Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tôi đỡ lấy cái cô nàng nhũn người ra kia, khẽ gật đầu Lục Minh: “Anh vào ngồi đi.”

Trong nhà hơi , mọi người vây quanh chiếc bàn thấp. Trên chiếc bánh kem đặt ở giữa, ánh nến lung linh nhảy múa, phản chiếu vào đôi mọi người sáng rực như những con vật nhỏ đầy tò mò.

Tạ Tiểu Mễ vừa chạm tới sofa là nằm bò ra như một con mèo rồi lăn ra luôn. Tôi lách qua khoảng trống để trở về chỗ ngồi, nhắm ước một điều ước là thật giàu có.

Khi nến tắt, căn phòng chìm vào bóng . Đám bạn tôi tranh thủ hò hét như lũ khỉ trên núi. Đến khi đèn điện thoại bật , tất cả lại im bặt, cứ như mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.

Lục Minh chưa bao giờ thấy cảnh tượng “hỗn loạn” như vậy nên chẳng thể bắt nhịp được chúng tôi. Anh cứ im lặng bánh, thỉnh thoảng nhấp vài ngụm rượu nhỏ.

Vô tình, tôi thấy anh nhìn những chiếc của mọi người. Tôi vốn có sở thích sưu tầm đủ loại tách, mỗi người bạn ở đây đều có một chiếc riêng. 

đây, tôi và Lục Minh dùng đôi, còn giờ đây, giữa một đám người đặc biệt , chỉ riêng anh dùng giấy dùng một lần. Chắc hẳn trong lòng anh cũng có chút hụt hẫng nhỉ?

khi tiệc tan, tôi tiễn mọi người rồi quay vào nhà thấy anh đứng bức tường dán đầy ảnh. Nghe thấy bước chân, anh quay sang nhìn tôi: “ đi xem váy cưới một à?”

Tôi “ừ” một

Thật khó cho anh khi có thể tìm thấy chính xác bức ảnh giữa một rừng ảnh thế . Khác đây, tôi từng nghĩ rất buồn, thực tế tôi lại thấy thật may mắn. May tôi đã đi, chiếc váy thực sự rất đẹp, cô Ngô cũng chụp cho tôi rất xinh.

anh có đi ngang qua tiệm váy cưới, ra lịch hẹn vẫn chưa hủy. anh nói cô Ngô là muốn hủy hẹn, cô ấy chỉ đồng ý chứ không hề nhắc chuyện đã đến một .”

“Anh muốn nói gì? Cảm thấy cô ấy đã lừa anh sao?”

“Không phải, chỉ là anh không biết phải nói sao, anh…”

Anh cứng ngắc, ánh dán c.h.ặ.t vào tôi.

… chúng có thể cùng đi một chuyến không?”

“Anh vẫn còn giữ liên lạc cô Ngô. khi đến đây anh có hỏi qua, gần đây tiệm mới về mẫu thiết kế mới, có lẽ có kiểu thích.”

Tôi im lặng đợi anh nói hết rồi khẽ lắc đầu: “ không còn mong chờ vào chuyện chụp ảnh cưới như nữa. cũng đã đi Lệ Giang và Nhĩ Hải để chụp rồi. Có nhiều việc, nếu không phải làm cùng nhau ngay từ lần đầu tiên nó đã mất đi ý nghĩa vốn có.”

Những thứ từng thích, khi đã trải qua rồi cũng gác lại thôi.

Chưa để tôi nói thêm, nụ trên môi Lục Minh không còn giữ được nữa. Anh nhìn ra ngoài : “Hình như mưa tạnh rồi, anh phải đi đây, hôm khác lại đến tìm .”

Nói xong, anh vội vàng đẩy rời đi. Thực ra qua khung sổ chẳng nhìn thấy gì cả, ngoài kia, mưa vẫn rơi tí tách.

Tôi gặp lại anh hai ngày. ấy công việc không được thuận lợi, tôi ôm máy tính ngồi lì trong quán cà phê chẳng nghĩ ra được gì có ích, đành thu dọn đồ ra về.

Anh xách một túi hoa quả đi ngang qua tiệm. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi ấy bỗng sáng bừng . Anh trông rất chân thành, không hề có vẻ giả tạo: “Anh vừa hẹn đi dạo, không ngờ lại gặp ở đây.”

Tôi thẩn thờ một nụ rạng rỡ của anh rồi mỉm : “ đến tiệm của bạn, anh đi cùng không?”

Tạ Tiểu Mễ nói nay lẩu nên tôi mang ít nguyên liệu qua. Cô ấy có một quán trà gần đây, sân tựa vào núi, rất hợp để nướng thịt, cô ấy chỉ thích lẩu.

Buổi , khi mọi người đã lẩu no nê, túi hoa quả Lục Minh mang đến thật đúng . xong ai nấy đều lười vận động, riêng anh lại rất chăm chỉ đi gọt hoa quả.

Tạ Tiểu Mễ đưa cho tôi một điếu t.h.u.ố.c. 

Tôi xua tay: “Tớ bỏ rồi.”

Cô ấy hứ một : “Tớ thất tình đây, không hút cùng một điếu à?”

Tôi bất lực mỉm , quen tay ngậm lấy đầu t.h.u.ố.c ghé sát vào chiếc bật lửa cô ấy bật. Vừa ngẩng , tôi tình cờ thấy Lục Minh đứng trong bóng . Tôi suýt chút nữa đã quên mất sự hiện diện của anh.

Làn khói nhẹ phả ra làm mờ đi tầm nhìn. Tôi không rõ khoảnh khắc ấy anh có biểu cảm gì. Anh tiến lại ngồi xuống bên cạnh tôi, yết hầu khẽ chuyển động: “ biết hút t.h.u.ố.c từ khi nào thế?”

Tôi và anh nhìn nhau một lát rồi im lặng không nói gì.

Tạ Tiểu Mễ cái miệng rộng lại sán tới: “Nó á, khi chia tay đàn ông là cả t.h.u.ố.c lẫn rượu đều có đủ. Cái lần xuất huyết dạ dày cũng là tôi đưa nó đi viện đấy. Anh đẹp trai, anh có hứng thú Vi Vi nhà chúng tôi không?”

Cô ấy xiên một miếng cam đưa miệng tôi, rồi híp thăm dò ý của Lục Minh, hoàn toàn không biết anh chính là gã người yêu cũ đã khiến tôi thao thức đêm ngày.

Mười năm tình cảm, muốn buông bỏ thực sự chẳng dễ dàng gì. Những bận rộn không sao, hễ cứ đến đêm là tôi lại không được. Không chỉ có chiếc chăn trống trải, lòng tôi cũng trống rỗng, như thể gió lùa khắp mọi nơi, đóng lại lại ngộp thở đến mức không chịu nổi.

Đêm không được ban ngày tôi lại bù điên cuồng. Nhiều khi một ngày tôi chỉ được bốn đồng hồ. 

Cuộc rơi vào một vòng luẩn quẩn.

Nỗi như thủy triều, thỉnh thoảng về anh là tôi lại thấy nghẹt thở như bị nhấn chìm. Ngặt nỗi, nghe một bản nhạc buồn cũng , nhìn thấy chiếc từng dùng chung cũng . Càng muốn quay lại cuộc bình thường tôi lại càng lo âu, công việc và đời đều trở nên rối bời.

Tôi đã từng bỏ số điện thoại của anh ra khỏi danh sách đen rất nhiều lần, lén lút xem trang cá nhân của anh không biết bao nhiêu bận, mở khung chat ra rồi lại đóng vào, có vẻ anh vẫn rất tốt. 

Có lẽ anh đã có bạn gái mới rồi. Nếu tôi tìm gặp anh, chỉ làm xáo trộn cuộc của anh thôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.