Ba giờ mười phút chiều, bản tin truyền hình đưa tin: cặp vợ chồng giàu nhất thành phố A đã gặp tai nạn máy bay và qua đời.
Tôi nhìn lớp sơn móng tay vừa khô được một nửa, bình tĩnh bấm chuyển kênh.
“Đổi sang màu đỏ đi nhé, cho rực rỡ tí.”
Điện thoại lại rung lên. Màn hình sáng trưng, hiển thị mười chín cuộc gọi nhỡ.
Tôi vừa định tắt nguồn thì hai tin nhắn mới lại chen nhau nhảy ra.
Lý Nhược: “Chị dâu! Đừng đi dạo nữa! Trực thăng của ba mẹ chị gặp sự cố rồi! Gọi mãi chị không bắt máy, xem được tin nhắn thì tới bãi đáp nhanh lên!”
Lý Hằng: “Vợ à, em đang ở đâu? Trực thăng do chú Nam lái đột nhiên mất kiểm soát, giờ cả bãi đáp toàn người cứu hộ, em mau về đi!”
Tôi nhướng mày, đổi ý. Mở lại chế độ thông báo trên điện thoại.
Nhân viên làm móng dè dặt hỏi:
“Chị… còn muốn làm tiếp không ạ?”
Tôi bật cười, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy hứng thú:
“Sao lại không? Gắn thêm vài viên đá lấp lánh cho nổi bật nhé.”