Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

09

Tin Đình Đình tạm giữ nhanh chóng lan khắp nhóm .

Hiệu trưởng mẫu giáo còn đích thân gửi thông báo:

“Liên quan việc Đình Đình nghi ngờ vi phạm pháp luật, phía trường nắm được tình hình.”

khi xem xét, trường quyết định hủy tư cách viên hội Đình Đình, đồng thời đề nghị trong thời gian nên để người thân đưa đón con.”

trường sẽ tăng cường giáo dục và định hướng hành vi chuẩn mực .”

Không ai phản đối.

Tiểu nói trong nhóm:

“Tiền cô ta tôi vẫn chưa trả đồng nào, tôi không muốn tiếp xúc với cô ta nữa.”

Văn Văn nhắn:

“+1.”

Những người lượt “+1”.

Đình Đình hoàn toàn mất khỏi nhóm .

Ảnh đại diện WeChat chuyển màu xám.

Khoảnh khắc朋友圈 một đường kẻ ngang.

Những bức ảnh chỉnh sửa kỹ càng trước đây, các bài chia sẻ nuôi dạy con, link mua hàng nhóm…

Toàn bộ đều mất.

Năm ngày , cô ta được thả ra.

Có người thấy cô ta trước cổng trường mẫu giáo.

Đội mũ, đeo khẩu trang, cúi gằm mặt.

Đón Đậu Đậu xong là lập tức rời .

Chồng cô ta không đón.

Cô ta tự xe buýt .

Đậu Đậu gầy trước một vòng.

Mắt đỏ hoe, không biết có vừa khóc không.

Thằng bé mặc chiếc áo khoác lớn hẳn hai cỡ, tay áo xắn lên mấy , cả người co rúm bên trong như một con vật nhỏ hoảng sợ.

Tôi đứng từ xa hai con họ rời .

Trong lòng bỗng có cảm giác rất khó tả.

Không đồng cảm.

Mà là tiếc nuối.

Tiếc Đậu Đậu.

Thằng bé chẳng làm gì sai cả.

lại gánh hậu quả từ lỗi lầm mình.

này Tiểu kể tôi biết.

Đình Đình chuyển .

Chồng cô ta nhất quyết đòi ly hôn.

Cô ta van xin:

“Vì con mà em một cơ hội nữa.”

chồng cô ta chỉ nói:

“Anh em quá nhiều cơ hội rồi.”

Cô ta gửi Đậu Đậu về bà ngoại.

Còn bản thân thuê một căn phòng nhỏ, tìm việc bán quần áo trong trung tâm thương mại.

Lương cơ bản hai ngàn, cộng hoa hồng.

“Đúng là đáng đời.”

Tiểu nói.

Tôi lắc đầu:

“Cô ta đáng đời.”

Đậu Đậu thì không.”

“Đứa trẻ có lỗi gì đâu?”

Tiểu thở dài:

“Vậy cậu có hối hận vì báo công an không?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

“Không hối hận.”

“Nếu làm lại một nữa, tôi vẫn sẽ báo công an.”

“Tại sao?”

“Bởi vì nếu này tôi nhịn, cô ta sẽ tiếp tục tìm người .”

“Cô ta cần hiểu…”

“Không ai trên đời này chiều theo cô ta.”

nữa, thứ cô ta không chỉ là tiền.”

“Mà còn là tình cảm và lòng tin những người từng tin tưởng cô ta.”

Tiểu im lặng rất lâu.

đó mới nói:

“Lâm Bắc, cậu thật sự thấu mọi chuyện quá.”

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

“Không thấu.”

“Chỉ là lừa quá nhiều…”

“Nên nhớ đời rồi.”

10

Cuối học kỳ, nhóm tổ chức một buổi dã ngoại gia đình nông trại ngoại ô hái dâu tây.

Tiểu mở danh sách đăng ký trong nhóm.

hai mươi gia đình tham gia.

Có người hỏi:

Đình Đình có không?”

Tiểu đáp:

“Không gọi cô ta. Tài khoản cô ta không còn trong nhóm nữa.”

Không ai hỏi .

Hôm đó bọn trẻ chơi rất vui.

hái đầy một giỏ dâu.

Trên đường về ngủ thiếp trong xe, trên mặt còn dính nước dâu đỏ đỏ.

Khóe môi cong cong như đang mơ giấc mơ đẹp.

Tôi mở điện thoại, vừa lúc app Fairy Kingdom gửi quảng cáo:

“Mùa xuân ấm áp, dẫn bé chơi nào! Nạp tiền nhận quà hấp dẫn!”

Tôi bấm vào xem thử.

Số dư vẫn còn 4.900 tệ.

chuyện trước, tôi đổi lại mật khẩu, một lớp xác minh khuôn mặt, còn chỉnh hạn mức mỗi quẹt về 50 tệ.

Đủ để chơi nửa năm nữa.

Tôi cất điện thoại , ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ.

Ánh nắng vàng rơi xuống cánh đồng.

Xa xa có mấy đứa trẻ đang thả diều.

Tiếng cười mơ hồ vọng lại theo gió.

Có vài người luôn cảm thấy “mượn tạm” đồ người chẳng có gì to tát.

Chỉ cần trả lại là được.

họ không hiểu…

Khi “mượn tạm” “đương nhiên”.

Khi “bạn bè” “máy ATM”.

Thì số tiền trong tấm thẻ đó…

Vĩnh viễn không thể mua lại được lòng tin tiêu hao.

Đình Đình tôi.

Đến giờ vẫn chưa trả.

thứ cô ta Đậu Đậu…

chồng mình…

những người từng tin tưởng cô ta…

Cả đời này không thể trả nổi.

Còn tôi…

chẳng muốn tính toán nữa rồi.

Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà dần lặn xuống.

xoay người trong giấc ngủ, lẩm bẩm một câu:

ơi… con còn muốn chơi cầu trượt…”

Tôi bật cười, nhẹ nhàng vỗ lưng con bé.

“Được.”

“Hôm lại dẫn con .”

“Dùng chính thẻ .”

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn