Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đêm Giao thừa, tôi hơn mươi món ăn.
Vừa bưng bát lên định qua bàn ngồi thì mẹ chồng kéo tôi , đưa tôi một chiếc ghế nhựa thấp:
“ à, mình có quy củ, phụ nữ ngày Tết không được lên bàn. Con ăn trong bếp ! Mẹ ăn cùng con.”
Tôi không nhịn được bật : “Nếu mẹ thích ăn trong bếp thì mẹ tự ăn. Con phải lên bàn.”
“Ai cản con, con lật bàn luôn, không ai được ăn hết!”
Vừa dứt lời, chồng đã mặt mày tái mét: “Thật là không có quy củ! mẹ dạy kiểu , chẳng có chút gia giáo nào!”
Gia giáo à? Tôi bước tới, lật thẳng cái bàn, phủi tay một cái: “ tôi dạy tôi, nếu có được đà lấn tới thì đừng mềm tay, cứ tới luôn!”
1
Cả bàn thức ăn đổ ập xuống đất, nước canh bắn tung tóe lên chồng. chồng, em chồng hét lên tránh sang một bên, còn chồng tôi – Từ – thì giận bốc hỏa.
“Tô , phát điên cái ! Mùng một Tết mà gây chuyện thế hả!”
Mẹ chồng nhảy dựng lên: “Nhìn xem! Mẹ con câu, bảo con ăn trong bếp thôi, sao con nóng nảy !”
chồng khẩy mỉa mai: “Trước khi trông hiền lành thùy mị lắm, cái là lộ nguyên hình!”
“Thế này còn ăn uống nữa!”
Nhìn từng một thay nhau trích tôi, tôi bật : “ là tôi bận rộn cả buổi sáng, quyền lên bàn ăn không có?”
Tôi nhìn mẹ chồng: “Một cái bàn mười chỗ ngồi, thêm tôi một chỗ không lọt sao?”
Rồi tôi quay sang Từ : “Trước khi tôi lấy anh, Tết mẹ anh không được lên bàn à?”
Mọi câm lặng. Từ càng thêm khó xử, rồi lạnh giọng :
“Đều là một , mẹ sợ em chen chúc khó chịu nên mới bảo em ăn trong bếp thôi.”
Mẹ chồng tiếp lời: “Đúng đó, thức ăn mẹ đều để phần con rồi, con còn loạn cái !”
Tôi quay vào bếp, bưng món bà để ngoài. Một món là… rau luộc nhạt thếch, món còn là nửa cái đuôi cá bị gãy từ đĩa cá hấp.
“Đã để phần rồi, phiền mẹ tự ăn !”
Mặt Từ xanh mét.
chồng run : “Bày đặt màu cái ! mẹ vất vả nửa đời mua vợ tụi mày, còn kén chọn!”
Tôi liếc ta một cái, vào phòng thu dọn đồ, lấy trang sức vàng của tôi và mỹ phẩm chăm sóc da, rồi bước thẳng ngoài.
Lúc này tôi mới nhìn ta : “Đúng , em trai ai phải mua bỏ tiền . Không giống , chưa đã có thai, tự dán mình sang chồng còn không được coi trọng!”
“Tô !” Từ giận gầm lên.
Tôi lạnh: “Anh cứ từ từ ăn . Tôi – không được lên bàn – nơi phép tôi lên bàn.”
Tôi sập cửa bỏ , phía sau vang lên tiếng chồng quát lớn: “Cứ để nó ! Xem nó có thể đâu!”
Buồn thật. Thời buổi này giao thông phát triển, tôi là lấy chồng xa, chứ có phải bay ngoài vũ trụ đâu. Có tiền rồi còn sợ không được sao?
Tôi mở hệ thống đặt vé. Tàu cao tốc không mua được, nhưng vẫn còn xe khách.
Tôi bến xe mua vé lên xe, rồi nhắn tin mẹ, rằng tôi muốn .
Mẹ gọi điện ngay .
“ , giờ này con là sao? Từ đâu, đứa cùng nhau à?”
“ có con thôi.”
Nghe , giọng mẹ tôi cao hẳn lên: “Con cãi nhau với nó à? Nó bắt nạt con rồi đúng không?”
“Mẹ…”
Tôi không nổi. Ở họ Từ tôi cứng rắn bao nhiêu, nhưng vừa nghe giọng mẹ, tôi không gồng nổi nữa.
“Đợi con rồi .”
Cúp máy, nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống.
Lấy chồng Từ ba năm.
Năm đầu tiên, mẹ chồng tôi là dâu mới, phải phụ bà nấu nướng. Nấu xong rồi, bà để tôi trong bếp, còn bảo: “Đàn ông uống rượu, phụ nữ thì ngồi ăn thức ăn.”
Tôi nhịn.
Năm thứ , mẹ chồng viện cớ đau lưng, bắt tôi bếp một mình. Từ vừa vào bóc giúp tôi tép tỏi bị bà gọi ngoài: “Đàn ông sao có thể vào bếp!”