Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Ba trước khi chuyển vào căn biệt thự , Tạ đỏ hoe mắt ôm tôi vào lòng:

“Đào Đào, đây chính tổ ấm chúng ta, có em, có anh, và cả đứa con chúng ta nữa.”

Thế nhưng giờ đây, đàn ông từng hứa sẽ tôi một mái nhà ấy, ba lại nhẫn tâm đuổi tôi ra khỏi chính ngôi nhà .

“Đào Đào, vợ anh đang không vui, anh không muốn lại lần thứ hai đâu.”

Trên anh ta vẫn nở nụ , nhưng giọng đè thấp mang sự nghiêm túc và cảnh cáo rành rành.

Cổ họng chua xót một cục bông ướt sũng nghẹn lại. Tôi thẫn thờ nhận ra, anh ta không hề đùa. một hồi im lặng thật lâu, dưới ánh mắt nắm chắc phần thắng anh ta, tôi khàn giọng gật đầu:

Chương 3

“Tôi biết rồi.”

Tạ nhìn chằm chằm bóng lưng tôi đang đứng dậy, ánh mắt khẽ lay động. Đột nhiên anh ta rảo bước tiến tới kéo tôi lại, giọng dịu đi vài phần: “Chiều nay có một buổi tiệc, em đi cùng anh nhé.”

Tôi vừa định từ chối thì anh ta cắt ngang: “ lần đầu nơi thế , em đi nâng váy giúp cô ấy để giữ thể diện.”

Tôi sững sờ, thấy nực mức hoang đường. Nhưng nghĩ lại khoảng thời gian ít ỏi còn lại, tôi không buồn phản bác thêm lời nào.

Trước buổi tiệc, Bạch lấy cớ không có lễ phục nào phù hợp, ngang nhiên lục lọi tủ quần áo tôi. Cô ta chọn trúng phóc món quà sinh nhật đắt giá nhất Tạ từng tặng tôi – lễ phục độc bản trị giá sáu trăm triệu cùng trang sức đi kèm.

Cô ta khoác tay Tạ , để tôi lẽo đẽo nâng đuôi váy, trở thành tâm điểm chú ý toàn bữa tiệc.

lời mỉa mai, xì xào bàn tán quan khách hình bóng bám riết lấy tôi:

“Đúng Tạ tổng biết cách dạy phụ nữ, vợ xách váy tình nhân dám hó hé nửa lời.”

“Tạ phu nhân chứ, mấy không biết Tạ tổng đi đăng ký kết hôn cô tình nhân nhỏ kia rồi à? Đào qua chỉ loại đàn bà rách nát chơi chùa mười , chả cái thá cả.”

“Phải ngu xuẩn mức nào ta mười xơ múi được . Buồn chết đi được, sống cái kiểu nhục nhã không bằng con chó thế , thà chết quách đi xong.”

Tôi bỏ chạy khỏi sảnh tiệc, trốn vào nhà vệ sinh. Lại vô tình nghe thấy có đang trêu chọc Tạ :

“Anh Tạ, Đào dẫu sao cũng anh mười rồi, anh thực sự đăng ký kết hôn đóa sen trắng kia sao?”

“Cô bé đó muốn có cảm giác an toàn, một tờ giấy thôi , ảnh hưởng đâu.”

“Nhỡ Đào bỏ đi, anh không hối hận chứ?”

Tim tôi thắt lại, nhưng rồi chỉ nghe thấy tiếng anh ta nhạt, hờ hững :

“Thế giới Đào chỉ có tôi, tôi mười , cô ta sớm tôi nuôi thành phế vật rồi, bây giờ khác một miếng giẻ lau vừa bẩn vừa cũ.”

“Tôi hiểu cô ta quá , đợi khi tôi chơi chán chê, cô ta vẫn sẽ ngoan ngoãn đứng ở đó đợi tôi thôi.”

lời đó, tôi không còn nghe rõ nữa.

Tôi bước bên bồn rửa , điên cuồng hắt nước lên , cuối cùng cắn chặt vào mu bàn tay, nhìn giọt nước đọng hòa lẫn nước mắt tủi nhục rơi lã chã xuống bồn, không để mình khóc thành tiếng.

Tạ , lần , anh cược sai rồi.

Miếng giẻ rách anh ruồng bỏ , sẽ không đợi anh nữa đâu.

Xoay bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi bất ngờ tát một cú trời giáng.

Tôi ôm lấy một bên má nóng ran, khó tin quay đầu lại.

Bạch xoa xoa cổ tay, lớp nạ hiền thục trên cô ta lột sạch: “Chị đều nghe thấy cả rồi đấy, A đăng ký kết hôn tôi rồi, còn dày bám riết lấy anh ấy không buông? Có đê tiện không hả?”

“Chị thích làm kẻ thứ ba để đàn ông chơi đùa miễn phí vậy, thì tới khu phố đèn đỏ tìm.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.