Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trong phòng , bạn bè vẫn đang tán gẫu, tôi ra, có người gọi với: “Mau lại đây, làm ván .”
Tôi ngồi xuống gia nhập cùng họ.
Trò chơi tiếp tục, tiếng cười nói vẫn vang , giống chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tôi biết, đã có gì đó khác xưa rồi.
mắt anh dừng người tôi, không còn giống trước .
Tôi mím môi, nén nụ cười đang chực trào.
Sau đó đám bạn giải tán.
Lâm Hủ là người cuối cùng, lúc ở cửa còn nói với tôi: “Hẹn gặp lại ở trường nhé.”
Tôi đáp vâng.
Cánh cửa đóng lại, phòng trở nên yên tĩnh.
Mẹ nuôi đã từ lâu, chỉ còn lại tôi và anh.
Anh từ trong bếp đi ra, tay bưng một ly nước ấm đưa cho tôi.
“Uống đi.”
Tôi nhận lấy, nhấp một ngụm.
Anh đó nhìn tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Bây giờ,” tôi nói, “anh thong thả nói cho em nghe đi.”
Anh bước tới, kéo tôi vào lòng.
Một ôm nhẹ, cằm anh tựa đỉnh đầu tôi.
“Được.” Anh đáp.
11.
Đèn phòng đã tắt.
Bạn bè đã , mẹ nuôi cũng đi sớm, cả căn nhà chìm trong tĩnh lặng.
Anh ngồi sofa, tôi cuộn tròn trong lòng anh, mặt dán vào l.ồ.ng n.g.ự.c nghe nhịp tim anh đập.
Nhanh hơn bình thường.
Từng nhịp, từng nhịp đập vào tai tôi.
Rèm cửa khép không c.h.ặ.t, trăng lọt qua khe hở rọi xuống sàn nhà thành một dải trắng nhạt.
Trong phòng không bật đèn, nhưng tôi vẫn rõ đường nét gương mặt anh.
“Anh.” Tôi khẽ gọi.
“Ơi?”
“Anh bắt đầu từ ?”
Anh im lặng một lúc. Những ngón tay quấn lấy một lọn tóc của tôi, xoay từng vòng.
“Ngày đầu tiên em vào cấp hai.” Anh nói.
Tôi sững người, ngẩng đầu nhìn anh. Anh xuống bắt gặp mắt tôi, dưới trăng, đôi mắt anh trở nên mềm mại.
“Anh đi đón em tan học, em chạy từ cổng trường ra, tóc đuôi ngựa lắc qua lắc lại, lưng đeo chiếc cặp màu hồng đó. Em chạy đến trước mặt anh, ngẩng mặt cười với anh.”
Anh dừng lại một chút.
“Hôm đó nắng đẹp lắm, chiếu mặt em, anh ch.ói cả mắt.”
“Chỉ vì nhìn đó thôi sao?” Tôi hỏi.
“Chỉ vì nhìn đó.” Ngón tay anh tiếp tục nghịch tóc tôi, “Lúc đó anh nghĩ, thôi rồi, hay là có bệnh gì chăng. Em ba tuổi, anh sáu, anh là anh trai của em.”
Mũi tôi bỗng cay cay.
“Sau đó sao?”
“Sau đó nhẫn nhịn.” Giọng anh thấp xuống, “Tự đó chỉ là ảo giác, vài ngày là thôi. Nhưng vài ngày không , vài tháng không , rồi vài năm…”
Anh không nói câu. Tôi áp mặt vào n.g.ự.c anh, nghe nhịp tim anh lại nhanh hơn.
“Năm em thi chuyển cấp,” anh bỗng nói, “Anh còn căng thẳng hơn cả em. Em ở trong thi, anh ngoài đợi, suốt hai ngày trời. Lúc em ra làm bài cũng được, chân anh bớt run.”
Tôi khẽ cười.
“Năm lớp em đến kỳ, đau đến mức lăn lộn sofa. Anh đi nấu nước đường đỏ cho em, tay run đến suýt đ.á.n.h đổ cả nồi. Em nằm đó khóc, anh cuống chạy vòng quanh cửa hàng t.h.u.ố.c mà chẳng biết phải mua t.h.u.ố.c gì. Sau đó phải hỏi đại sư ở tiệm, người ta nhìn anh bằng mắt đó…”
Nói đến đây, chính anh cũng bật cười.
Tôi cũng cười, nhưng cười rồi mắt lại nóng hổi.
“Năm lớp một em tránh mặt anh,” anh nói, “Ba ngày liền, bàn ăn em cứ gằm mặt, anh gọi em không thưa, gõ cửa em không mở. Ba ngày đó anh mất , cứ ngỡ là em ghét anh rồi.”
“Em không có ghét anh.”
“Anh biết.” Anh đầu nhìn tôi, “Sau biết, hôm đó em say, anh chặn em ở hành lang, em tựa vào tường, đôi mắt sáng rực, bên trong toàn là hình bóng anh. phòng anh tự mắng cả đêm. Em ở ngay vách bên cạnh mà anh chẳng dám ló mặt ra cửa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Dưới trăng, đường nét anh thật dịu dàng, nhưng đôi mắt lại sáng. Không phải sáng thường ngày, mà là long lanh nước.
“ anh biết em cũng anh?”
Anh cười khẽ.
“Sớm lắm.”
“Sớm là bao giờ?”
“Lần em gọi điện cho anh vào kỳ nghỉ hè lớp một ấy.” Anh nói, “Em chỉ muốn gọi để nghe tiếng anh thôi. Cúp máy anh đó cười ngẩn ngơ nửa ngày trời thằng ngốc.”
Tôi ngẩn người. Hóa ra lúc đó, tôi ngồi khóc dưới chân cầu thang ký túc xá, anh đã ở đầu dây bên kia suốt nửa tiếng đồng hồ.
“ mà anh vẫn nhịn được à?” Tôi hỏi.
“Không nhịn biết làm sao.” Anh đầu, trán tỳ vào trán tôi. Hơi thở phả mặt tôi, nóng hổi.
“Em đó bao nhiêu tuổi.” Anh nói, “Anh lớn hơn em ba tuổi, nhưng lúc cũng em còn nhỏ. Anh phải đợi em lớn khôn, đợi em suy nghĩ thấu đáo, đợi em thực sự xác định được muốn gì. Không thể vì anh không nhịn nổi mà để em phải mập mờ theo…”
Anh không nói , nhưng tôi hiểu.
“Lỡ em người khác sao?”
Anh khựng lại. Cơ thể cứng đờ trong giây lát rồi từ từ thả lỏng.
“ anh cũng cam lòng.” Giọng anh thấp hẳn xuống, “Chỉ cần em vui, chỉ cần người em chọn đối tốt với em là được.”
Mắt tôi nhòe đi.
“Nhưng sau đó anh vẫn nói ra đấy thôi.”
“Vì không nhịn nổi .” Giọng anh hơi khàn, “Nhìn cậu ta gắp thức ăn cho em, nhìn em cười với cậu ta, nhìn em đuổi theo cậu ta chạy khắp nhà. Anh ngồi đó mà toàn thân đau nhức, có gì đó c.ắ.n xé vậy.”
Anh hít một hơi thật sâu.
“Đêm đó tiễn bạn em , anh ngồi trong xe lâu. Cửa sổ mở toang, muỗi đốt nát cả chân mà anh chẳng gì. Anh chỉ nghĩ đúng một chuyện — nếu còn nhịn anh không phải là con người.”
Tôi đưa tay bưng lấy mặt anh.
“Thẩm Dịch Án.”
Anh sững người. Tôi hiếm gọi thẳng tên anh.
“Em anh từ năm sáu tuổi.” Tôi nói, “ lâu rồi. Năm lớp một anh giảng toán cho em, em nhìn bàn tay anh mà tim đập sắp c.h.ế.t đi được. Anh em ngửi mùi sữa tắm, em đã mất cả đêm. Anh chặn em ở hành lang lúc nửa đêm, em cứ ngỡ anh định hôn em, giường nằm mà ôm tim mãi không được.”
Tôi nhìn vào mắt anh.
“Mỗi lần anh tiến lại gần, em lại anh thêm một chút. Mỗi tưởng đã buông bỏ được rồi, anh lại xuất hiện.”
“Lần em yêu đương đó,” anh bỗng nói, “Anh ngoài ban công hút nửa bao t.h.u.ố.c. Anh vốn không biết hút, bị sặc đến chảy cả nước mắt.”
Tôi lặng người.
“Ngày em gọi điện chia tay,” anh kể, “Thật ra anh đã định mua vé tàu đi tìm em ngay trong đêm. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, chỉ gọi một cuộc điện thoại. Cúp máy anh đi đi lại lại trong phòng suốt hai tiếng đồng hồ, từ phòng ra phòng , từ phòng ra ban công, rồi lại đi vào.”
Anh đưa tay, ngón quẹt qua khóe mắt tôi. Tôi lại khóc từ lúc không hay.
“Nhẫn nhịn vất vả lắm phải không?” Anh hỏi.
“Anh cũng vậy mà.”
Anh không nói gì, chỉ ôm tôi c.h.ặ.t hơn. Cằm tựa đỉnh đầu tôi, hơi thở vương tóc. trăng ngoài cửa sổ sáng rực. Tiếng côn trùng kêu râm ran, từng tiếng một.
“Khương Tri Ý.”
“Ơi?”
“Từ năm em bảy tuổi bước chân vào ngôi nhà , anh chưa từng nghĩ đến ai khác.” Anh nói, “Không phải không nghĩ đến, mà là không thể nghĩ nổi. Trong mắt anh chỉ có em, không chứa thêm được ai .”
Tôi vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
“Em cũng .” Giọng tôi nghèn nghẹn.
Anh đầu, nụ hôn rơi mắt tôi. nhẹ, sợ làm hỏng thứ gì đó trân quý.
“Cảm ơn em vì đã anh.” Anh nói.
Tôi mỉm cười, nước mắt thấm vào áo anh.
12.
Năm tốt nghiệp, chúng tôi chuyển đến một thành phố khác.
Thẩm Dịch Án đi trước, thuê nhà xuôi báo cho tôi. Căn hộ hai phòng một phòng , anh cho tiện nếu có đến chơi, hoặc bố mẹ thăm cũng có chỗ ở.
Ngày đầu tiên dọn vào, tôi trước cửa căn phòng trống kia nhìn hồi lâu.
Anh bước tới, ôm tôi từ phía sau.
“Nghĩ gì ?”
“Nghĩ xem phòng sau cho ai ở.”
Anh không đáp.
Ngày hôm sau tôi đi làm , phát hiện ổ khóa căn phòng đó biến mất rồi, chỉ còn lại một lỗ trống.
Tôi lườm anh.
Anh mặt không đổi sắc: “Hỏng rồi, để anh sửa.”
“Anh cố ý.”
“Ừ.”
Anh thừa nhận một cách đường đường chính chính, rồi đầu hôn tôi, vừa hôn vừa lùi dần phía phòng của anh. Tôi đẩy anh ra, hành lý còn chưa dọn . Anh nói lát anh dọn giúp em.
Sau căn phòng đó đúng là không có ai ở thật. Chỉ để chất ít đồ đạc linh tinh, cửa lúc cũng mở.
Đến sống chung rồi tôi biết, sự kiềm chế trước kia của Thẩm Dịch Án đều là giả cả.