉnh táo hoàn toàn cũng không mấy kinh ngạc. Chỉ có gương mặt vốn hung dữ kia, đôi khi nói với ta lại lén lỏn đỏ cả vành tai. Đám tướng sĩ thấy hắn tỉnh dậy thì nhốn nháo đòi chúng ta tổ chức hôn lễ ngay.
Trước khi bái đường, Lục Phá Xuyên mang đến một chùm chìa khóa và một chiếc hộp:
“Lục phủ ở kinh thành và dinh thự ở Dao Thành này, toàn bộ chìa khóa kho tàng, điền khế địa khế, cùng ngân phiếu đều ở cả. Ta là kẻ thô lậu, không có kiên nhẫn quán xuyến những thứ này, từ nay giao cả cho phu nhân lo liệu.”
Ta mỉm cười nhận lấy. Lục gia nhân đinh đơn giản, chẳng có gì phải nhọc lòng.
Ba ngày sau hôn lễ, Lục Phá Xuyên ta đi dạo quanh biên thành. Phong cảnh đại mạc bao la, phía là núi tuyết chập chùng, chẳng hiểu sao ta lại nhớ tới Lệnh Nhu. Nàng ta nói đúng, ta thực sự đi đi đó để mở mang tầm mắt. Lục Phá Xuyên đã đề nghị, nếu hậu viện không có việc gì, ta muốn đi ngao du quanh cũng được, khi nào thái bình hắn ta đi hơn.
lúc cười nói, bỗng thấy một con hãn huyết mã điên cuồng lao về phía chúng mình. Lục Phá Xuyên kéo ta vào lòng che chở. Khi ngựa dừng lại, ta nhìn rõ người đến lại là Tiêu Thừa Uyên. Hắn thấy ta nép vào lòng Lục Phá Xuyên, mặt cắt không còn giọt máu:
“Miên Miên, sao nàng có thể lôi lôi kéo kéo với ngoại nam kia?”
Lục Phá Xuyên lạnh lùng đáp trả: “Thái điện hạ, Miên Miên là thê vừa cưới của tướng, tướng sao lại coi là ngoại nam được? Ngược lại, Điện hạ lôi kéo thê của tướng, dường như là không hợp lễ nghi cho lắm.”
Tiêu Thừa Uyên run rẩy: “Lục tướng quân sao dám nói càn? Miên Miên và Thái vốn có hôn ước từ nhỏ, lại là thanh mai trúc mã của cô, ngươi là cái thá gì? Miên Miên, đừng quậy nữa, theo cô về kinh, cô cái gì cũng nghe nàng. Nàng không thích Lệnh Nhu, cô không cưới nàng ấy nữa là được chứ gì?”
Ta thoát khỏi tay hắn, mỉm cười:
“Điện hạ thận trọng lời nói. Một bậc quân vương tương lai sao có thể nói lời không giữ lấy lời? Sau này làm sao khiến thiên hạ tin phục? Huống hồ Quận chúa Lệnh Nhu là phận nữ nhi, đã thân lại hủy hôn, sau này nàng ấy biết sống sao? Nay ta đã thành thân với A Xuyên, giữa chúng ta không còn khả năng nào nữa.”
Ta khẽ vuốt lại mái tóc. Nếu hắn không mù, chắc chắn thấy ta búi kiểu tóc của nữ đã có chồng. Tiêu Thừa Uyên nóng nảy gào lên:
“Đừng nhắc đến nàng ta với cô! Nếu không phải do nàng ta giở trò, người thành thân bây giờ phải là chúng ta! Không có nàng, cô cưới ai còn ý nghĩa gì nữa? Cô cứ ngỡ ngày đó nàng đã xin hậu sửa hôn thư, không ngờ nàng lại cô mà gả cho kẻ khác? Miên Miên, dẫu hai người đã thành thân cô cũng không để , nàng hãy hòa ly với hắn, cô dùng hôn lễ long trọng nhất thiên hạ để rước nàng, có được không?”
Giọng hắn về sau đã mang theo vẻ cầu khẩn. Lục Phá Xuyên chắn giữa hai chúng ta, cười lạnh:
“Điện hạ coi Lục mỗ là kẻ chết sao, dám trực tiếp đến địa bàn của ta cướp thê ? Lục mỗ khuyên Điện hạ về kinh lại Hoàng thượng xem ngài có đồng ý không đã.”
Tiêu Thừa Uyên nghẹn họng. Hắn biết rõ địa vị của Lục gia triều không hề thấp hơn Thái như hắn. Lục gia ba đời trung liệt đều hy sinh nơi sa trường vệ biên quan, nếu Tiêu Thừa Uyên dám cướp vợ Lục Phá Xuyên, e là nước miếng của thiên hạ chưa dìm chết hắn thì Hoàng đế đã phế hắn trước .
Thấy hắn thất hồn lạc phách, ta thở dài khuyên nhủ:
“Thực ra người mà ngài để không phải là ta, mà là chính thân ngài thôi. Ngài coi ta là vật túi, nhưng ta lại tự ý gả cho người khác, ngài thấy không cam mà thôi. Nói cho cùng, ngài yêu ta bao nhiêu chứ? Nếu thực sự yêu một người, sao có thể cùng lúc yêu thêm một người nữ khác?”
Tiêu Thừa Uyên đứng ngây dại tại chỗ, không nói lời, trơ mắt nhìn ta được Lục Phá Xuyên bế lên ngựa, cùng nhau phi nước đại rời đi.
Tiêu Thừa Uyên không rời đi ngay, trái lại hắn ở lại Dao Thành. Hắn quyết thuyết phục ta quay về. Đế – Hậu đã nhiều lần thúc giục nhưng hắn thà chết không đi, tuyên bố không được ta về thì hắn cũng không về kinh.
Nhưng sau đó, thứ hắn chờ được là đoàn dâu mười dặm hồng trang của ta. Hắn trơ mắt nhìn chúng ta đại yến bách tính và binh sĩ, nhìn thấy ta từ kinh thành xôi lặn lội tới chúc phúc.
Mùa xuân đã đến, ngay cả vùng biên cương cũng bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Có lẽ hắn chỉ chờ đợi một sự chấp niệm cuối cùng mà thôi. Nhưng điều đó, cũng chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.