Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhưng tôi khép hộp lại, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Tối đến, lúc cắt bánh kem, mẹ nuôi bảo tôi hãy ước một điều.
Tôi nhắm mắt lại, ánh nến nhảy nhót trên mi mắt.
Tôi tự nhủ với lòng mình: Khương Tri , đây là cuối cùng. Qua ngày hôm nay, mày là em gái của anh ấy thôi. Nếu thích anh ấy nữa, chính là mày không hiểu chuyện rồi.
Nến tắt, tâm tư cũng phong kín.
Mẹ nuôi chia bánh, anh bưng một miếng đưa cho tôi.
Tôi đón lấy, cúi đầu ăn, lớp kem tan ra nơi đầu lưỡi, ngọt ngào mà cũng đắng chát.
Sau đó mẹ nuôi đi ngủ, tôi cũng lên lầu.
Vừa xong đang lau tóc thì có gõ cửa.
Mở cửa ra, Thẩm Dịch Án đang đứng đó.
anh cũng vừa xong, tóc vẫn ướt, vài lọn tóc mái rủ trước trán, nước nhỏ từng giọt. Anh mặc sơ mi trắng rộng lùng bùng, cúc áo trên cùng không cài, để lộ một đoạn xương quai xanh quyến rũ.
Trên anh có một mùi hương thanh sạch, tựa như mùi sữa hòa lẫn với mùi nước giặt.
Anh tựa vào khung cửa, hơi cúi ghé sát lại tôi.
“Tri ,” anh gọi, giọng trầm hơn ngày thường, “Anh mới đổi loại sữa mới, em ngửi xem có thơm không?”
Anh đứng quá .
đến tôi có thể rõ hơi nước vương trên hàng mi anh.
đến mùi hương ấy xộc thẳng vào mũi tôi.
đến cần tôi tiến về phía trước một centimet thôi là chạm vào cằm anh.
Đầu óc tôi “oàng” một , trống rỗng hoàn toàn.
“… Thơm ạ.” Tôi nghe mình đáp lại.
Anh nheo mắt cười, đứng thẳng dậy.
“ thì tốt.”
Nói rồi anh quay rời đi.
Tôi đứng lặng ở cửa, nhìn bóng lưng anh khuất dần nơi cuối hành lang. Cửa phòng bên cạnh mở ra rồi đóng lại, bước chân cũng biến mất.
Tôi lùi lại, đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa gỗ.
Trái tim như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Mỗi nhịp một nặng nề, nặng đến tôi đưa ôm lấy n.g.ự.c, sợ nó nhảy ra ngoài thật.
Rốt cuộc là có gì?
Tôi siết c.h.ặ.t khăn trong , đầu óc rối thành một nòng bong.
Đêm hôm khuya khoắt, anh xong không đi ngủ, lại chạy sang đây bảo tôi ngửi mùi sữa ?
Tại anh hỏi tôi có thơm hay không?
Anh ghé như để gì?
Anh có mình đang gì không?
Tôi leo lên giường nằm , nhìn chằm chằm lên trần . Phòng bên cạnh không một động, yên tĩnh như thể không có ở.
Tôi trăn trở trở mình, vùi vào gối. gối mềm mại đến khiến tôi muốn hét lên.
Thẩm Dịch Án, rốt cuộc anh có gì đây?
Tôi đã khó khăn lắm mới quyết định từ bỏ.
Anh đừng như này có không…
4.
Sau này tôi mới , những chuyện như lặp đi lặp lại. Không một hai , mà là rất nhiều .
Mỗi khi tôi tưởng mình đã buông bỏ rồi, Thẩm Dịch Án lại đột ngột xuất hiện, một vài việc, nói một vài câu. là bức tường thành tôi vất vả dựng lên lại rầm rầm sụp đổ mất một nửa.
Kỳ nghỉ đông năm nhất đại học, trước khi về , tôi đã công tác tư tưởng cho mình suốt nửa tháng.
Nửa năm ở trường, tôi sống khá tốt. Tham gia câu lạc bộ, quen bạn mới, điểm thi cuối kỳ cũng không tệ. Có một nam sinh theo đuổi tôi, mời tôi uống trà sữa hai .
Tôi nghĩ, mình ổn rồi.
Khoảng cách có rồi, thời gian có rồi, cuộc sống mới cũng có rồi, chút tâm tư không thể phơi bày ra ánh sáng kia cũng đã nhạt phai.
Trên tàu hỏa, tôi vẫn lẩm bẩm: “Khương Tri , mày là em gái thôi, nhớ kỹ đấy.”
tàu, tôi bắt xe về đến cửa , kéo vali bước vào.
Đèn ở lối vào đang sáng. Anh đứng đó.
là nghe động, anh mặc bộ đồ mặc , áo xắn lên đến khuỷu , trông như vừa từ trong bếp bước ra.
tôi, anh đưa mắt nhìn một lượt từ trên dưới, rồi dừng lại trên tôi.
“Gầy đi rồi.” Anh nói.
vỏn vẹn ba chữ.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm vali, bỗng chốc không gì.
Gầy đi rồi.
anh tôi gầy đi?
Tôi soi gương chẳng mình gầy. mà anh nhìn một cái đã nhận ra rồi ?
Tôi há miệng, định nói là không có, định nói cơm căn tin trường ngon lắm, định nói anh đừng có nói linh tinh.
Nhưng một chữ cũng chẳng thốt ra , sống mũi đã cay xè.
Hàng phòng ngự tâm lý xây dựng suốt dọc đường đi, cứ đổ sập một nửa.
Lúc ăn cơm, anh gắp thức ăn cho tôi.
Sườn xào chua ngọt, gắp vào tôi.
Rau xào thanh đạm, gắp vào tôi.
Canh cà chua trứng, anh đứng dậy múc một muỗng rưới vào tôi, sau đó ngồi , thần sắc điềm nhiên như thường.
Tôi cúi đầu nhìn cái đầy úp của mình. Toàn là những món trước đây tôi thích ăn nhất.
Hồi cấp ba, thỉnh thoảng anh đến đón tôi tan học, có đôi khi hỏi tối nay muốn ăn gì.
Tôi nói sườn xào chua ngọt, buổi tối có sườn xào chua ngọt.
Tôi nói muốn ăn vị gì chua chua, anh nấu canh cà chua trứng.
Tôi cứ ngỡ anh đã sớm quên rồi.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, anh đang bưng ăn cơm, nhận ra ánh mắt của tôi, anh nghiêng hỏi: “ , khẩu vị thay đổi rồi à?”
“Kh… Không có.”
Anh khẽ cười, đôi mắt cong cong: “ thì ăn nhiều vào.”
Tôi cúi đầu, lùa cơm thật nhanh.
Đêm đó tôi nằm trên giường cũ, trằn trọc mãi không ngủ . Chăn có một mùi hương rất dễ chịu, là mùi nắng ấm áp và xốp mềm.
Tôi chợt nhớ ra, sáng lúc tôi mới ra khỏi ga tàu, anh có hỏi tôi mấy giờ về đến .
Hóa ra anh đã tranh thủ đem chăn ra phơi cho tôi.
Tôi trở mình, vùi vào gối. Gối cũng có mùi nắng, mềm mại và thơm tho.
Thẩm Dịch Án.
Anh đừng như này nữa không.
Anh có anh cứ như , em hoàn toàn không có cách nào để ngừng thích anh không.
Tôi mở trừng mắt trong bóng tối, nhìn lên trần . Phòng bên cạnh im lìm, anh đã ngủ rồi.
Tôi kéo chăn lên cao, che kín cằm.
Thôi bỏ đi.
Tôi nghĩ.
Sụp đổ thì cứ sụp đổ . Dù cũng chẳng đầu tiên.