Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Em họ tôi kết hôn, muốn “mượn” con tôi đến lăn giường cưới để lấy may.
Tôi đồng ý.
Nhưng không lâu sau đưa con đi lăn giường cưới, tôi bỗng nhận điện thoại của vợ.
Vừa bắt máy, đầu dây kia đã vang lên gào khóc xé lòng:
“Con không ổn rồi, anh mau về đi…”
1.
Em họ kết hôn, muốn mượn con tôi đến lăn giường cưới.
Ở quê tôi đúng là có phong tục này: để một lăn lộn trên giường cưới, ngụ ý đông con nhiều .
Dù em họ tôi là cưới hai, phòng cưới và giường cũng chẳng mới, nhưng tôi là anh họ, lại vốn dẫn vợ con đến dự, nên cũng thuận nước đẩy thuyền.
Tôi đến đúng hẹn.
Trong nhà rất náo nhiệt, đặc biệt là phòng ngủ chính chật kín người, ai cũng nói, chờ “nhân vật chính” là con tôi.
Tôi bế con đặt lên giường, cởi giày , bảo lăn lộn.
Thằng rất ngoan, vừa lộn nhào, vừa lăn qua lăn lại, chọc cả phòng vang.
Em họ tôi nói:
“Anh, con anh đáng yêu thật đấy, lại còn mặc đồ đỏ may mắn nữa.
Giá mà em cũng có 1 đứa con như vậy.
” Để dự đám cưới hôm nay, vợ tôi đã đặc biệt mua con một bộ áo Đường màu đỏ, còn đội mũ quả dưa, đeo thêm cặp kính nhỏ kiểu kế toán thời xưa, trông cực kỳ vui mắt.
Tôi đáp:
“Anh em nhau, anh có thì sau này chú cũng có.
Chú mà sinh con gái, có anh còn ghen tị ấy.
” Đang nói chuyện thì có người tôi:
“Lỗi Tử! Đi bác cả ra làm chút việc!” Bác cả – bố của em họ – kéo tôi đi ra , vừa đi vừa nói:
“Ra nhà hàng kiểm tra lại thực đơn bác.
Bác thấy hình như họ đang lừa mình.
làm ăn trên thành phố, lại có xe xịn, đi cùng thì họ không dám gian dối .
” Làm tiệc cưới tốn kém, cẩn thận chút cũng đúng, nên tôi sẵn lòng giúp đỡ.
Tôi lái xe chở bác đến nhà hàng đã đặt, cùng đối chiếu từng món, từng giá.
Chủ quán phàn nàn:
“Bác này, bác kỹ quá rồi đấy, kiểm tra đến mấy rồi? Toàn người cùng thị trấn nhau, tôi lừa bác làm gì?” Bác cả như không nghe thấy, cứ thong thả đọc tên món:
“Giò heo hầm.
.
.
Gà mái già hầm thuốc bắc.
.
.
Cá vược hấp.
.
.
” Chưa đọc xong thì điện thoại tôi đã đổ chuông.
Là vợ tôi đến.
Vừa bắt máy, gào khóc tuyệt vọng đã truyền tới:
“Con không ổn rồi, anh mau về đi…” Điện thoại đột nhiên cúp ngang, nhưng tôi còn nghe loáng thoáng có cãi vã.
Tôi lập tức quăng thực đơn, chạy thẳng về phía xe.
Bác cả đuổi theo phía sau vội túm chặt tôi:
“Bác còn chưa kiểm xong, đi ?” Tôi hét lên:
“Con xảy ra chuyện rồi, về ngay.
” Bác cả lại gằn giọng:
“Ở nhà đông người như vậy thì có chuyện gì ? đi rồi thì bác về kiểu gì?” Đến lúc này, tôi bắt đầu thấy thái độ của bác cả có gì rất bất thường.
Không cần nhiều lời, tôi hất ta ra, lao thẳng ra .
…
Tôi phóng xe như điên về nhà bác cả.
Lúc này, trước cửa nhà đã đông nghịt người, em họ tôi cũng đang đứng .
Thấy tôi xông vào, chặn ngay cửa:
“Anh, sao anh về nhanh vậy? Bố em ?”
“Vợ con tôi ?”
“Đang nghỉ ở trong ấy, đi, anh em mình ra làm điếu thuốc đã.
” Tôi quá hiểu em họ.
Nhìn biểu trên mặt là biết cố tình chặn tôi.
“Tránh ra!” Tôi lách vào thì mấy thanh niên xăm trổ chắn ngang trước cửa không nhúc nhích.
Toàn là bạn của em họ, chẳng đứa nào tử tế.
“Tôi nhắc lại nữa, tránh ra.
” Em họ từ nhỏ đã hơi sợ tôi.
Tôi làm mọi thứ đều tốt hơn , lại lớn tuổi hơn.
Thấy tôi thật sự nổi giận, lập tức chột dạ:
“Anh.
.
.
không có gì , anh đừng cuống.
Thằng ngủ một giấc là tỉnh thôi.
” Máu trong người tôi như dồn lên đỉnh đầu.
Tôi tung một cú đá thẳng vào bụng gã đang đứng giữa, gã kêu oái một rồi ngã bật ngửa.
Nhân cơ hội này, tôi đẩy hết đám còn lại, xông thẳng vào trong.
…
Trong phòng khách, đám họ hàng trung niên ngồi đầy nhà, nhưng ai cũng im lặng một cách kỳ lạ, giả vờ như không nhìn thấy tôi.
“Vợ ơi!” Tôi chạy về phía phòng ngủ chính.
Cửa đã khoá trái.
Vặn nắm mãi mà không mở .
“Con ơi!” Tôi đập cửa rầm rầm nhưng trong không một động.
Vừa quay đầu lại, tất cả những người họ hàng kia đều liếc nhìn tôi bằng khóe mắt, nhưng không ai nói gì.
Một linh cực xấu bỗng dâng lên trong lòng.
Tôi lùi lại hai bước, đạp mạnh vào cửa.
Không mở cửa, nhưng phần gỗ ở ổ khóa đã nứt ra.
Đúng lúc tôi đạp phát thứ hai thì cửa bỗng mở ra từ trong.
Bác dâu cả mặt lạnh như tiền bước ra:
“Đạp gì? Đây là phòng cưới, cậu muốn làm loạn à?” Từ khe cửa vọng ra “ưm ưm”, như có người bịt miệng.
Tôi đẩy cửa xông vào.
Bác dâu vội cản lại, tôi hất một , ngã ngồi xuống đất rồi bắt đầu gào khóc:
“Trời đất ơi, loại người gì thế này, dám ra trưởng bối…” Tôi chẳng buồn quan tâm.
Nhưng chen qua đám đang đang xúm lại trong, tôi chec lặng.
…
Chỉ thấy vợ tôi đang ôm con co rúm lại ở góc giường, miệng nhét một miếng giẻ.
Con tôi nằm bất động, khóe miệng đầy bọt trắng.
“Vợ ơi!” Tôi lao tới, kéo miếng giẻ ra.
ấy bật khóc:
“Con không ổn rồi, mau đưa đi bệnh viện!” Tôi kéo vợ dậy, bế con lên.
Thằng co giật rồi nôn ra một bãi dịch lẫn máu, nồng nặc mùi rượu.
Tôi không ngu.
Có người đã ra con tôi.
Nhưng giờ không lúc tìm hiểu.
cứu mạng con trước đã.
Tôi bế con ra xe, đám đông đẩy tới đẩy lui, bám theo tôi ra tận xe.
Lúc này bác cả cũng đã về, ta chặn trước đầu xe tôi, chỉ thẳng mặt mắng:
“Mày đi ? Xuống xe ngay!” Bây giờ tôi đã hiểu, việc ta tôi đi kiểm tra thực đơn rõ ràng là cố ý.
Chủ quán nói đã kiểm tra nhiều rồi, cần sát giờ lại đi đối chiếu nữa.
Vậy nên ta đã cố tình dụ tôi rời đi để thực hiện trò đ//ồ/i b//ạ//i này.
Tôi hận không thể nhấn ga tông chec lão ta.
Tôi xuống xe, túm cổ bác cả kéo sang đường:
“Đừng tưởng tôi không biết các người đã làm gì.
Con tôi mà có mệnh hệ gì, người đầu tiên tôi xử chính là !”
ta sững người.
Từ nhỏ tôi đã mồ côi cha mẹ, bác cả là trưởng bối trong họ, luôn là người quyết mọi chuyện.
Nhưng lúc này, tôi không còn biết nể nang gìnữa.
Tôi quay lại xe, đạp ga hết cỡ lao về bệnh viện gần nhất.
Rời khỏi nhà em họ, lên đường lớn, vợ tôi mới run rẩy kể lại chuyện vừa xảy ra.
…
Sau tôi và bác cả rời đi, ban đầu ấy vẫn đứng cạnh giường cưới trông con.
Nhưng vừa ngồi ít phút, bác dâu đã ấy ra có việc nhờ.
Vợ tôi không nghĩ nhiều, thật thà đi theo.
Bác dâu nắm ấy, nói chuyện rất niềm nở, còn đưa thêm một phong bao lì xì khiến ấy vừa bất ngờ vừa động, còn nghĩ ấy thật tốt bụng.
Hai người nói chuyện sân chừng mười lăm phút.
Trong lúc , vợ tôi cũng ngó vào trong vài , nhưng vì quá đông người nên không nhìn rõ tình hình trên giường.
Vả lại, con tôi đã 6 tuổi, xung quanh toàn họ hàng làng xóm, ai mà ngờ lại có chuyện xảy ra cơ chứ? Nhưng vợ tôi quay lại phòng ngủ…
Con đã bất tỉnh, miệng sùi bọt trắng.
Lúc đầu óc vợ tôi trống rỗng, thậm chí còn tưởng mình vào nhầm phòng.
Đến phản ứng lại, ấy lao tới bế thằng , nhưng thế nào con cũng không tỉnh.
Miệng con nồng mùi rượu, cổ họng khẽ co giật.
Vợ tôi nhớ tới kiến thức sơ cứu, vội lật con lại, dùng thủ thuật Heimlich ép bụng.
Sau vài ép, con tôi nôn ọe ra một đống.
Nhìn thấy thứ con nôn ra, vợ tôi suýt ngất xỉu.
là mấy vật màu đen, đầu tròn, có đuôi nhỏ…
Trong còn có một đang ngọ nguậy.
Nghe vợ tả, tôi khẽ rùng mình.
là nòng nọc.
Nhưng dù đã nôn ra, con vẫn không tỉnh lại.
ấy điện tôi.
Nhưng vừa nói một câu, điện thoại đã bác dâu giật lấy rồi cúp máy.
ta nói:
“ gì? Đây là phong tục ớ quê.
Lì xì lăn giường không, quy trình vậy.
” Vợ tôi gào lên hỏi ta đã con tôi ăn gì.
Nhưng ta chỉ thản nhiên nói:
“Trẻ con trao đổi chất nhanh, ngủ một giấc là khỏi thôi.