Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chuông điện thoại vang lên, tôi tươi cười nghe máy, rồi hướng ra cửa.
tôi vui vẻ cất bước, Châu Tử Lăng mặt lạnh lùng theo sát.
Anh đứng yên nhìn tôi ngồi vào một chiếc xe màu bạc, rồi phóng đi chẳng ngoái đầu.
“Thanh Thanh, cậu thật sự quyết định rồi à?”
Người đàn ông ngồi ghế lái mở lời, gương mặt lạnh lùng, trong đôi mắt chất chứa sự xót xa không thể che giấu.
“Cậu biết rõ mình rồi đấy, một khi đã quyết, mình không bao thay đổi.”
“Châu Thần Cảnh, cậu có giúp mình không?”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
Anh cúi đầu cười khẽ, rồi tay nắm chặt vô lăng, nhìn phía trước, nhẹ đầy kiên định:
“Cậu hiểu mà, Thanh Thanh, mình chưa bao từ chối bất yêu cầu nào của cậu.
Mình sẽ giúp cậu.”
Xe dừng trước cửa quán bar, tôi xuống xe và đẩy cửa bước vào.
Trong bao, không khí rất náo nhiệt, chưa tôi ai nấy đã rôm rả chào hỏi nhau.
“Tô Thanh, cậu đến trễ , mọi người đợi cậu buổi rồi.”
“Đúng đấy, cậu khởi xướng tụ tập mà lại là người đến muộn nhất, phải phạt rượu đi.”
Tôi thản nhiên tìm chỗ ngồi, thoải mái nhận lời phạt rượu.
Những người này chính là mối quan hệ, là nguồn vốn xã hội của tôi, cũng là lý do công ty Châu Tử Lăng phát triển được.
Trong này là bè tôi giữ liên lạc nhiều , có người quen từ cấp , cấp ba, có người thì quen khi anh khởi nghiệp ở đại học.
Có điều, bất kể là hợp tác cũ hay đang hợp tác, họ rất có tiếng trong ngành, không ai mà Châu Tử Lăng dám tùy tiện đắc tội.
Đợi không khí ổn định, tôi lên tiếng mục đích của buổi gặp:
“Tôi và Châu Tử Lăng ly rồi.”
Căn lập tức im phăng phắc, chỉ còn tiếng ca trong máy karaoke vẫn đang phát.
Đúng bài hát ngân lên câu: “Ngày xưa, có người yêu em rất lâu…”
Ai đó vội vàng chạy lên tắt nhạc.
“ , người yêu nhau lâu vậy, lấy nhau cũng 7…”
Rồi người ấy sực nhớ cụm từ “bảy ngứa ngáy”.
Tôi thờ ơ trả lời:
“Anh ta ngoại tình.
Tuần trước chúng tôi đến Cục Dân Chính.
Cô bé kia có bầu rồi.”
liền nhao nhao, người mắng, người bất bình thay tôi…
tôi không bận tâm , bây tôi chỉ nhìn anh ta sống cuộc đời không có tôi.
Cũng không hẳn là trả thù, chỉ xem nếu ngay từ đầu không có sự giúp đỡ của tôi, anh ta sẽ ra .
Liệu anh ta vẫn thành công như , hay sẽ chẳng làm nên trò trống gì, chỉ tầm thường vô vị.
Tôi chờ xem.
“Trước đây công ty anh ta may nhờ có hỗ trợ, từ trở đi không cần , dừng hết đi.”
Đương nhiên họ sẽ đồng ý lời tôi, dù trước kia bọn họ giúp là vì nể mặt tôi.
ấy, khi còn học ba, Châu Tử Lăng cùng mấy người cùng làm thử một game nhỏ, không ngờ được một công ty game để ý.
Khi đó bọn họ tự cho mình tài giỏi, điều kiện công ty game đưa ra không đáng, bèn quyết định tự lập công ty, tự phát triển phần mềm game.
Mấy tháng đầu, họ chỉ chuyên tâm vào game, tưởng công ty dần đi lên, mọi thứ thật thuận lợi.
Đến game phát triển được bảy tám phần, rắc rối mới ập tới.
Công ty kiếm tiền thì phải quảng bá, lại cần lên nền tảng, mà tất cần người có chuyên môn đi đàm phán từng bên.
nhóm Châu Tử Lăng là dân khối kỹ thuật, bắt họ mở miệng mời gọi, deal hợp đồng đối tác, khác nào đòi mạng họ.
Quãng thời gian đó ngày nào Châu Tử Lăng cũng rầu rĩ, tuy trước mặt tôi anh đã cố nén cảm xúc, vẫn rõ sự bồn chồn, lo lắng trong lòng.
Tôi không nỡ nhìn anh hằng ngày khổ sở, bèn anh yên tâm phát triển game, mọi khác để tôi lo.
Ban đầu Châu Tử Lăng còn từ chối, bảo anh có thể tự giải quyết, an ủi tôi hãy đợi tốt nghiệp rồi làm bà “phu giàu có” của anh.
Tôi không gì, để anh tự xoay sở.
công ty chỉ chi mà không thu, anh càng thêm lo.
Cho đến một ngày, anh chủ động nhờ tôi đi đàm phán lên kệ game ở nền tảng.
Tôi sẵn lòng gật đầu.
Thực ra ngay anh lần trước, tôi đã tìm hiểu những công ty có thể hợp tác anh, tức là làm xong bước chuẩn bị từ sớm.
Dựa vào tính cách xởi lởi của tôi cùng mối quan hệ trong nhiều lĩnh vực, game của Châu Tử Lăng rất nhanh đã được đưa lên nền tảng.
Từ đó công ty anh ta tăng trưởng mạnh, chỉ một tốt nghiệp, cũng là một khi chúng tôi kết , anh ta đạt danh hiệu “ngôi Internet mới nổi”.
Còn tôi, từ đó luôn giúp anh trong việc đối ngoại.
Truyền thông, hot search Weibo, nền tảng hợp tác, tất là tôi ở vận hành.
Anh cũng đã tặng tôi một phần sáu cổ phần khi giúp anh giành được hợp đồng đầu tiên.
Bây , việc đầu tiên tôi phải làm là tranh thủ trước khi bè tôi ra tay, hết số cổ phần đó.
Muộn một chút là mất giá ngay.
Tối hôm rao cổ phần, tôi nhận được cuộc gọi từ Châu Tử Lăng.
Trong điện thoại vang lên tiếng gào thét giận dữ, như thể tôi đã làm tày trời.
“Tô Thanh! Ai cho em cái gan dám cổ phần mà không báo trước anh. Em dám à?”
Tôi vừa ngắm bộ móng tay, vừa hững hờ đáp:
“Người tôi còn không cần, huống gì công ty anh, tôi có thể dính líu vào mà giúp anh .”
Châu Tử Lăng tức đến không rõ câu, cũng chẳng làm gì được.
Đợi một , anh xuống :
“Em , anh không cản. Em ra giá đi, cho anh.”
“Ôi chà, anh Châu hào phóng ghê, tôi cũng chẳng tham, chúng ta tính theo giá thị trường.”
“ đó chỉ là tiền cổ phần, còn tài sản trong vẫn theo thỏa thuận, tiền tiết kiệm, nhà, xe… tôi sáu, anh bốn.”
Nghe xong, đầu dây bên kia im lặng giây.
“Hiện tại anh không có nhiều tiền đến . Vậy đi, em chuyển cổ phần cho anh, toàn bộ tài sản trong là của em.”
Nghe vậy tôi thoáng sững sờ, rồi lập tức nhẩm tính trong đầu.
“Không được, bốn phần ấy của anh còn chẳng đủ mua số cổ phần trong tay tôi, hơn , anh chi cho con chim nhỏ của anh cũng có ít đâu, khoản đó tôi có quyền yêu cầu bồi hoàn.”
“Tô Thanh, em đừng quá đáng, đừng ép người quá. Anh cảnh cáo em.”
Tôi chẳng sợ hãi gì.
“Tôi khuyên anh đưa ra phương án tốt hơn, nếu không tôi cho người khác.”
“Được, ngoài toàn bộ tài sản , anh cho em thêm ba căn hộ lớn ở trung tâm thành phố mà anh mua trước , đủ chưa?”
Nghe , tôi bật cười nhẹ.
“Vậy cảm ơn anh Châu, mai tôi đến công ty tìm anh ký hợp đồng.”
tuần , sáng sớm hôm ấy, tôi vừa mở cửa vào nhà.
Bước vào đã một người đàn ông ngồi trên sô pha, theo phản xạ tôi giật mình.
Chính là Châu Tử Lăng.
Chắc anh thức trắng đêm, áo sơ mi trắng trên người nhăn nhúm, đôi mắt sâu khó hiểu.
Anh nghiến răng trừng mắt, gào lên: “Tô Thanh, em lại giở trò gì Nguyệt Nguyệt hả?”
anh khản đặc, nghe khó chịu vô cùng, chính anh cũng bị mình dọa.
“Tôi làm gì? Hơn dù tôi có làm gì thì cũng chẳng liên quan anh , phải không.”
Mặt anh càng khó coi.
“Đêm qua em đêm không , rốt cuộc đi đâu?”
anh chẳng khác gì thẩm vấn phạm khiến tôi chán ngán, tôi không nhịn được liếc trắng mắt.
“ tôi hay không nhà đâu liên quan gì đến anh.”
Ngay tôi sắp lờ anh, đi vào ngủ, anh lạnh lùng gọi theo:
“Tô Thanh, tôi cảnh cáo lần cuối, đừng để em quấy rầy Nguyệt Nguyệt, sức chịu đựng của tôi có giới hạn.”